Máy tính của Ngô Trạch Văn đã được lắp ráp xong, vỏ cpu là Lưu Xuyên chọn cho cậu lúc ban đầu, nhìn đơn giản mà rất cá tính, màn hình LCD cũng là Lưu Xuyên chọn, dù sao Ngô Trạch Văn lại không rành, nên dùng đồ Lưu Xuyên chọn cậu thấy rất an tâm.
Hai người cùng chủ cửa hàng khách sáo vài câu, sau đó trả tiền nhận hàng.
Lưu Xuyên chủ động vác cpu khiêng lên, Ngô Trạch Văn xách theo thùng đựng LCD. Hai người rời khỏi trung tâm máy tính thì cũng đã năm giờ.
Lưu Xuyên cười nói "Thì cậu ta vốn chỉ nhắm vào lễ khai mạc với trận của Trường An còn gì, hai trận đêm nay đều là của mấy chiến đội bình thường không nổi lắm, nên cậu ta bảo không muốn xem."
Ngô Trạch Văn nghe vậy gật đầu tỏ vẻ đã hiểu.
Giải thường quy là đấu hai vòng tuần hoàn, 16 chiến đội sẽ luân phiên đấu với nhau 2 trận, tính tổng cộng cũng có hơn trăm trận đấu, không ai siêng đến nỗi xem hết tất cả như vậy. Đại đa số người chơi sẽ chỉ chọn các trận đấu của chiến đội mình yêu thích xem, còn mấy trận giữa các chiến đội bình thường như hôm nay có rất ít người chịu bỏ thời gian xem.
Lý Tưởng thật sự rất thích Dạ Sắc, mới chịu bỏ tiền bay một chuyến xa như vậy đến đế đô chỉ để xem Trường An thi đấu. Cậu chàng hoàn toàn chẳng có hứng thú gì với các chiến đội khác, cho nên mới trở về nhanh như vậy.
Trở lại trường, Lưu Xuyên tự giác khiêng máy tính lên phòng ký túc xá của Ngô Trạch Văn, cũng giúp cậu lắp máy lại.
Lúc nãy ở cửa hàng ráp máy người ta đã cài sẵn hệ điều hành, Lưu Xuyên mang theo USB chép bộ cài game Võ Lâm vào máy dùm Ngô Trạch Văn, cũng kèm theo một lô lốc các phần mềm thường dùng khác, coi như là giúp người giúp tới cùng.
Ngô Trạch Văn lấy bàn phím cơ Lưu Xuyên tặng mình lần trước ra gắn vào dùng, thử gõ vài cái, máy tính mới quả nhiên rất tốt, tốc độ vận hành cực nhanh, đồ hoạ hiển thị cũng rất tuyệt vời. Vào game chỉnh cấu hình hiển thị cao nhất cũng không thấy đứng hình hay giật hình, chất lượng hình ảnh đẹp hơn cả lúc chơi trong tiệm Net, có thể mở luôn các loại hiệu ứng bóng đổ, dựng ảnh 3D... Thử bước đi vài bước, thấy được sắc trời biến động qua thời gian, bóng đổ của từng ngọn cây cọng cỏ, gần như mỗi một thay đổi đều có thể dễ dàng nhận thấy, quả thực như khiến người ta cảm giác lạc vào xứ lạ kỳ...
Với 5000 tệ mà có thể lắp ráp được máy tính tốt như vậy, hoàn toàn là nhờ công của Lưu Xuyên.
Lưu Xuyên thấy Ngô Trạch Văn cưỡi tiểu hoàng mã chạy tới lui trong game mới hỏi "Thế nào? Hài lòng với máy tính này không?"
Ngô Trạch Văn quay sang nhìn anh, thực lòng nói "Rất hài lòng, làm phiền anh rồi."
Lưu Xuyên cười nói "Khách sáo cái gì."
Hai người đang trò chuyện đột nhiên bên ngoài vang lên tiếng đập cửa, Lưu Xuyên đi ra mở thì thấy đứng bên ngoài là Lý Tưởng đang ôm cái túi to.
Lý Tưởng thấy máy tính mới của Ngô Trạch Văn liền đưa mặt xáp lại gần "Wao Trạch Văn, ông mua máy tính mới hả, đã nha! Máy ngon thiệt ta! Chơi game dùng máy bàn vẫn là tốt nhất, màn hình rời nhìn chất lượng gì đâu... Hay là tui cũng để dành tiền đổi cái máy bàn ta, notebook cũ của tui chạy lâu nóng tới nổi đem chiên trứng cũng được." Vừa nói vừa dùng tay sờ sờ màn hình LCD của máy, tỏ vẻ hâm mộ cực kỳ.
Lưu Xuyên hỏi "Mới từ sân bay về hả?"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
