04.
Sáng ngày hôm sau, tôi tìm được một góc khuất vừa ngồi xuống thì có một nam sinh đội mũ đen che nửa khuôn mặt ngồi đối diện với tôi.
Tôi cẩn thận quan sát cậu ta một chút nhưng cũng không định chủ động mở miệng.
Cậu ta thấy tôi như vậy, nhếch môi cười một tiếng: "Tôi đã xóa bài đó rồi!"
Tôi ‘Ừ’ một tiếng, hỏi: "Cậu còn biết cái gì nữa?"
"Cậu đừng cau mày nữa. Tôi tên là Nguyễn Trì, rất vui khi được biết cậu!" Cậu ta tháo mũ xuống, có vài lọn tóc tán loạn cùng một khuôn mặt tràn đầy sức sống.
Trước kia, tôi cũng thích an ủi người khác như vậy nhưng cuộc đời này có rất nhiều chuyện bất công nên tôi cũng nhíu mày lại.
Tôi sửng sốt nhìn vẻ mặt thư thái của Nguyễn Trì trong giây lát rồi chợt nhớ lại buổi chiều hôm đó khi cô gái kia chào tạm biệt kia với nụ cười rực rỡ trên môi.
Đến khi ta lấy lại tinh thần thì phát hiện đối diện lại là Nguyễn Trì thì trong lòng phiền muộn, lạnh lùng ngắt lời cậu ta: "Nếu không còn chuyện gì nữa thì tôi đi trước đây!"
Nguyễn Trì vội vàng lên tiếng ngăn cản: "Đỗ Triều Huy là một tên cặn bã, những gì tôi đăng đều là sự thật. . . Tại sao cậu lại còn muốn ở bên cạnh tên đó hả?"
Lời nói của cậu ta quanh quẩn trong đầu tôi. Sau khi suy xét một lúc, tôi cố tình nói: "Tôi ở bên cạnh ai không phải là chuyện tôi có thể kiểm soát được!"
"Tôi biết!" Trong mắt Nguyễn Trì đầy sức háo hức, trong mắt cũng lấp lánh như chưa đầy ánh nắng vậy.
Tôi khẽ mỉm cười khi nhìn thấy dáng vẻ như vậy của cậu ta. Tên ngốc này vẫn chưa thèm điều tra kĩ gia cảnh thật sự cả Đỗ Triều Huy.
Đỗ Triều Huy dựa vào họ Đỗ của mình, là vòng hào môn được hình thành bởi tiền tài và quyền lực. Đừng nói là người bình thường, ngay cả những người có tiền khi động vào Đỗ gia cũng sẽ chịu thiệt.
Lúc này, ánh mắt trời xuyên qua cửa sổ chiếu vào khoảng trống giữa hai chúng tôi. Tôi vươn tay đón tia nắng, nói với cậu ta: "Cậu không cần điều tra Đỗ Triều Huy nữa, chuyện này không có lợi gì cho cậu đâu."
Nguyễn Trì vẫn mạnh miệng: "Tại sao không có lợi chứ? Ít nhất cậu sẽ không thích anh ta nữa!"
"Vốn dĩ tôi cũng không thích anh ta!" Tôi bật thốt lên câu này, sau khi phát hiện ra bản thân mình nói hớ thì lạnh mặt.
Nhưng vẻ mặt Nguyễn Trì lại thoải mái, tràn trề nhựa sống, dường như có thể bay lên trời ngay lập tức.
Đột nhiên tôi hiểu ra lý do mình có thể đễ dàng buông lỏng cảnh giác, hóa ra là cảm giác của người quen cũ.
"Tôi đi trước, cậu nhớ lời tôi nói đấy!" Tôi chạy mất dạng, nói câu vừa rồi nhưng lần này cậu ta không nói gì nữa.
05.
Tôi mở di động lên, đã nhìn thấy tin nhắn của Thịnh Dao tràn màn hình. Cô bé vừa giả vờ làm đàn em xin xắn, ngoan ngoãn câu dẫn Đỗ Triều Huy, vừa than vãn với tôi rằng cực kỳ chán ghét anh ta, anh ta luôn dụ cô bé lên giường.
Tin nhắn cuối cùng còn quan tâm hỏi han tôi: "Gặp mặt thế nào?"
Tôi chỉ đơn giản trả lời một câu: "Không có vấn đề gì. Cậu ta đã đồng ý sau này sẽ không đăng tin ẩn danh nữa!"
Tôi nghĩ rồi soạn tin nhắn gửi đi. Thịnh Dao cũng không đồng ý, kiền trì nêu ý kiến của bản thân: "Chị Thanh Thanh, để em đi đi mà. Mối thù của chị gái, em muốn tự mình trả thù!"
"Em không sao đâu, vừa rồi em chỉ giả vờ thôi. Hơn phân nửa số thuốc mê bị em cho vào trong chậu hoa rồi, số còn lại sẽ dùng để dành cho anh ta!" Thịnh Dao cười an ủi tôi: "Hơn nữa, chị đưa cơm cho anh ta lâu như vậy, anh ta từ lâu đã không dùng được rồi, không thể nào tổn thương đến em đâu!"
Tôi siết chặt tay cô bé, nói thầm: "Cũng may em không sao, thật là may!"
Trước khi đi Thanh Thanh nhét một món đồ vào trong tay tôi, nhỏ giọng quát: "Cái này là em sao chép được từ trong máy vi tính của anh ta. Đúng là đồ chó má, tên cặn bã!" Nhưng con bé cố kiếm chế sự hưng phấn, nhỏ giọng nói: "Em còn phát hiện, hàng tháng anh ta sẽ chuyển tiền vào một số tài khoản. Chị Thanh Thanh, những suy đoán lúc trước của chị có lẽ là đúng!"
Tôi siết chặt món đồ trong tay, nghiêm túc hứa hẹn: "Lần này chúng ta nhất định sẽ thắng!"
Nhất Phẩm Loan hôm nay đã định sẵn là một đêm không yên bình, bức màn đẫm máu cuối cùng cũng được hé mở.
06.
Mặc dù tập đoàn Đỗ thị đã nhanh chóng làm quan hệ công chúng và các lập trình viên cũng bị gọi làm thêm giờ vào ban đêm nhưng tin đồn vẫn làn tràn.
Ở trường học, Đỗ Triều Huy cũng thu lại bản tính của mình nhưng thật ra anh ta càng trở nên bạo lực và dễ nóng giận.
Tôi đăng bài viết cuối cùng trên diễn đàn trường bằng tài khoản phụ thông báo rằng chúng tôi chia tay. Kết quả tôi vừa đăng bài thì đã có một bình luận phản hồi: "Tôi chờ đợi ngày này lâu rồi. Mọi người hãy đăng bài khen ngơi chủ thớt rồi nhắn tôi lĩnh lì xì nhé!"
Nhìn kĩ ID của anh ta đổi từ ‘Hôm nay Thanh Thanh chia tay chưa?’ thành ‘Hôm nay có theo đuổi được Thanh Thanh không?’ khiến tôi cảm thấy buồn cười.
Người này đã theo dõi tôi từ lâu, hơn nữa mỗi lần tôi đăng bài đều giành bình luận đầu tiên và khuyên răn tôi.
Cộng đồng mạng thích náo nhiệt không chê chuyện lới, thấy cậu ta đổi tên ID cũng hùa bình luận theo:
[Hôm nay bạn đã bỏ vị trí đầu tiên chưa?]
[Hôm nay bạn đã từ bỏ vị trí bình luận đầu tiên chưa?]
Tôi vừa gửi cho cậu ta một tin nhắn riêng nhưng lại nhận được một cuộc điện thoại.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)

