*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Phiên ngoại về thời kỳ niên thiếu của các đại thần Xuyên, Lam, Dạ, Tiêu, Tô v… v… tại khu Điện tín Một.
Lưu Xuyên bắt đầu chơi Võ Lâm vào khoảng tầm 17 18 tuổi, khi đó bản open beta sắp mở của game cổ phong Trung Quốc này được quảng cáo tuyên truyền rất rầm rộ, poster “Game mới hè này Ngày X Tháng X sẽ ra mắt bản open beta” được treo đầy khắp nơi. Đó là một ngày hè trời trong gắt nắng, Lưu Xuyên vừa thi đại học xong, trên đường xách cặp từ trường về nhà lại thấy poster quảng cáo to đùng dán ở trạm xe bus, nhất thời tò mò liền ghi nhớ tên của game này.
– Võ Lâm, vừa nghe qua đã biết là game cổ phong võ hiệp, có vẻ khá thú vị.
Nghỉ hè đúng lúc cha hắn là Lưu Bác Viễn ra nước ngoài hội thảo, mẹ hắn Dương Thu Ninh lại tất bật chuyện kinh doanh, em gái Lưu Hiểu Mông thì đăng ký lớp học đàn tranh, một mình Lưu Xuyên ở nhà rảnh đến phát ngán, liền đăng ký một cái account trong game, tiện tay gõ xuống cái tên “Hải Nạp Bách Xuyên”, sau khi đăng nhập thì nhận được thông báo của hệ thống: “Người chơi đang online quá nhiều, xin chờ một lúc, số xếp hàng hiện tại là 1237…”
Xoay người rót cà phê, ăn miếng bánh xong còn đi tắm nước lạnh, khi quay lại số người xếp hàng vẫn còn tới 500 người. Lưu Xuyên nhịn không được nói: “Sao vẫn xếp hàng thế này, bên làm game không biết đường mở nhiều server à?”
Vừa nói xong, trên màn hình hiện ra một hàng chữ to: “Người chơi đang online quá nhiều, khẩn cấp mở server thứ ba, người chơi sẽ được chuyển tới server Ức Giang Nam, nhấn 8/9/10 để vào trò chơi.”
Lưu Xuyên nhanh tay lẹ mắt lập tức nhấn chuột vào số 10.
So với server mới mở bây giờ chật ních người, server Ức Giang Nam tại khu Một Điện tín năm đó còn náo nhiệt hơn nhiều, biển người tấp nập tại thôn tân thủ, dù Lưu Xuyên có tốc độ tay nhanh, nhưng dưới tình huống bị bao phủ trong biển người, làm nhiệm vụ đánh quái nhỏ cũng khó hơn lên trời. Vì thế Lưu Xuyên nhanh trí nhảy cóc qua toàn bộ nhiệm vụ giết quái, chỉ làm mấy nhiệm vụ đối thoại đưa tin đơn giản, mau chóng lên level 10 ra khỏi thôn tân thủ.
ID của người nọ là “Nhất Đại Tông Sư”(Làm thầy cả đời), mới vào game đã đặt tên như thế nhìn qua đã thấy rất ngu ngốc – đây chính là ấn tượng đầu tiên của Lưu Xuyên về sư phụ, sau này Lưu Xuyên vẫn không dám nói ra trước mặt chủ tịch Lý.
Lưu Xuyên có cảm giác tên người này quá ngu, quyết đoán trả lời: “Không được, tôi quen chiến đấu một mình rồi.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



