Quả thật, Ngô Trạch Văn am hiểu nhất chính là suy luận.
Ba của cậu là giáo viên trung học, mê nhất là các tiểu thuyết thể loại trinh thám suy luận. Sau khi ba cậu qua đời, cả phòng sách ông lưu lại biến thành bảo bối quý giá nhất của Ngô Trạch Văn—— 《Tuyển tập tác phẩm Agatha Christie》; 《Tuyển tập trinh thám Sherlock Holems》;《 Tuyển tập Dan Brown》, etc... Toàn bộ mớ sách trinh thám dày cộm này đều được Ngô Trạch Văn đọc qua qua, cậu thích cái cảm giác thông qua những suy luận logic cùng phân tích của bản thân đoán trước hung thủ là ai.
Mẹ của Ngô Trạch Văn từng rất nhiều lần trở về sau giờ làm việc, phát hiện con trai bé bỏng của mình ôm quyển sách to oạch chăm chú xem hiện trường những vụ án giết người, làm cho bà sợ hãi tưởng rằng con trai mình có vấn đề về tâm lý, lỡ đâu nó xem mấy loại sách này nhiều quá trong lòng nhất thời lẩn quẩn chạy đi giết người thì làm sao đây?
Đến nỗi bà còn đắn đo có nên mang Ngô Trạch Văn đi khám bác sĩ tâm lý hay không, ngược lại bị cậu bé Ngô Trạch Văn thông minh nhận thấy lo lắng của mẹ mình liền chủ động giải thích "Mẹ không cần lo, con thích xem tiểu thuyết này là vì thích suy luận thôi."
Ngô Trạch Văn thích tất cả mọi thứ liên quan đến suy luận cùng tính toán.
***
Trở lại câu chuyện của chúng ta, Lưu Xuyên nhìn dòng chữ "Anh cũng là tuyển thủ chuyên nghiệp phải không" trên màn hình điện thoại của Ngô Trạch Văn, đối diện với ánh mắt đen trong suốt của cậu, anh phát hiện mình thực sự không có cách nào nói ra chữ "Không".
Lúc trước Lưu Xuyên muốn giấu Ngô Trạch Văn với Lý Tưởng, chủ yếu là muốn ẩn giấu đi thân phận không muốn quá phô trương, tránh để bạn học xung quanh biết được rồi lại gây phiền toái. Nhưng bây giờ đã khác rồi, nếu đã là bạn bè của nhau, Lưu Xuyên cảm thấy bản thân có lẽ cũng đã đến lúc nói ra sự thật với Trạch Văn, anh tin tưởng với tính cách của Trạch Văn chắc chắn sẽ không đi nói bí mật này cho người khác.
Vì thế, Lưu Xuyên mỉm cười cầm lấy di động trong tay cậu, đánh chữ trả lời lại "Phải đó, tôi cũng là tuyển thủ chuyên nghiệp."
Ngô Trạch Văn giống như không thấy kinh ngạc tí nào, gật đầu một cái, lấy điện thoại đánh chữ tiếp "Hải Nạp Bách Xuyên? Chiến đội Hoa Hạ?"
Lưu Xuyên "..."
Tôi lạy cậu!
Cái này cũng đoán được... đúng là kinh dị!
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
