*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Đúng là hiện tại Vu Dương có hơi lo lắng, hắn vẫn còn nhớ rõ trận lôi đài lần trước khi tới Trường Sa thi đấu bị học bá Ngô Trạch Văn này nghiền nát bằng IQ, hắn chủ quan khinh địch bị ngô Trạch Văn nắm được cơ hội chuẩn xác combo miểu sát… Lúc này, đối mặt với người mới đã từng đánh bại mình, áp lực tâm lý của Vu Dương rất lớn, hắn không muốn thua liên tục hai lần trong tay cùng một người, lại càng không muốn phụ lòng kỳ vọng và tin tưởng của đội trưởng dành cho mình!
Vậy nên… dốc hết sức hết lòng, đánh bại cậu ta!
Vu Dương hít sâu để bản thân nhanh chóng tỉnh táo lại, lúc này mới đặt tay phải lên con chuột, ngón tay trái hạ xuống bàn phím, thao tác nhân vật “Phiêu Dương Quá Hải” của mình đi tới trung tâm bản đồ.
Tấm bản đồ Vĩnh dạ sâm lâm cực kỳ có lợi cho Đường Môn, bình thường khi đánh tập ở đội hắn cũng thường xuyên luyện cùng với đội phó Tạ, Đường Môn mặc quần áo màu xanh sẫm vừa vặn hòa vào cảnh sắc xung quanh, giống như được thiên nhiên hỗ trợ.
Ngũ Độc của Ngô Trạch Văn mặc đồ tím đậm thực ra cũng có hiệu quả tương tự trong bản đồ cảnh đêm, có điều pet của Ngũ Độc lại quá nổi bật, rất dễ nhận biết. Cóc độc dùng để phòng ngự có màu vàng kim, rắn độc màu xanh, rết và nhện khi gọi ra cũng sẽ có hiệu ứng ánh sáng đặc thù, trong bản đồ cảnh đêm như thế này sẽ rất dễ bị chú ý, như thể tự tạo một cái bia ngắm sống cho đối phương. Ngô Trạch Văn dứt khoát không gọi pet ra mà tự mình khinh công bay tới nơi sâu nhất trong rừng.
Dưới ánh trăng, bóng nam Ngũ Độc mặc đồ tím đậm thân nhẹ như yến nhanh chóng xuyên qua từng tấc rừng, trang sức phong tình của Nam Cương giàu có khiến “Mê Vụ Chiểu Trạch” thoạt nhìn cực kỳ xinh đẹp, hoàn toàn đối lập với người thao tác Ngô Trạch Văn bình tĩnh nghiêm túc.
Sau khoảng 25 giây, hai bên đều khinh công tới được điểm giữa bản đồ, nếu Vu Dương xuất phát sớm hơn thì hẳn là hai người sẽ gặp nhau ngay tại đây.
Sau 30 giây, vẫn chưa Vu Dương đâu, lẽ nào đang bày trận con rối?
Ngay khi ý thức được điểm này, ngón tay Ngô Trạch Văn liền ấn phím F – Phi hạc xung thiên!
Chỉ thấy trên màn hình lớn, Ngũ Độc bay thẳng lên trời, mà dường như cũng đúng lúc này, Vu Dương gọi ra bốn con rối từ bốn hướng Đông, Tây, Nam, Bắc đột nhiên xông tới bao vây vị trí mà Ngô Trạch Văn vừa đứng, đồng thời phát nổ! Chỉ nghe “Oành” một tiếng, con rối nổ tung tạo ra ánh sáng chói mắt chiếu hết cả một vùng rừng, trong khi đó Ngũ Độc bị bao vây đã khinh công nhảy lên trong nháy mắt, an toàn trốn được lần tập kích ám sát này!
“Đẹp lắm!” Lưu Xuyên theo dõi trận đấu trong phòng cách âm nhịn không được mà vỗ tay cho Trạch Văn, trên khán đài cũng vang lên tiếng vỗ tay nhiệt liệt.
– tránh né chính xác, ý thức như thần, dứt khoát là đã dự đoán được từ trước!
Đáy lòng Trương Thư Bình rất tự hào vì đồ đệ, có điều thân là bình luận viên, anh vẫn nhường quyền phát ngôn cho khách mời, quay đầu nhìn về phía Tiêu Tư Kính nói: “Vừa rồi Trạch Văn tránh né, đòn phủ đầu của Vu Dương không thành công, theo Tiêu đội thì đây là trùng hợp hay do trực giác?”
“Không phải trùng hợp.” Tiêu Tư Kính khẳng định, “Nếu là tuyển thủ khác, có lẽ sẽ xuất phát từ trực giác, thi đấu nhiều thì cao thủ có thể ý thức được nguy cơ. Nhưng tôi nghĩ tuyển thủ này đột nhiên khinh công lấy đà ngay lúc đó hoàn toàn không phải trực giác mà đã tính toán chính xác từ trước.”
“Tính toán?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


