Khán giả cũng không hề biết rốt cuộc Trình Duy kia là ai, thông tin nhìn qua thì thấy chẳng khác gì những tuyển thủ dự bị của nhiều đội tuyển. “Một điểm hạ gục lôi đài”, thông số chẳng khác nào trò cười trong playoffs. Chẳng qua đến khi thông tin của Xuyên thần hiện ra thì mọi người cũng cạn lời nghẹn họng – Số điểm hạ gục lôi đài của Xuyên thần cũng là một điểm!
Một điểm này là mạng của ai nào? Dương Kiếm ngồi phía dưới không khỏi cúi đầu.
Phương Chi Diên thấy vẻ mặt của cậu, nhịn không được mà vỗ vai cậu, nói: “Cậu là một điểm duy nhất mà Xuyên thần có được, cậu nên cảm thấy vinh hạnh mới phải.”
“…” Dương Kiếm nhíu mày, không thèm để ý tới lời nói đùa của Phương Chi Diên, nói: “Anh ấy đích thân ra sân để đánh với một tuyển thủ mờ nhạt của Hoa Hạ có phải hơi khoa trương rồi không? Phái Từ Sách lên không hơn à?”
Phương Chi Diên nói: “Cậu thực sự nghĩ Trình Duy là một tuyển thủ mờ nhạt sao?”
“Chẳng nhẽ không đúng sao? Cậu ta mất hút suốt cả vòng bảng…” Dương Kiếm vốn tin chắc vào suy luận của mình, nhưng khi nhìn thấy ánh mắt mang ý cười của Phương Chi Diên cậu lại thấy không chắc chắn nữa, giọng nói cũng nhỏ lại, “Ây… đừng bảo là vũ khí bí mật đấy?”
“Đoán đúng rồi.” Phương Chi Diên mỉm cười nói “Tuy tôi không biết lai lịch của Trình Duy này, nhưng nếu đội phó Tạ đặt cậu ta ở vị trí đánh cuối thì chắc chắn người này không đơn giản. Tuyển thủ này mới 18 tuổi, rất có khả năng là ngoại binh đến trợ giúp cho Hoa Hạ trong playoffs.”
Dương Kiếm khiếp sợ nói: “Trợ giúp từ bên ngoài?”
“Cậu nhìn vẻ mặt của cậu ta xem.” Phương Chi Diên chỉ lên màn hình lớn, “Tuổi còn nhỏ như vậy mà khi lên đài lại trấn định thong dong, người mới không thể bình tĩnh như vậy được. Dù là người mới nổi danh như Trần Tiểu Bắc hay Tiết Khắc của Thất Tinh Thảo thì khi mới ra thi đấu cũng sẽ hồi hộp. Nhưng Trình Duy lại không hề lo lắng, rõ ràng đã quen rồi.”
Dương Kiếm đăm chiêu nhìn về phía màn hình, quả nhiên Trình Duy rất bình tĩnh ngồi ở ghế tuyển thủ, nhìn không ra bất cứ sự lo lắng hồi hộp nào. Nếu thực sự là một người mới mờ nhạt, đấu với Xuyên thần đỉnh đỉnh đại danh chắc chắn sẽ có áp lực tâm lý. Vậy mà biểu hiện của Trình Duy hiện tại lại như không hề có tí áp lực nào…
Đúng lúc này, thời gian tạm dừng để thay người đã kết thúc, trận đấu tiếp tục bắt đầu.
Lưu Xuyên ngồi vào ghế, vừa thao tác Hải Nạp Bách Xuyên đi tới trung tâm bản đồ, vừa đánh chữ nói: “Hê lô Trình Duy:)”
Trình Duy cũng đánh chữ: “Chào Xuyên thần!”
Nghe nói vị Xuyên thần này lúc nào cũng sẽ đánh chữ chơi đòn tâm lý trước khi bắt đầu chính thức tấn công, Trình Duy cũng không hiểu rõ tại sao, nhưng khi nhắc chuyện này với những thành viên đội tuyển Hoa Hạ thì ai nấy cũng đều xanh mét ca mặt, khiến Trình Duy cực kỳ hoang mang. Nhìn hôm nay thì Xuyên thần cũng đâu đáng sợ như mọi người miêu tả? Còn đánh chữ chào hỏi mình, chẳng phải rất có phong độ sao?
Khán giả: “…”
Trình Duy: “…”
Người xem tại hiện trường cười ná thở, Trình Duy bị trêu thì đỏ hết cả mặt. Đờ mờ! Bảo sao mọi người đều nói PK với Xuyên thần rất khó ở, hóa ra là như vậy! Người này nói chuyện lúc nào cũng khiến người ta có cảm giác muốn đập cho chết!
Lưu Xuyên trêu thiếu niên liền thấy nhóc con Trình Duy quá đơn thuần, nhịn không được cười lên một tiếng, nhanh chóng khống chế account Đường Môn của mình đi tới trước mặt đối phương.
Quả nhiên Trình Duy chơi theo lưu phái Khí tông, tạo hình nhân vật của cậu nhìn rất thú vị, người chơi có thể tự do điều chỉnh vẻ ngoài của nhân vật trong game, dáng người đạo trưởng Võ Đang của Trình Duy hơi gầy, vóc dáng nhỏ con, là bộ dáng của một thiếu niên lại mặc một bộ đạo bào màu xanh, nghiêm trang cầm trường kiếm đứng đó.
Sau khi Lưu Xuyên đến gần cũng không gấp gáp, cẩn thận quan sát vị trí của đối phương, vì hắn ẩn thân nên Trình Duy không hề phát hiện, trong nháy mắt khi Trình Duy thay đổi tầm nhìn đưa lưng về phía mình, Lưu Xuyên quyết đoán ra tay, nhanh chóng gọi ra bốn coi rối, ngay khi Trình Duy quay lại thì lập tức cho phát nổ!
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


