Hai người cùng nhau đến phòng tự học trong thư viện, tìm một chỗ trống ngồi xuống.
Lưu Xuyên thì lo hoàn thành bài tập của mình, Ngô Trạch Văn kiếm sách đọc. Có lẽ vì không khí trong thư viện vô cùng im lặng nên thời gian như cũng trôi nhanh hơn.
Mất hết cả buổi nghỉ trưa, cuối cùng Lưu Xuyên cũng viết xong bài tổng thuật của mình, gõ xuống cái dấu chấm kết thúc, anh vươn tay xoa bóp chiếc cổ cứng ngắc của mình. Nhìn sang bên cạnh thấy Ngô Trạch Văn đang cầm bút viết gì đó trên giấy liền tò mò sáp lại gần nhìn "Viết cái gì vậy?"
Nam nhân bất thình lình lên tiếng làm Ngô Trạch Văn giật mình hoảng sợ, suýt chút là bóp gãy luôn cây bút trong tay.
Giọng của Lưu Xuyên có hơi trầm thấp rất dễ nghe, hô hấp thoáng chạm qua vành tai làm trái tim Ngô Trạch Văn đập loạn nhịp, cậu vội vàng buông bút xuống, giả vờ bình tĩnh hỏi "Anh xong bài rồi?"
Lưu Xuyên gật đầu "Ừ xong rồi."
Ngô Trạch Văn cúi gần nhìn thoáng qua màn hình máy tính, hỏi "Chưa chỉnh font chữ nữa à?"
Bên trong file word gần như thuần một kiểu chữ cùng màu sắc kích thước, những thứ như đề mục lớn, đề mục nhỏ hoặc nguồn trích dẫn văn hiến... đều chưa chỉnh lại.
"Tôi giúp anh nhé?" Ngô Trạch Văn tự đề cử mình.
Lưu Xuyên cười nói "Ok, tôi đi WC một lát, cậu giúp tôi đi."
Nói xong liền đứng dậy đi toilet, Ngô Trạch Văn ngồi vào chỗ của anh, nhanh chóng xem lướt một cái cả bài văn, sau đó dựa theo quy cách luận văn mẫu điều chỉnh lại font chữ cùng tiêu đề, sẵn tiện cũng chỉnh lại các đoạn tham khảo văn hiến.
"..." Lưu Xuyên thực sự bội phục sát đất.
Trong game Ngô Trạch Văn chỉnh sửa lại kho hàng cũng rất siêu, quả thực xứng với cái danh "chuyên gia kho hàng", nhóc này giống như rất thích đem tất cả mọi thứ sắp xếp lại thành hàng loạt chỉnh tề, có lẽ là do hội chứng cưỡng bách của cung Xữ Nữ đi. File văn bản qua tay Ngô Trạch Văn liền biến thành bài luận văn tiêu chuẩn, cách thức nghiêm cẩn đến không có chỗ nào có thể bắt bẻ, giúp Lưu Xuyên tiết kiệm rất nhiều thời gian, bây giờ chỉ cần đem đi nộp là xong.
Lưu Xuyên ngồi xuống kiểm tra lại một lượt, xoá đi vài chữ đánh sai, sau đó mở mail của mình ra tính gửi luôn cho giáo sư.
Mở hộp thư ra mới phát hiện có hai cái mail chưa đọc trong inbox, đều được gửi từ quản lý Lê Huy của chiến đội Hoa Hạ.
Mail thứ nhất gửi vào hồi đầu tháng 9, quản lý Lê Huy hỏi Lưu Xuyên có chấp nhận trở lại Hoa Hạ tiếp tục làm đội trưởng hay không. Bởi vì lâu lắm không đăng nhập vào mail nên bức thư này bị Lưu Xuyên lỡ mất cũng gần nửa tháng. Lê Huy gửi mail không nhận được trả lời liền tự mình đến cửa tìm người.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



