Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Được sự cho phép của bầy ong, Kiều Hi bước lại gần, quan sát kỹ tổ của ong chân mảnh.
Khác với ong gấu nhung trắng, tổ của ong chân mảnh giống như một kho chứa khổng lồ. Không biết hai loài ong này đã đạt được thỏa thuận như thế nào, ong gấu nhung trắng thu thập phấn hoa cho chúng, còn ong chân mảnh thì thay mặt cả hai ủ mật và xây tổ.
Chẳng thế mà phấn hoa nhét đầy ắp trong tổ, nhưng mật ong thì vẫn chưa có bao nhiêu.
Kiều Hi đưa ngón trỏ chấm một ít, vị ngọt ngào lan tỏa, một luồng hơi ấm dâng lên trong cơ thể.
Tuy chỉ thoáng qua nhưng Kiều Hi vẫn cảm nhận được.
Mật do những ma thú ong nhỏ bé này ủ ra sẽ mang theo hiệu quả tăng ích khác nhau tùy thuộc vào môi trường sống và loại phấn hoa chúng lấy.
Xem ra lô mật ong mà chúng đang ủ này có hiệu quả kháng hàn.
Kiều Hi chỉ mới nếm một miếng đã cảm thấy một tia ấm áp bên trong lớp khiên bảo hộ hệ băng của ma thú cấp cao, vậy thì hiệu quả khi không có lớp khiên bảo hộ sẽ đáng kể đến mức nào, có thể tưởng tượng được.
Hai bầy ong bay quanh Kiều Hi kêu vo ve, ồn đến mức trong đầu cô toàn là âm thanh này.
“Yên tâm đi mấy nhóc, chị sẽ không tuỳ tiện lấy mật của các em đâu, các em chỉ cần thụ phấn, tỉa quả cho rừng quả của chị là được.”
Rừng quả ma lực cũng cần được quản lý kỹ lưỡng, nếu không có sự chăm sóc tốt thì rừng quả cũng sẽ không có sản lượng khả quan.
Ong gấu nhung trắng có thể vừa hút mật vừa cắn bỏ những nụ hoa quá dày đặc, giúp cây ăn quả sinh trưởng phát triển hợp lý, như vậy mới có thể kết ra những trái ngon.
Sau khi tạm biệt bầy ong, Kiều Hi quay lại đường cũ, trở về bên cạnh Bò Tây Tạng.
Cô hào hứng nói: “Tiểu Tang, có hai bầy ong lận đó, là ong gấu nhung trắng và ong chân mảnh! Ha ha tốt quá đi, trang trại của chúng ta lại có thêm một nhóm trợ thủ và một khoản thu hoạch rồi!” Chỉ khi ở trước mặt Bò Tây Tạng, cô mới bộc lộ trọn vẹn con người thật của mình.
“Moo ~” Bò Tây Tạng nhẹ nhàng cọ cọ vào người Kiều Hi, nó cũng rất vui mừng.
Kiều Hi cười toe toét không kìm được, tiếp tục đi về phía khu rừng quả mà cô đã nhìn thấy trái cây trước đó.
Tuy nhiên tình hình khu rừng quả này không tốt lắm, Kiều Hi nhìn thấy bóng dáng của xén tóc tham ăn, loài sinh vật nhỏ này sẽ bám vào những chỗ non nhất của cây ăn quả để hút nhựa cây.
Hơn nữa khẩu vị của chúng rất lớn, thường sẽ hút đến khi cây chết khô mới chịu đổi sang cây khác.
Mình phải đi thuê vài con chim gõ kiến mỏ sắt hoặc các loài ma thú chim chóc khác về mới được, Kiều Hi thầm nghĩ.
Kiều Hi quan sát kỹ khu rừng quả này, cây khô héo cũng không có mấy cây, có lẽ con xén tóc tham ăn kia cũng vừa mới tỉnh lại sau mùa đông lạnh giá nên chưa gây ra thiệt hại quá lớn.
Vấn đề lớn hơn không phải chuyện đó. Bây giờ đang là mùa Chanh Cự Quả chín, nhưng trên cây lại rất ít quả, kích thước cũng rất nhỏ. Rõ ràng mới là đầu xuân nhưng chẳng còn mấy cây có nụ hoa, trong khi loại cây này có thể ra hoa kết trái liên tục đến cuối hè.
Rất rõ ràng, Chanh Cự Quả quanh năm không ai chăm sóc đã tự sinh trưởng không tốt.
Vậy thì tiếp theo phải bắt tay vào xử lý khu rừng quả này thôi.
Kiều Hi lấy cuốn sổ nhỏ ra, ghi chép lại vấn đề của khu rừng và biện pháp giải quyết.
Đi sâu vào trong nữa, rất khó để len lỏi qua khu rừng rậm rạp, rõ ràng khu vực này đã bị bỏ hoang sớm hơn hai khu rừng quả phía trước.
Phía trước ít nhất còn có dấu vết của vài con đường để đi, còn ở đây hoàn toàn bị thảm thực vật rừng rậm bao phủ, chỉ còn vài cây Hồng Điềm Quả và Quýt Hướng Dương vẫn đang kiên cường sinh trưởng, chứng minh nơi đây từng là một vườn cây ăn trái.
Được rồi, lại là một công việc gai góc, nhưng đã thành ra thế này rồi thì cũng không phải chuyện một sớm một chiều có thể cải tạo được, cứ để vậy trước đã, tạm thời chưa lo xuể.
Không đi vào được nữa, Kiều Hi dứt khoát lấy gùi ra bắt đầu thu hái Chanh Cự Quả, tuy chất lượng chẳng ra sao, nhưng muỗi tuy nhỏ cũng là thịt mà.
Chanh Cự Quả vốn dĩ phải to hơn hai nắm tay của Kiều Hi, nhưng những quả này cái thì nhỏ như chanh thường, cái thì hình thù kỳ dị khiến Kiều Hi nghi ngờ liệu có bán được hay không.
Xé lớp vỏ quả, Kiều Hi nếm thử một miếng nhỏ, vị chua chát lập tức lan tỏa khắp khoang miệng, chua đến mức cô rùng mình một cái.
Nhưng năm giác quan lại trở nên rõ ràng hơn hẳn, Kiều Hi phì phì nhổ bỏ miếng thịt quả trong miệng, cô tuyệt đối sẽ không ăn bừa những quả này nữa, tuyệt đối không!
Bỏ qua những quả khó hái và những quả có vẻ ngoài quá tệ, Kiều Hi cố gắng hái hết những quả có thể hái được.
Vốn định dùng Chanh Cự Quả làm món salad cho bữa tối nay, nhưng sau khi nếm thử, Kiều Hi đã ngoan ngoãn từ bỏ ý định.
Đây không phải thứ cô nên ăn, không nuốt nổi chút nào!
Cô đào một ít rau dại ăn được, còn phát hiện ra vài cây đậu khoai. Bới lớp lá khô lên, cô tìm thấy một dây đậu khoai, củ nào củ nấy to tròn mập mạp, bữa tối nay được giải quyết nhẹ nhàng rồi.
Đến trước thùng hàng, Kiều Hi mới nhớ ra hôm qua bán nấm ngọt vẫn chưa thu tiền.
Kiều Hi lấy thẻ ra quẹt, nhấn rút tiền, 677 điểm Liên bang, số lẻ không đủ 1 điểm nên không rút được.
Ít hơn nhiều so với dự tính của Kiều Hi, hiệu quả của nấm ngọt rất tốt, dù là ở cao nguyên Cự Nham cũng không chỉ bán với giá này.
Là do ở đây không có thị trường? Hay là có trang trại khác bán phá giá số lượng lớn?
Kiều Hi không rõ, hiện tại cô không có phương tiện vận chuyển nào khác nên chỉ có thể dựa vào thùng hàng, không thể xem xét tình hình thị trường theo thời gian thực, quả thực rất bị động.
Chỉ có thể đợi sau này trang trại phát triển lên rồi mới thiết lập điểm bán hàng riêng của mình.
Lật ngược chiếc gùi đổ Chanh Cự Quả vào thùng hàng, Kiều Hi phải đi chuẩn bị bữa tối nay.
Rửa sơ rau dại hái được bằng nước sạch, hai tay vặn một cái, ngắt rau bỏ vào nồi, chần sơ cho chín tới là được.
Đậu khoai đã được vùi vào bếp lửa nướng chín từ trước, cô bóc vỏ, bỏ đậu khoai vào bát, dùng thìa nghiền nát thành bùn. Hơi khô, cô thêm vào một chút sữa tươi và một xíu muối.
Sau đó vớt rau đã chần mềm ra, bỏ vào bát đậu khoai nghiền, Kiều Hi cứ thích trộn lung tung như vậy đấy.
Nếm một miếng, lại nếm thêm miếng nữa.
Kiều Hi đưa mắt nhìn sang quả Chanh Cự Quả bên cạnh, nó quá nhỏ, vừa khéo kẹt lại trên gùi nên không bị đổ đi, được Kiều Hi giữ lại.
Dùng dao nhỏ cắt đôi, ngón cái và ngón trỏ bóp mạnh, nước quả nhỏ vào đĩa, ngửi thấy mùi rất thơm.
Khuấy nhanh một chút, Kiều Hi dè dặt nếm thử một miếng.
Ưm! Mùi tanh của đất gần như biến mất, vị ngọt thơm của sữa và mùi thơm thanh mát của nước chanh hòa quyện, ăn ngon hơn lúc nãy nhiều.
Ăn được là tốt rồi, Kiều Hi xúc từng thìa lớn đậu khoai nghiền nhét vào miệng, lấp đầy cái bụng trước đã.
Bò Tây Tạng lười biếng ăn cỏ non vừa nhú mầm ở bên cạnh, nó chẳng phải lo chuyện ăn uống.
Ăn xong, Kiều Hi lại lấy quả Chanh Cự Quả còn thừa ra, hay là mình thử lại lần nữa nhỉ?
Nhẹ nhàng cắt ra, Kiều Hi liếm thử vào mặt cắt ngang.
Hả! Khác với quả đã nếm trong rừng lúc nãy, quả Chanh Cự Quả nhỏ xíu chỉ bằng ngón tay cái này…
Lại chua ngọt vừa miệng!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)

















