Lưu Xuyên bên này vừa mới thoát khỏi trò chơi, liền thấy Lộc Tường buzz QQ gửi tin nhắn sang "Sư phụ out thật hả? Bà xã gọi là dzụ gì? Dùng lý do nhảm nhí như vậy lừa dối Tiếu đội thật sự không sao chứ? Lên đánh lại với đệ tử, đệ tử tạo lôi đài khác!"
Lưu Xuyên nói "Hay là thôi đi, đệ tử thua hoài mất mặt thì sao? Sư phụ sợ đệ tử thua về lại bị Thiệu đội mắng nữa."
"Đó giờ Thiệu đội chưa bao giờ mắng đệ tử hết." Lộc Tường thật lòng nói "Sẽ có ngày đệ tử thắng sư phụ!"
Lưu Xuyên cười nói "Thắng sư phụ? Đệ tử bỏ cuộc sớm đi. Ngoan, đừng làm mộng tưởng hão huyền nữa."
Lộc Tường "..."
Lộc Tường vẫn luôn có một loại xúc động muốn "tự mình trục xuất khỏi sư môn".
Lúc trước khi vẫn còn là thiếu niên mười lăm tuổi, là một tân nhân của thanh huấn doanh Hoa Hạ, cậu đối với Lưu Xuyên luôn tràn ngập sùng bái cùng kính trọng, mỗi lần nhìn thấy Xuyên đội đều bất giác trở nên khẩn trương, cúi đầu ngoan ngoãn gọi đội trưởng... Tới sau này chuyển qua Đồng Tước, bắt đầu trở thành chủ lực thi đấu, nhanh chóng trưởng thành hơn. Đến năm thứ hai đoạt được cúp tân nhân xuất sắc nhất toàn năm, lại đúng dịp đội phó của Đồng Tước nghỉ thi đấu, Thiệu Trạch Hàng liền đề nghị cậu lên làm đội phó thay thế.
Ở liên minh, Lộc Tường có thể xem như đại thần cùng cấp ngang hàng có thể ngồi chung bàn với Lưu Xuyên, nhưng bởi vì một tầng quan hệ sư đồ, cậu vẫn luôn tôn kính Lưu Xuyên như mới trước đây.
Mãi cho đến sau này...
Trải qua vô số lần trận đấu bị sư phụ vô tình hành hạ đến chết, Lộc Tường mới phát hiện ra rằng, sư phụ nhà mình cứ mỗi lần lên đài thi đấu đều trở thành một tên khốn kiếp khiến cho người khác căm giận tới nghiến răng! Vô số tuyển thủ trong liên minh hận Lưu Xuyên cũng không phải không có lý do, đấu pháp chơi diều của Lưu Xuyên quả thực khiến người ta rất dễ nổi điên, thường xuyên bị con rối của anh vây sát, một mảnh góc áo của Lưu Xuyên cũng sờ không tới! Càng đáng giận hơn là, người này thắng thì thắng đi, mỗi lần thắng còn ở kênh phụ cận gửi một đống biểu tình tươi cười nói: Cảm ơn đã nhường:)
Nhường muội ngươi...
Các đội trưởng chiến đội lớn cứ mỗi lần đụng phải Hoa Hạ là cảm giác đau đầu vô cùng, trong giải đấu chuyên nghiệp mà gặp được Hoa Hạ, xem như là báo trước cho quãng ngày mất ăn mất ngủ đầy phiền muộn, lại còn phải tăng ca huấn luyện đến mệt đừ cả ra... Nếu phương pháp dùng kim đâm tiểu nhân thật sự hữu hiệu, phỏng chừng Lưu Xuyên đã bị một đám đội trưởng nguyền rủa chết từ lâu rồi...
Nhưng anh vẫn sống tốt cho đến tận bây giờ, còn cười tủm tỉm nói với đệ tử nhà mình "Đừng mơ mộng hão huyền nữa, đánh không lại sư phụ đâu."
Có sư phụ như vậy, thật sự là ngược tâm mà...
Tuy là dĩ hạ phạm thượng có chút không đúng, nhưng cứ mỗi lần thi đấu, Lộc Tường thực sự rất muốn rất muốn đập chết người này...
Lưu Xuyên nói "Phải rồi Tiểu Lộc, mấy hôm trước sư phụ mới nhận thêm một đệ tử, vậy là có sư đệ rồi ha."
Tiểu Lộc Tường tâm tư đơn giản, nhanh chóng bị sư phụ dùng đề tài này đánh lạc hướng "Sư đê? Sư phụ nhận thêm đồ đệ làm gì? Không lẽ sư phụ muốn bồi dường người nối nghiệp sau khi nghỉ thi đấu sao?"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
