Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
“Thưa quý khách, cô cần gì ạ? Thiết bị liên lạc phải không?” Nhân viên cửa hàng bận rộn xoay như chong chóng nhưng cũng không quên chào hỏi Kiều Hi một câu.
“Anh cứ làm việc đi, tôi tự xem là được.” Cô thích tự mình từ từ ngắm nghía hơn.
Biển chỉ dẫn tại quầy hàng rất rõ ràng, Kiều Hi nhìn lướt qua một lượt. Thiết bị liên lạc thường được chế tạo dưới dạng vòng tay hoặc đồng hồ để tiện sử dụng.
Việc liên lạc hai chiều chỉ có thể thực hiện thông qua hình thức gửi tin nhắn thoại hoặc văn bản, muốn thêm bạn bè thì phải có mã số liên lạc, chức năng đàm thoại tức thời vẫn còn khá yếu. Các tính năng như bản đồ dẫn đường chỉ hỗ trợ trong phạm vi gần nơi sản xuất. Nói cách khác, nếu đi đến vùng khác thì buộc phải mua thiết bị mới hoặc đến cửa hàng cơ khí địa phương để tải gói dữ liệu mới.
Tuy nhiên, thiết bị cũng đi kèm một số chức năng đặc biệt, chẳng hạn như quét hình ảnh để nhận diện các loại ma thú thông thường, hệ thống báo động đa năng, hướng dẫn sinh tồn nơi hoang dã… Ngoài ra, tùy theo vật liệu chế tạo mà thiết bị còn có thêm các thuộc tính hỗ trợ khác nhau.
Kiều Hi ưng ý một chiếc vòng tay màu trắng bạc. Trên đó giới thiệu rằng nó được làm từ vỏ của Sò Gương - một loại ma thú dạng sò nhỏ được nuôi nhân tạo ở vùng biển Ria. Chiếc vòng này có khả năng tự làm sạch và chống nước, đồ làm từ vỏ sò cũng bền chắc hơn loại thông thường.
Kiều Hi làm việc trong nông trại khó tránh khỏi va quệt, lại hay tiếp xúc với đất cát, nước bẩn, nên chiếc vòng này hoàn toàn phù hợp với nhu cầu của cô.
Hơn nữa, vật liệu chế tạo loại thiết bị liên lạc này là hàng nuôi trồng nhân tạo nên giá cả khá rẻ, rất thân thiện với cái ví tiền rỗng tuếch của Kiều Hi.
Có điều trong mắt Kiều Hi thì thiết bị liên lạc tốt nhất ở đây cũng chẳng bằng chiếc điện thoại di động vài trăm tệ trước kia. Đã từng dùng đồ xịn rồi nên cô thực sự không mấy hứng thú với loại phiên bản cấu hình thấp này, chỉ cần mua một cái dùng tàm tạm là được.
“Chào anh, tôi lấy cái làm từ Sò Gương này.” Kiều Hi chỉ tay, ra hiệu cho nhân viên lấy hàng giúp mình.
“Quý khách khéo chọn quá, Sò Gương là loại thiết bị liên lạc được các nhà khai hoang ở đây dùng nhiều nhất đấy, ngon bổ rẻ.” Nhân viên cửa hàng không hề chê Kiều Hi mua đồ rẻ tiền, vẫn nhiệt tình lấy hàng ra cho cô. “Quý khách, lại đây, để tôi đeo giúp cô.”
“Được, cảm ơn anh.”
Kiều Hi chìa tay ra để nhân viên cài chốt cố định cho mình. Thời tiết bên ngoài hơi âm u, trong tiệm bật ngọn đèn vàng nhạt, ánh đèn chiếu vào chiếc vòng tay phản chiếu ánh bạc lấp lánh trông rất đẹp mắt.
Bước ra khỏi cửa hàng cơ khí, trong lòng Kiều Hi vẫn cảm thấy hơi xót của. Dù đã chọn loại rẻ rồi nhưng giá của nó vẫn hơn tám nghìn Điểm Liên bang.
Đồ cơ khí đúng là đắt cắt cổ! Kiều Hi muốn phát điên!
Tiền tiêu nãy giờ toàn là vốn liếng tích cóp từ trước của cô đấy!
Nhưng việc chính vẫn quan trọng hơn. Kiều Hi vội vàng quay lại sạp hàng nhỏ của Buda, kết bạn qua mã số liên lạc với cậu ta. Kiều Hi chọn vị trí nông trại trên bản đồ rồi gửi cho Buda. Tốc độ gửi tin quả thực đáng lo ngại, Kiều Hi đợi đến năm phút sau thì bên phía Buda mới vang lên âm báo nhận được tin nhắn.
“Được rồi khách quan, sáng mai chim gõ kiến mỏ sắt sẽ đến nông trại của cô đúng giờ. Vì cô là vị khách đầu tiên của tôi nên tôi sẽ không thu tiền cọc đâu. Ngày mai sau khi chim gõ kiến mỏ sắt hoàn thành nhiệm vụ, cô chuyển khoản cho tôi là được nhé.” Buda hào phóng, không tính toán chút tiền cọc cỏn con với Kiều Hi.
“Được, cảm ơn nhiều.” Kiều Hi nhận lời.
Làm xong chính sự, Kiều Hi thở phào nhẹ nhõm, bắt đầu thong thả dạo quanh khu chợ ven đường này.
Điều này nhắc nhở Kiều Hi rằng, tuy có thùng hàng xuất đi để đảm bảo đầu ra tối thiểu, nhưng muốn kiếm nhiều tiền hơn thì vẫn cần bước ra khỏi nông trại, tìm kiếm những kênh tiêu thụ mới.
Đi dạo một vòng, cô thấy phần lớn hàng hóa là các loại trái cây ma thuật chín sớm. Những người này đến sớm hơn Kiều Hi, nhân lực và vật lực đều dồi dào hơn cô. Những cây ăn quả còn sót lại từ trước, chỉ cần chăm sóc một chút là có thể cho thu hoạch.
Tại điểm khai hoang này, thời gian là sinh mệnh, hiệu suất là tiền bạc. Không ai bán rau củ quả thông thường, vì những thứ đó không đáp ứng được nhu cầu của các chiến binh khai hoang.
Chỉ những chiến binh đã thức tỉnh năng lực chiến đấu mới có thể đứng vững trên mảnh đất này, và cũng chỉ những người như Kiều Hi - sở hữu năng lực thức tỉnh và ma thú mạnh mẽ làm nền tảng mới có cơ hội để thử sức.
Cần biết rằng, không phải ai cũng có thể thức tỉnh và cũng không phải ai cũng nuôi được ma thú.
Tất nhiên, Kiều Hi cũng giống như đại đa số những người sở hữu ma thú trên thế giới này, cô thích gọi chúng là “tinh linh”.
Đủ loại tinh linh muôn hình muôn vẻ, cái tên này nghe hay hơn “ma thú” nhiều.
Kiều Hi đã nắm sơ bộ giá bán của những mặt hàng này, cũng nhìn thấy có người đang bán Nấm ngọt. Cô nhẩm tính một chút, cùng một phần Nấm ngọt, bán ở đây có thể được giá gấp đôi so với bỏ vào thùng hàng xuất đi.
Tất nhiên, việc này tốn nhiều thời gian và công sức hơn so với dùng thùng hàng.
Dù sao cũng phải trông sạp cả ngày, lại còn phải tốn hơi tốn sức mặc cả với khách.
Giai đoạn đầu có thể thử một chút, nhưng về sau khi nông sản trong nông trại nhiều lên thì sẽ lợi bất cập hại.
Không cần thiết phải tốn công sức đó.
Có điều, Kiều Hi của hiện tại thì hoàn toàn có thể thử xem sao.
Mưa đã dần tạnh, những cơn gió lạnh rít gào cũng không còn thổi nữa.
Ai từng đi hái nấm đều biết, đêm xuống sau cơn mưa chính là lúc nấm sinh trưởng điên cuồng nhất.
Sáng mai chắc chắn sẽ có tin vui từ đám Nấm ngọt.
Dạo thêm một vòng, Kiều Hi còn trao đổi mã số liên lạc với vài tay buôn đồ cũ.
Có Bò Tây Tạng đi bên cạnh, nhìn qua là biết ngay người từ nông trại ra, nên không ít người hỏi thăm Kiều Hi xem trong nông trại có nông sản bán không.
Có rất nhiều tay buôn đồ cũ chuyên thu mua nông sản ma thuật với giá thấp, sau đó gia công sơ qua, thậm chí chẳng cần gia công, họ dùng thiết bị không gian để vận chuyển những vật tư này đến các bí cảnh xa xôi nhất trong thời gian ngắn nhất để bán lại.
Họ kiếm lời từ khoản chênh lệch giá cao ngất ngưởng đó.
Rất nhiều người ở trong bí cảnh thời gian dài, không nhận được sự tiếp tế từ thế giới thực, cơ thể sẽ không kiểm soát được mà xảy ra một số biến đổi, lúc này cần phải định kỳ bổ sung một số thực phẩm giàu năng lượng.
Chính điều này đã tạo ra không gian kiếm tiền cho những tay buôn đồ cũ được gọi là “thương nhân bí cảnh”.
Đừng hỏi tại sao Kiều Hi lại biết những chuyện này, cô cũng giống như mọi người, rất nhiệt tình trong khoản hóng chuyện.
Đây là những thông tin cô nghe ngóng được sau khi lượn lờ mấy vòng trong chợ.
Mấy quán rượu nhỏ này thú vị thật, ban ngày thì mở cửa mời các nhà thơ rong đến kể chuyện về bí cảnh, thu hút rất nhiều “tấm chiếu mới” xuống miền Nam thám hiểm.
Nhờ đó mà Kiều Hi cũng được thơm lây, nghe được cả rổ chuyện hay.
Không chỉ đi dạo, Kiều Hi còn mua một túi gạo mạch và một túi bột mạch. Rau dưa có thể vào rừng tìm, nhưng lương thực chính thì không thể thiếu.
Đã quyết định an cư ở đây thì điều kiện sinh hoạt cơ bản phải được đảm bảo, nhu yếu phẩm cần thiết phải sắm sửa dần dần.
Thực ra gạo mạch và bột mạch đều cùng một loại, là quả của cây Mạch Phạn - một loại thực phẩm nằm giữa gạo và lúa mì.
Bột mạch chính là hạt gạo mạch đã tách vỏ và xay nhuyễn.
Lần đầu tiên Kiều Hi ăn thứ này, cô cảm thấy khá mới lạ, vừa có thể nấu như cơm, lại vừa có thể làm thành mì.
Chỉ có điều hạn sử dụng không được dài, vẫn cần phải ăn càng sớm càng tốt.
Kiều Hi mua cả hai loại, tất nhiên là vì vừa muốn ăn cơm lại vừa muốn ăn mì, muốn ăn gì thì nấu cái đó thôi!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)

















