10.
Ngày hôm sau, tôi vừa vào hội trường, Đỗ Triều Huy đã vội vàng chế nhạo tôi: "Lâm Chi Thanh, cô ăn mặc rách rưới như kẻ nghèo khổ như vậy hả? ‘Số Một’ không tặng quà cho cô à?, Xin lỗi nhé, tôi quên mất rằng cậu ta vẫn phải làm trâu làm ngựa cho người khác!"
Tôi chẳng thèm nhìn anh ta chỉ tập trung vào Thịnh Dao, hôm nay con bé xinh đẹp động lòng người, xem ra cô bé rất để ý ăn mặc cho buổi tiệc hôm nay.
Đỗ Triều Huy lại không biết điều mà mở miệng: "Cô đừng hòng động đến người phụ nữ trong bữa tiệc tối nay."
Tôi cười lạnh, Thịnh Dao cười đến mi mắt cong cong, thầm nói: "Đồ ngu!"
Đỗ Triều Huy đang định mắng chửi nhưng khi nhìn thấy Nguyễn Trì thì tức giận đến choáng váng, hậm hực: "Ai cho phép mày trà trộn vào đây? Cút ra ngoài!"
Tôi quay đầu thì nhìn thấy Nguyễn Trì, hôm nay cậu mặc cực kỳ đơn giản, sơ mi trắng và quần âu trông cực kỳ bình thường trong buổi tiệc này, khi nghe Đỗ Triều Huy rống to thì cậu ấy cũng chỉ lạnh lùng liếc một cái, giống như cậu ấy mới là chủ nhà vậy.
Chẳng qua khi Nguyễn Trì nhìn sang tôi, ánh mắt lại trở nên dịu dàng. Trong phút chốc, tôi đã hiểu ra, e rằng cậu ta vẫn coi tôi là ‘Thanh Hà’.
Thịnh Dao hăng hái nhìn chúng tôi, vẻ mặt cực kỳ mập mờ. Tôi chưa kịp mở miệng thì mấy người ba Đỗ đã tiến lên, khách khí nói với Nguyễn Trì: "Cháu Nguyễn hôm nay chịu tới đúng thật khiến Đỗ gia cảm thấy vinh hạnh vô cùng!"
Tôi kinh ngạc nhìn cậu ta, thái độ Nguyễn Trì cực kỳ nghiêm túc nhưng mở miệng lại nói một câu cực kỳ thảo mai: "Chắc là tôi vẫn nên rời đi thôi. Vừa rồi cậu chủ Đỗ còn bảo tôi cút mà!"
Ba Đỗ cho Đỗ Triều Huy một cái tát: "Mau xin lỗi đi!"
Một cái tát lật ngược tình thế này thật sự khiến người khác bất ngờ. Tôi và Thịnh Dao lặng lẽ trao đổi ánh mắt với nhau, ra hiệu đã chuẩn bị đầy đủ.
Đỗ Triều Huy cố nhịn nhục mặc dù khó chịu nhưng vẫn cúi đầu xin lỗi nên Nguyễn Trì mới không rời đi nữa.
Khóe miệng tôi hơi nhếch lên lại bị Nguyễn Trì nhìn thấy. Cậu ấy hơi nhíu mày, đôi mắt như vẽ nhìn tôi đầy dịu dàng và trìu mến, cậu ấy nghiêm túc hỏi tôi: "Tôi có thể mời cậu điệu nhảy đầu tiên không?"
.
Tôi đang định trả lời lại bị tiếng rên rỉ, thở dốc mập mờ cắt ngang. Mọi người theo hướng âm thanh nhìn lại thì thấy đoạn clip nóng của Đỗ Triều Huy trên màn hình lớn. Đoạn video này rõ ràng đã được xử lý, mỗi video kéo dài hàng chục giây, khuôn mặt các cô gái này đều được làm mờ, và hình ảnh chỉ tập trung vào hình ảnh Đỗ Triều Huy không thể cứng được.
Điều này khiến cả hội trường ồn ào, chuyện này còn náo nhiệt hơn chuyện hư tình giả ý kia nhiều.
11.
Sắc mặt của Đỗ Triều Huy cực kỳ đặc sắc, đang định mở miệng mắng chửi thì lại bị ba Đỗ cho một cái tát, mắng: "Nghiệt chướng!"
Mấy tin quan hệ bất chính ở nhà giàu có cũng không phải là chuyện gì hiếm lạ nhưng gây náo loạn trong yến tiệc mới là vứt hết thể diện.
Đỗ Triều Huy theo bản năng bắt đầu lớn tiếng: "Đoạn video này là giả, là AI, có người bẫy con!"
Ba Đỗ lạnh lùng liếc anh ta một cái. Chỉ cần nhìn dáng vẻ Đỗ Triều Huy hiện giờ, hai chân loạng choạng, ánh mắt lờ đờ, quầng mắt thầm xì, đây chính là dáng vẻ của người bị yếu thận, vừa xấu xí lại ngu ngốc.
Tôi uống một ngụm rượu, khóe môi hơi nhếch lên, vở kịch hay vẫn còn chưa kết thúc đâu.
Đỗ Triều Huy che mặt không dám lên tiếng, lúc này quản gia lại dẫn một đội cảnh sát vào hội trường.
Vẻ mặt của cảnh sát cực kỳ nghiêm túc, dò hỏi: "Ai là Đỗ Triều Huy?"
Đỗ Triều Huy lại trở thành tâm điểm của đám đông. Cảnh sát liếc nhìn anh ta một cái, nghiêm khắc nói: "Có người tố cáo, anh ta bị tình nghi phạm tội, mời anh hỗ trợ điều tra!"
Đỗ Triều Huy hoảng sợ, anh ta đã làm quá nhiều chuyện xấu, làm sao dám để cảnh sát điều tra chứ? Anh ta nhìn về phía ba Đỗ cầu cứu.
Ba Đỗ cố gắng kiềm chế cơn giận, tươi cười chào hỏi: "Các vị cảnh sát vất vả rồi, uống cốc nước trước đi!"
Mấy cảnh sát từ chối khéo, vẻ mặt ba Du có chút khó chịu, vô liêm sỉ nói: "Mấy người ở cục nào? Tôi gọi điện cho cục trưởng của mấy người!" Tuy là hỏi nhưng trong giọng điệu của ba Đỗ không hề che giấu sự trịch thượng trong đó.
Người đi đầu vẫn bình tĩnh mà trả lời: "Chúng tôi đến từ tổng cục!"
Bầu không khí lại càng yên tĩnh hơn. Tổng cục trưởng là người liêm chính, cực kỳ ghét chuyện hối lộ, chính vì thế mãi không vào trung ương. Nếu ba Đỗ dám gọi điện thoại thì chẳng khác nào tự đưa đầu vào họng súng.
Ông ta ngượng ngùng cười một tiếng nhưng vẫn muốn hòa giải.
Tôi nhéo thịt bên hông của Thịnh Dao, nhỏ giọng trách mắng: "Em nói linh tinh gì vậy!"
Tai của Nguyễn Trì đỏ bừng, hai mắt cũng sáng lên.
Tôi cũng không biết làm thế nào chỉ đành che trán, nhỏ giọng giải thích với cậu ấy: "Những gì tôi viết trên mạng chỉ là giả thôi, cậu biết chứ?"
Nguyễn Trì gật đầu một cái, tự tin nói: "Người anh thích là em, vẫn luôn là em!"
Hai gò má tôi nóng lên, Thịnh Dao nói không sai, tôi luôn thích người nhiệt tình và thanh thuần kia. Chính vì vậy tôi mới cố chấp báo thù cho cô ấy như vậy.
Đột nhiên có tiếng náo loạn vang lên phá vỡ cả khung cảnh mập mờ này.
Hứa Khâm giơ một tập giấy, nhấn mạnh từng chữ một: "Tôi có bằng chứng Đỗ Triều Huy không phải là con ruột Đỗ gia."
Cậu ta vừa dứt lời cả hội trường tiệc vang lên tiếng xì xào bàn tán.
Hứa Khâm là bí mật mà Đỗ Triều Huy cố gắng che giấu, là tôi cố gắng rất lâu mới tìm được sự thật, Hứa Khâm mới chính là con trai ruột của ba Đỗ.
Tôi nhìn kỹ dáng vẻ của Hứa Khâm, cậu ta ở ngoài trông giống ba Đỗ hơn trong ảnh mà thám tử gửi nhiều. Còn khi Đỗ Triều Huy nhìn thấy Hứa Khâm, ánh mắt tuyệt vọng, không dám biện bạch gì với ba Đỗ nữa.
Đáng lẽ phải như vậy từ lâu rồi. Vì cớ gì sau khi những cô gái kia bị Đỗ Triều Huy cưỡng hiếp lại không dám báo cảnh sát mà còn bị anh ta uy hhieesp ngược nữa.
Dựa vào cái gì mà khi Thịnh Nguyệt lấy can đảm báo cảnh sát nhưng lại bị cảnh sát không có trách nhiệm gây khó khăn.
Rõ ràng người bạn thân tốt nhất của tôi – chị gái của Thịnh Dao mới là người bị hại, dựa vào cái gì lại bị Đỗ Triều Huy tung tin đồn nhảm.
Tôi nhớ lại lần đầu gặp mặt, Thịnh Nguyệt cười tươi rói, hào phóng hỏi tôi: "Cậu thật xinh đẹp, tớ có thể làm bạn cậu không?"
Nhưng đến cuối cùng, cô ấy chỉ để lại một tin nhắn vĩnh biệt vào lúc rạng sáng. Một giọt nước mắt khẽ rơi khiến tôi mới hoàn hồn. Nguyễn Trì lặng lẽ đưa khăn giấy qua.
Tuy Thịnh Dao rơi nước mắt nhưng khóe môi lại nở nụ cười, tôi siết chặt tay cô bé để mặc cảm xúc chi phối.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)

