*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
– vậy mà Diệp Thần Hi có thể tránh được chiêu đánh lén của Lưu Xuyên!
Nhìn khắp liên minh chuyên nghiệp, số tuyển thủ có thể thành công trốn khỏi những màn đánh lén trong trạng thái ẩn thân của hắn chỉ đếm trên đầu ngón tay. Huống chi ngay khi khinh công nhảy lên, Diệp Thần Hi còn mỉm cười đánh chữ tám nhảm với Lưu Xuyên rằng: “Mở khinh công tăng tốc thì hẳn là anh đã tới nơi rồi nhỉ?”
Quả nhiên Lưu Xuyên đã tới nơi, mà Diệp Thần Hi cũng quyết đoán khinh công bay lên, không những tránh được tập kích của Lưu Xuyên mà còn cầm cây tiêu ngọc xanh biếc trên không đồng thời phản kích bằng một chiêu “Trường phong xuy tuyết” hướng về phía Lưu Xuyên!
Đây chính là đặc điểm linh hoạt nhất của Tiêu Dao hệ Ngọc tiêu, có thể tấn công trên mọi địa hình vì sóng âm là luồng sát thương vô hình, không bị hạn chế bởi chướng ngại vật. Nhưng Lưu Xuyên thì lại không thể gọi con rối ngay trên trời. Diệp Thần Hi có thể đánh Lưu Xuyên giữa không trung còn Lưu Xuyên lại không thể đánh tới hắn, vì thế sau khi Lưu Xuyên bị trúng một chiêu “Trường phong xuy tuyết” liền lập tức đáp xuống mặt hồ, dùng “Mê ảnh tung” nhanh chóng nhảy tới một tấm gỗ khác, kéo dãn khoảng cách với Diệp Thần Hi – phản ứng nhanh như phản xạ có điều kiện!
Thực ra Lưu Xuyên cũng đã từng đánh lôi đài với Diệp Thần Hi, có điều đó chỉ là mùa giải khi Tứ Lam vừa giải nghệ để lại chức đội trưởng Lạc Hoa Từ cho Diệp Thần Hi, mùa giải đó toàn bộ đội tuyển Lạc Hoa Từ đều là người mới, một đám thiếu niên non nớt cùng với Diệp Thần Hi không có nổi cơ hội chen chân vào playoffs. Lưu Xuyên hành đội trưởng Tiểu Diệp một lần, nhưng không tới một năm, Diệp Thần Hi đã mang đội phản kích – rốt cuộc Lạc Hoa Từ cũng đánh bại Hoa Hạ trong playoffs, thậm chí còn giành chức vô địch!
Vẫn nhớ khi đó phóng viên đều điên cuồng tâng bốc ngôi sao trẻ tuổi mới nổi này, nhưng Diệp Thần Hi lại luôn ra vẻ trấn định vượt tuổi, trên mặt thiếu niên mang theo nụ cười mỉm, sau khi lễ trao giải kết thúc còn chạy tới nắm tay Lưu Xuyên, nói: “Xuyên thần, sư phụ tôi không thắng được anh, nhưng tôi thì có.”
Lưu Xuyên cười nói: “Cậu rất giỏi.”
Những lời này cũng chẳng phải khách sáo, lúc đó Lưu Xuyên thực sự cho rằng thiếu niên này rất lợi hại, có thể mang một đội tuyển toàn người mới như Lạc Hoa Từ đã suýt giải tán xông thẳng vào chung kết thậm chí đoạt luôn cúp vô địch trong hai năm ngắn ngủi, đồ đệ này của Tứ Lam chắc chắn không hề tầm thường!
Hôm nay, sau nhiều năm mới trở lại giao chiến, đối mặt với một Diệp Thần Hi thành thục ổn trọng hơn xưa, đương nhiên Lưu Xuyên không dám chủ quan dù chỉ một chút!
Nhờ vào đặc sắc trong bộ kỹ năng dùng sóng âm của Tiêu Dao hệ Ngọc tiêu, việc dùng combo trên không sẽ cực kỳ thuận tiện, đây cũng là nguyên nhân mà Lưu Xuyên lập tức quay về mặt hồ – hắn buộc phải cắt mạch combo của Diệp Thần Hi, nếu không một khi bị Diệp Thần Hi nhồi sát thương theo đường thẳng thì hắn sẽ rơi vào thế bất lợi do chênh lệch máu.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


