Dùng cơm với Lộc Tường xong, Lưu Xuyên gọi xe trở về trường học.
Hôm nay vừa vặn là ngày nhà giáo, Lưu Xuyên ngồi trên taxi rảnh rỗi chẳng có gì làm, mới lấy di động ra, có hơi do dự một chút, cuối cùng vẫn là quyết định gửi tin nhắn chúc giáo sư Lưu "Giáo sư Lưu, chúc ngài lễ thầy cô vui vẻ, sức khoẻ dồi dào, ào ào công tác, vạn sự hạnh phúc!"
Lưu Xuyên gõ xong tin nhắn liền gửi đi.
Lưu Bác Viễn vừa mới xong buổi toạ đàm, đang đi ra thì di động vang lên, lấy ra nhìn thấy mẩu tin nhắn này liền bật cười, bấm gọi ngược lại cho kẻ nào đấy.
Lưu Xuyên nhận điện thoại, mỉm cười nói "Ba, lễ nhà giáo vui vẻ..."
Lưu Bác Viễn thấp giọng hỏi "Con đang ở đâu đấy?"
Lưu Xuyên "Con có chút việc, đang ở bên ngoài."
Lưu Bác Viễn "Bảy rưỡi đến phòng mẫu đơn đình ở lầu hai căn-tin trường, ba giới thiệu mấy vị tiền bối cho con."
Lưu Viên nói "Ba à, con..."
Lưu Bác Viễn "Đừng kiếm cớ."
Lưu Xuyên chỉ đành bất đắc dĩ cất di động.
Trong mắt những người bên ngoài thì giáo sư Lưu là một người thầy uyên bác, tính cách ôn hoà, đào lý mãn thiên hạ, một cây đại thụ trong giới học thuật được vô số người ngưỡng mộ, nhưng đối với con cái của mình ông luôn cực kỳ nghiêm khắc. Hồi Lưu Xuyên còn bé tí, trong khi đám con trai nhà người ta có thể leo cây trèo tường chơi đến quên cả đường về thì, anh lại bị phụ thân mình đưa đến lớp luyện thư pháp, từ bé đã bị bắt đọc sách lịch sử thay cho truyện cổ tích...
Cơ mà, phương pháp giáo dục của ông tính ra cũng mang đến khá nhiều ưu đãi, thành tích học tập của Lưu Xuyên từ bé tới lớn đều thuộc diện ưu tú, viết chữ dù là bằng bút máy hay bút lông đều chỉnh chu xinh đẹp, đều là nhờ mới trước đây luyện viết nát cả chục cái bảng chữ mới luyện ra được.
***
Tên này! Bình thường ở trong lúc nào cũng ăn mặc lôi thôi nhếch nhác, hôm nay tự dưng thay vào sơ-mi quần tây, lập tức biến thành anh đẹp trai chói loá làm người ta không thể nhìn thẳng.
Lý Tưởng hoảng hốt nhìn đối phương "Lưu Xuyên? Ăn mặc nghiêm túc quá vậy, hẹn bạn gái hả?"
Ngô Trạch Văn cũng nghi hoặc nhìn một hôi lâu, mới đưa tay đẩy kính mắt hỏi "Anh là... Lưu Xuyên?"
Lưu Xuyên "...."
Vãi mấy người, có cần khoa trương tới vậy không!
Lưu Xuyên bất đắc dĩ nhìn cậu nhóc "Trạch Văn, có phải mỗi lần gặp tôi cậu đều phải hỏi tôi là ai mới vui không?
Ngô Trạch Văn nghe vậy, hai vành tai hơi đỏ lên nói "Tại tôi cận thị, nên nhận không ra anh."
Lưu Xuyên đưa mặt đến sát mặt cậu "Nè, nhìn cho thiệt rõ đi, để mốt còn biết phân biệt."
Ngô Trạch Văn "..."
Nhìn gương mặt của người nào đó bị phóng cực đại trước mắt mình, Ngô Trạch Văn yên lặng quay mặt qua chỗ khác.
Lưu Xuyên cười nói "Được rồi không giỡn nữa, ăn mặc nghiêm túc như vậy cả tôi cũng cảm thấy khó chịu nữa là, tại tối nay đi ăn hồng môn yến, không mặc nghiêm túc không được vào."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
