Đợi hai vị cao thủ của Hoa Hạ rời đi rồi, bốn người Lưu Xuyên mới bắt đầu kiểm kê lại thu hoạch của hôm nay.
Hôm nay năm lượt đánh phụ bản anh hùng đều rất hiệu suất, nên phần thưởng cũng phong phú cực kỳ: đá ngũ hành tổng cộng hơn một trăm cái, gấm tô châu cùng cẩm đoạn tính cũng có bảy tám trăm, một đống trang bị xanh của các môn phải, trang bị tím cũng không kém chút nào, nhìn thôi cũng hoa cả mắt...
Lý Tưởng hạnh phúc đến muốn chết mất, cảm giác cứ như bị cả núi tiền xu chôn vùi ấy, quá đã!
Lưu Xuyên nói "Mở cái acc phụ lập công hội, mở ra kho hàng để chúng ta dùng, tôi đi hỏi bạn tôi một tiếng đã."
Lưu Xuyên gửi sms cho Tần Dạ "Cho tôi mượn tài khoản Thất Dạ Tuyết của cậu mở cái công hội được không?"
Tần Dạ trả lời "Tuỳ tiện."
Lưu Xuyên mở lại giao diện game, nói "Đệ tử, log vào acc Thất Dạ Tuyết rồi chạy tới chỗ quản lý viên công hội, lập đại một cái công hội cấp thấp đi, sẵn mở luôn kho hàng công hội ha. Rồi trở lại giao dịch hết mấy tài liệu chuyển qua acc Thất Dạ Tuyết, sau đó bỏ vào kho hàng."
Thanh Phong Đạo Trưởng nghi hoặc "Thất Dạ Tuyết là?"
Lưu Xuyên cười "Một người bạn ngoài đời của tôi, tin được mà, yên tâm."
Thanh Phong Đạo Trưởng nghe vậy cũng không nói gì nữa.
Lát sau, Lý Tưởng dùng acc Thất Dạ Tuyết đi với Lưu Xuyên đến chỗ quản lý công hội của Giang Lăng thành, Lưu Xuyên giao dịch cho cậu năm nghìn kim tệ nói "Lập một cái công hội cấp một là đủ rồi, tiền còn dư thăng cấp kiến trúc công hội, mấy thứ như dược phòng hay trù phòng không cần tăng, chỉ tăng kho hàng thôi."
Lý Tưởng hỏi "Tên công hội đặt là gì sư phụ?"
Lưu Xuyên nói "Tuỳ tiện đi."
Vì thế, Lý Tưởng thật sự gõ vào "Công hội tuỳ tiện."
Trên đầu Thất Dạ Tuyết trong nháy mắt xuất hiện danh hiệu "Hội trưởng công hội tuỳ tiện"
Lưu Xuyên nhịn cười nói "Được đấy, tên như này vừa nghe liền biết có tiền đồ."
Lý Tưởng nghe theo lời dặn của Lưu Xuyên, nâng kho hàng công hội lên tới cấp 3. Kho hàng cấp 1 có 50 ô trống đặt đồ, lên tới cấp 3 có tận 150 ô trống, dư dả cho bọn họ để đồ.
Lý Tưởng bắt đầu vứt hết đống đồ trong hành lý của mình vào kho hàng công hội, Ngô Trạch Văn thấy cậu ta vứt lung tung mỗi thứ một nơi, mới chịu không nổi nói "Để tôi xếp lại cho."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
