*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Lưu Xuyên và Ngô Trạch Văn cũng có đề cử cho giải thưởng “Cộng sự tốt nhất mùa giải”, lúc trước hắn kéo vote trên weibo cũng chỉ nghĩ dựa vào độ phủ sóng của mình để chống lưng cho Trạch Văn để Trạch Văn được mọi người thừa nhận. Nhưng hiện tại Ngô Trạch Văn đã không cần hắn phải kéo fame cho nữa, lượng fan riêng của Trạch Văn đã tăng lên trông thấy, lại thêm lão Tiêu khi bình luận công khai tán dương, thực lực của Ngô Trạch Văn dường như đã nhận được sự thừa nhận của các tuyển thủ chuyên nghiệp toàn liên minh cũng như khán giả.
Lưu Xuyên hi vọng cậu có thể tự mình giành được giải thưởng “Người mới xuất sắc nhất mùa giải” về cho riêng mình, như vậy sẽ tốt cho con đường phát triển sự nghiệp của cậu hơn. Còn về nguyên nhân hắn kéo vote cho Tiêu Tư Kính và Tô Thế Luân… dù sao thì lượng vote cặp đôi hợp tác của hắn và Trạch Văn cũng tụt lại phía sau rồi, thôi thì thuận nước đẩy thuyền giúp lão Tiêu cũng được!
Đối với việc này, phản ứng của Tô Thế Luân cũng y như Tiêu Tư Kính, tắm xong đi ra thấy bài đăng này, anh cũng gửi tin nhắn cho Lưu Xuyên: “Rồi thì cảm ơn!”
Lưu Xuyên cười nhắn lại: “Không cần cảm ơn, nếu mùa giải này mà lại giành được giải thưởng nữa thì hai người đi đăng ký kết hôn luôn đi nha:)”
Sở dĩ hắn dùng từ “lại” là vì trước đó Tiêu Tư Kính và Tô Thế Luân đã từng có được giải thưởng “Cộng sự tốt nhất” hai lần.
Tô Thế Luân nhìn tin nhắn này mà nóng cả tai, Lưu Xuyên đã đoán ra được gì rồi hay chỉ đơn thuần là đang nói đùa thôi? Tên này vô sỉ như thế có lẽ khả năng sau sẽ lớn hơn nhỉ?
Đang miên man suy nghĩ, bỗng nhiên cả người rơi vào lồng ngực quen thuộc, hóa ra Tiêu Tư Kính thấy anh đứng đó nhắn tin liền thuận tay ôm lấy anh, thấp giọng hỏi: “Nhắn tin cho Lưu Xuyên à?”
“Ừ.” Tô Thế Luân định tắt điện thoại thì lại bị Tiêu Tư Kính cầm lấy.
“Cậu ta nhắn cái gì?” Tiêu Tư Kính vừa cầm lên thì thấy một hàng chữ trên màn hình rất gây chú ý, Tiêu Tư Kính liền đọc thành tiếng, “Hai người đi đăng ký kết hôn?”
Nụ hôn bá đạo giằng co một lúc lâu mới kết thúc, Tiêu Tư Kính dán môi hắn vào môi Tô Thế Luân, thấp giọng nói: “Đăng ký hay không cũng như nhau cả, dù sao em cũng đã là của tôi rồi.”
“…” Tô Thế Luân suýt chút nữa sặc chết. Người con trai mạnh mẽ tự tin này thực sự khiến anh không nói nổi, Tô Thế Luân ngẩng đầu nhìn hắn: “Anh có thể đừng kiêu ngạo như vậy được không? Không chừng có một ngày tôi chán anh rồi, tôi sẽ đá anh đó.”
Tiêu Tư Kính nói chắc nịch: “Tôi sẽ không cho em có được cơ hội đó đâu.”
Dứt lời hắn lại vươn tay ôm chặt lấy Tô Thế Luân, cúi đầu nồng nhiệt hôn xuống – ôm Tô Thế Luân thích như thế, làm gì có chuyện buông tay?
Hai người bên nhau tình nồng ý mật, gắn bó giao hòa, Tô Thế Luân bị hôn cho hít thở không thông, đúng lúc này, bên ngoài lại vang lên tiếng gõ cửa. Tiêu Tư Kính trầm mặt mở cửa ra thì thấy “Bóng đèn sáng nhất liên minh” Trương Thư Bình đang đứng bên ngoài.
Bình luận viên Trương cầm một phong bì đỏ chót trong tay, cười đến là thân thiện: “Không quấy rầy hai cậu chứ? Ha hả, tôi qua đưa thư mời.”
“…” Tiêu Tư Kính nhíu mày, “Tôi đã bình luận rồi mà?!”
Trương Thư Bình vô tội: “Lần này là mời đội phó nhà cậu.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


