Dám nói ra lời này là bởi vì Lưu Xuyên đã nắm chắc trong lòng, phong cách của đạo trưởng không thích hợp với kiếm tông Võ Đang.
Võ Lâm phân chia lưu phái rất nhiều, cho nên đại đa số người mới bắt đầu chơi đều sẽ lâm vào tình trạng bối rối không biết lựa chọn lưu phái như thế nào, rất nhiều người đều mắc phải sai lầm lựa chọn lưu phái không thích hợp với mình, khiến cho không cách nào phát huy tối đa trình độ của bản thân mình. Điển hình như Lý Tưởng, ban đầu khăng khăn chơi Đường Môn mặc dù dở tệ, về sau chuyển qua Thiếu Lâm trình độ rõ ràng đề cao lên rất nhiều.
Môn phái Võ Đang chia ra làm ba chi nhánh: kiếm khách cận chiến (kiếm tông), pháp sư viễn trình (khí tông) cùng với loại hình phụ trợ (thái cực); Những người chọn chơi Võ Đang đa số đều vì thích phong thái tiên phong đạo cốt của đạo trưởng Võ Đang, đến giai đoạn về sau đại bộ phận sẽ nghiêng về kiếm tông, bởi vì kỹ năng của kiếm tông hoành tráng hoa lệ nhất trong ba lưu phái.
Lưu Xuyên nghi hoặc hỏi lại "Đạo trưởng, anh chơi kiếm tông Võ Đang là bởi vì thích mới chơi sao?"
Giang Thiếu Khuynh nói "Ừ, tôi thích môn phái Võ Đang."
Lưu Xuyên nói "Tôi đoán tốc độ tay của anh ở vào khoảng 220 đúng không?"
Lưu Xuyên nói "Tốc độ tay đạt cực hạn của Dương Kiếm ở vào khoảng 500+, nếu anh đánh với Dương Kiếm, anh nhắm mình có bao nhiêu phần trăm thắng lợi?"
Giang Thiểu Khuynh "..."
Lưu Xuyên tiếp tục "Gần như bằng 0 đúng không?"
Giang Thiếu Khuynh nghe lời này cũng không cảm thấy tức giận, ngược lại vô cùng bình tĩnh nói "Dương đội là đội trưởng chiến đội Trường An, là tuyển thủ cấp cao của liên minh, tốc độ tay của tôi chỉ đạt một nửa so với cậu ta, đánh với cậu ta đương nhiên không có phần thắng."
Lưu Xuyên lại bảo "Tiếu đội của Thất Tinh Thảo ấy, tốc độ tay anh ta chỉ ở tầm 240 thôi, nhưng anh ta đánh với Dương Kiếm thì tỷ lệ thắng là 5:5, dù cho liên chiêu của Dương Kiếm nhanh cỡ nào đi nữa thì khi đối mặt với Tiếu đội cậu ta cũng không cách nào bạo sát thương được."
Giang Thiếu Khuynh "..."
Lưu Xuyên hơi mỉm cười nói "Bởi vậy, anh đừng vì tốc độ tay của mình kém người khác mà thấy thiếu tự tin. Tốc độ tay của mỗi người là thiên phú, nhanh có đấu pháp của nhanh mà chậm sẽ có đấu pháp của chậm. Chỉ cần tốc độ tay đạt tiêu chuẩn, lựa chọn lưu phái thích hợp với mình nhất, chậm rãi nghiên cứu đến khi thật thấu triệt, rồi cũng sẽ có ngày anh đạt được thành tựu."
Giang Thiếu Khuynh nhìn những lời này, không biết phải trả lời như thế nào.
Thiếu tự tin? Quả thật, anh từng bởi vì tốc độ tay của mình kém hơn người khác mà sinh ra tâm lý tự ti chán nản. Thời điểm anh bị đội khai quật mời chào đến huấn luyện doanh thì, nơi đó đã có sẵn rất nhiều thanh thiếu niên mười sáu mười bảy, đại đa số họ đều có tốc độ tay nhanh hơn anh rất nhiều. Bản thân lớn tuổi, tốc độ tay lại xếp gần chót, bắt đầu cũng muộn hơn người khác, vẫn cứ luôn cảm thấy bản thân không hợp với đội ngũ, cho nên càng lúc càng trở nên trầm mặc ít lời, bên cạnh thậm chí chẳng có lấy một người bạn nào...
Đến hôm nay nghe Đường Môn nói những lời này, tuy rằng có hơi chói tai khó nghe, nhưng câu nào câu nấy đều chân thành... Lời thật thì mất lòng chẳng phải sao?
Trước giờ, chưa từng có ai nói với anh như vậy, cũng chẳng có ai quan tâm anh chơi lưu phái này có thích hợp hay không...
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
