Kỳ nghỉ thi đấu mùa hè này là thời gian thanh nhàn khó có được của những thành viên đội tuyển Long Ngâm. Lưu Xuyên lại còn chi trả kinh phí du lịch lần này, vì thế phần lớn đội viên đều nghỉ phép bằng cách đi du lịch. Từ Sách và Giang Thiếu Khuynh mang theo Jojo cùng đi một chuyến về trường cũ, thời gian còn lại thì chăm cho Jojo. Tiểu Dư chạy đi Vân Nam, Giang Tuyết và Lâm Đồng thì đi Tam Á ngắm biển, Lưu Xuyên và Ngô Trạch Văn lại ra nước ngoài.
Chỉ có ba người hủy bỏ kế hoạch du lịch.
Lam Vị Nhiên rất lười không muốn đi ra ngoài, mùa hè lại nóng, anh thà phơi mình trên sô pha ngủ còn hơn ra ngoài du lịch. Vì thế, cả một kì nghỉ anh đều ở trong nhà tại Thượng Hải, mỗi ngày ngủ đến khi tự tỉnh, tỉnh dậy thì nghe nhạc, xem phim. Dù sao có Diệp đồ đệ ngày nào cũng mang đồ ăn cho anh, Tứ Lam ở nhà hết ăn lại nằm, trải qua những ngày sống như thần tiên.
Lý Tưởng vốn muốn kéo Tần Dạ cùng đi chơi, vé máy bay đã đặt hết rồi, chẳng ngờ chị gái Tần Dạ đột nhiên sinh bệnh nặng, anh rể lại công tác nước ngoài, Tần Dạ chủ động tới Singapore chăm sóc cho chị, bỏ Lý Tưởng ở lại trong nước một mình. Lý Tưởng bị vứt bỏ cực kỳ buồn bực, vào game phát cuồng hành hạ boss – nghe nói ở server mới xuất hiện một Thiếu Lâm tên là “Tôi không phải Lý Tưởng Đại Sư” mang theo một đám người qua đường đánh chết boss phó bản mới cập nhật. Rất nhiều người hoài nghi đây là clone của Lý Tưởng Đại Sư trong đội tuyển Long Ngâm. Nhưng khi phóng viên phỏng vấn, Lý Tưởng lại chết không thừa nhận, mặt đầy chính trực nói: “Sao tôi có thể dùng clone vào game đánh phó bản được, gì thì gì tôi cũng là tuyển thủ chuyên nghiệp, sư phụ tôi thường nói, chúng ta phải có đạo đức của một tuyển thủ chuyên nghiệp.”
Mọi người: “…”
Chính sư phụ của cậu cũng làm gì có đạo đức nghề nghiệp? Đồ đệ được Xuyên thần bồi dưỡng mà chính trực mới lạ.
Vì thế mọi người đều chắc chắn cái clone kia là của Lý Tưởng.
Tần Dạ đang ở Singapore thấy tin này lập tức gọi điện cho Lý Tưởng, nhíu mày hỏi: “Cậu đi đánh phó bản làm gì? Nhỡ đâu phá kỷ lục bị liên minh tra ra thì sẽ phạt theo quy định bị cấm thi đấu. Cậu đã là tuyển thủ chuyên nghiệp rồi, làm việc phải có chừng mực, tại sao còn tùy tiện như khi chơi game thế?”
Giọng điệu không tốt lắm, liệu Lý Tưởng có khó chịu không?
Hai người trầm mặc một lát, nghe tiếng hít thở bên tai, Tần Dạ mới khẽ cười cười, nói sang chuyện khác: “Cũng ổn đấy, đã có thể đưa đội qua đường vượt phó bản rồi, tiến bộ hơn nhiều so với trước đây. Hồi trước gà mờ, vừa mới kết hôn trong game với tôi xong, đi làm nhiệm vụ vợ chồng đến khinh công mà cậu cũng ngã được.”
Nhớ lại khoảng thời gian đó, lòng Tần Dạ cũng mềm mại đến lạ kỳ.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


