*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Lý Tưởng tích cực lấy bình giữ nhiệt tới, cười nói: “Sư phụ, vất vả rồi, uống nước đi.”
Lưu Xuyên nhìn cậu một cái, cầm lấy bình giữ nhiệt in logo Thất Tinh Thảo, mỉm cười nói: “Quý hóa quá cơ, anh đây tưởng cậu quên mất mình còn có sư phụ rồi chứ, chỉ lo lấy coca cho Tần Dạ, đây là lần đầu tôi nhận nước của cậu đó.”
Lý Tưởng nói: “Trạch Văn rót cho anh đấy.”
Lưu Xuyên: “…”
– quả nhiên tên ngốc Lý Tưởng này không đáng tin cậy tí nào, chỉ có Trạch Văn là tốt với tôi thôi.
Quay đầu nhìn về hướng Ngô Trạch Văn đang ngồi, nhìn thấy đôi mắt quen thuộc đong đầy săn sóc, Lưu Xuyên không khỏi mỉm cười, đi tới ngồi bên cạnh Ngô Trạch Văn.
Ngô Trạch Văn đã rót sẵn nước vào bình giữ nhiệt, khi đánh xong lôi đài mà uống sẽ có độ ấm vừa vặn. Lưu Xuyên uống mấy ngụm, trái tim cũng ấm dần lên.
Lưu Xuyên đặt bình nước sang bên cạnh, sau đó mặt dày ôm Ngô Trạch Văn vào lòng, dùng cả cơ thể để bày tỏ: “Cảm ơn Trạch Văn.”
Tai Ngô Trạch Văn đỏ lên, vươn tay ôm lại hắn, nhẹ giọng ghé vào tai hắn hỏi: “Có mệt không?”
Lưu Xuyên đặt cằm lên vai Ngô Trạch Văn, gật đầu nói: “Ừ, hơi hơi.”
Thực ra đánh bại Tiểu Lộc cũng chẳng vui vẻ gì, năm đó khi còn ở Hoa Hạ đúng là hắn đánh bừa hai phát cũng có thể hành Lộc Tường thê thảm. Nhưng Lộc Tường hôm nay đã chẳng còn là thiếu niên mờ mịt khi xưa nữa, hắn bắt buộc phải ép ra trăm phần trăm cảnh giác và tốc tay mới có thể ứng phó sự bùng nổ mạnh mẽ của Lộc Tường. Chỉ cần sơ ý một chút, không chừng sẽ bị Lộc Tường giết.
Vừa rồi mặc dù có đánh chữ trêu Lộc Tường đầu trận, nhưng khi thi đấu hắn liền bước vào trạng thái nghiêm túc, một giây cũng không dám lơ là. Trận đấu thầy trò này nhìn qua thì ai cũng thấy vui vẻ, nhưng nếu phân tích kỹ thì không khó để phát hiện ra, đây là trận quyết đấu của hai đại thần đứng đầu Đường Môn Khôi lỗi và Cái Bang Côn.
Đội tuyển Long Ngâm vì tin tưởng đội trưởng nên không lo lắng trận này. Nhưng Ngô Trạch Văn thì khác, cậu tập trung từ đầu đến cuối, nỗi lo lắng nghẹn lên tận cổ, rất sợ nhỡ đâu Lưu Xuyên chỉ sơ ý chút thôi cũng có thể thất bại trong tay Tiểu Lộc.
Lưu Xuyên nhập tâm thi đấu trên đài, Ngô Trạch Văn chuyên chú ở dưới theo dõi, tuy không phải cùng kề vai chiến đấu, nhưng trái tim hai người lại gắt gao nối liền.
Biết Trạch Văn lo lắng cho mình, Lưu Xuyên nhịn không được nhẹ nhàng nắm tay Ngô Trạch Văn, ghé lại thấp giọng nói: “Bản thân thi đấu thì không hề hồi hộp, sao tôi vừa lên đã lo như vậy rồi?”
Tai Ngô Trạch Văn lại càng đỏ, ánh mắt cũng nghiêm túc hơn: “Vì tôi không muốn thấy anh thua, nhỡ đâu anh thua Lộc Tường thì áp lực truyền thông sẽ rất lớn.”
Chỉ liếc nhìn thôi nhưng Lưu Xuyên đã hiểu suy nghĩ của Ngô Trạch Văn, hắn mỉm cười xoa đầu cậu, dịu dàng nói: “Không sao, đừng lo lắng.”
Nguyên nhân khiến Ngô Trạch Văn sốt ruột trong trận này là vì Lộc Tường mạnh hơn cậu nghĩ quá nhiều, mấy lần dồn được Lưu Xuyên vào thế nguy hiểm. Nếu Lưu Xuyên thua Lộc Tường, chắc chắn các phóng viên sẽ nói theo kiểu “Đồ đệ vượt mặt sư phụ”. Nếu tin tức lan tràn, Lưu Xuyên bị đồ đệ đánh bại thì áp lực lại càng lớn. Ngô Trạch Văn không nỡ nhìn hắn đối diện với những chuyện này, hắn làm đội trưởng đã đủ vất vả rồi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


