Cứ mỗi năm vào khoảng tháng 7 đến tháng 9, Võ Lâm đều sẽ tung bản cập nhật lớn của cả năm, đồng thời mở thêm server mới.
Khu 5 Điện Tín có tên là "Ngọc Lâu Xuân", mở ra vào mùa hè hai năm trước.
Khi ấy Giang Thiếu Khuynh mới vừa tốt nghiệp đại học ra ngoài xã hội công tác, làm tiêu thụ viên cho một công ty nhỏ ở Trường Sa. Trước đó anh chưa từng chơi game online, biết đến "Võ Lâm" cũng là vì thấy trong nhóm của mấy đứa bạn hồi trung học cứ nhắc đi nhắc lại về trò chơi này suốt vài ngày liền, cũng có vài người share ảnh chụp trong game, thảo luận về phụ bản, về lưu phái, về nhiệm vụ...
Thấy mọi người bàn tán rôm rả như vậy, Giang Thiếu Khuynh cũng cảm thấy tò mò, liền trồi đầu lên hỏi "Đây là game cổ phong trong nước à?"
Hàng chữ màu đen kích thước mặc định nho nhỏ của anh vừa gửi đi liền nhanh chóng bị bao phủ giữa một biển chữ vừa to vừa đầy màu sắc kèm theo cả nùi ảnh của mấy người trong nhóm.
Giang Thiếu Khuynh cũng tự giác thấy vấn đề mình hỏi có hơi bị ngu, liền thôi không hỏi nữa, tiếp tục lặn xuống nước xem bọn họ tán gẫu với nhau.
Nhìn mấy tấm ảnh mọi người share nhau, ấn tượng đầu tiên của anh đối với game này là: Cảnh tượng cùng nhân vật thiết kế rất xinh đẹp, rất hấp dẫn.
Đang nghĩ đột nhiên thấy góc dưới thanh taskbar nhấp nháy thông báo có tin nhắn, người gửi tên là Sách Mã Giang Hồ "Có hứng thú với game không? Qua server mới chơi đi, kéo cho."
Giang Thiếu Khuynh có chút nghi hoặc hỏi "Ai vậy?"
Giang Thiếu Khuynh lúc này mới giật mình phản ứng, nhóm chat này gần như đều là bạn học chung hồi cao trung, bởi vì Giang Thiếu Khuynh không thích náo nhiệt nên rất ít lên tiếng, bình thường đều là im lặng xem mọi người trò chuyện với nhau. Đám bạn học này lúc add vào lại không chịu sửa tên, đều là dùng nickname trên mạng lung tung hết cả lên, cho nên Giang Thiếu Khuynh nhất thời thật không nhận ra đối phương là ai.
Sách Mã Giang Hồ lại tiếp một câu "Đừng nói là không nhớ đấy."
Giang Thiếu Khuynh bị nói đỏ cả mặt, vội vàng trả lời "Đương nhiên nhớ rồi, là Từ Sách đúng không?"
Đối phương chỉ ừ một cái đáp lại.
Từ Sách, bạn học ngồi cùng bàn ba năm cao trung của Giang Thiếu Khuynh.
Năm đó vừa tốt nghiệp cao trung xong, người này liền theo ba mẹ ra nước ngoài, về sau cơ hồ mất đi liên lạc. Mấy năm rồi không gặp nên cũng có chút xa lạ, nhưng quên luôn thì không đến nỗi, dù sao... lúc trước người này để lại cho anh ấn tượng rất mãnh liệt...
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



