Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Hả? Từ từ!
Chuột Không Nham cẩn thận xoay người, cái mũi nhỏ xinh khẽ phập phồng.
Thơm quá! Là nấm ngọt! Một loại nấm ngọt rất khác biệt!
Bản thân nấm ngọt đã tỏa ra mùi thơm nồng nàn, tự nhiên thu hút ánh mắt của không ít kẻ ham ăn. Thế nhưng ở Rừng Lam Sương, ngay cả con sóc nhỏ vừa mới sinh ra cũng biết nấm ngọt không thể ăn sống!
Ăn ít thì còn đỡ, chỉ giống như đang nằm mơ mà choáng váng vài ngày, nhìn thấy mấy người tí hon nhảy múa. Nhưng nếu ăn nhiều, sẽ vô tình rơi vào vòng tay của tử thần lúc nào không hay.
Chẳng lẽ cô ấy muốn đầu độc chuột ta? Chuột Không Nham rất thèm, nước miếng sắp chảy ròng ròng xuống đất rồi.
Không không không! Giữ mạng quan trọng hơn, không thể ăn, không thể trúng kế của loài người được!
Nghĩ đến trải nghiệm bi thảm của những bậc tiền bối đi trước, Chuột Không Nham rùng mình một cái, nó tuyệt đối sẽ không ăn!
Tuyệt đối không!
………………
Nhưng mà… Chuột Không Nham không tự chủ được mà hít hà mùi hương ngọt ngào mê hoặc loài chuột này, sắp không nhịn nổi nữa rồi.
Nghe các bậc tiền bối chuột từng nói: Người chết vì tiền, chuột chết vì ăn.
Nếu có thể ăn được một miếng nấm ngọt thơm ngon này, nó có chết cũng cam tâm tình nguyện.
Cán cân trong lòng Chuột Không Nham đã hoàn toàn nghiêng về phía nấm ngọt. Trong đôi mắt ti hí sáng ngời kia không còn ánh nhìn lanh lợi nữa, thay vào đó là trạng thái mơ hồ mất tiêu cự.
Ngay cả Kiều Hi cũng không biết nấm ngọt sau khi chín kỹ lại có hiệu quả này. Có lẽ là do con người và ma thú ở cao nguyên Cự Nham đều có cơ thể đủ cường tráng.
Chút tác dụng mê hoặc nhỏ nhoi này hoàn toàn không thể hiện được gì trên người họ.
Ai mà ngờ con Chuột Không Nham nhỏ xíu này lại trúng chiêu chứ, ý trời! Tuyệt đối là ý trời!
Đợi đến khi Kiều Hi nhanh tay trải xong cỏ khô cho Bò Tây Tạng, quay đầu nhìn lại, vừa khéo thấy cảnh Chuột Không Nham nằm bẹp dí như một chiếc bánh chuột, miệng còn đang ngáy khò khò.
Chuột Không Nham lại thiếu ý thức phòng bị đến thế sao? Kiều Hi có chút ngẩn người, thảo nào loài này đã trở thành sinh vật quý hiếm, hóa ra là như vậy.
Nếu Chuột Không Nham biết Kiều Hi nghĩ về nó như thế, chắc chắn sẽ kêu oan thấu trời! Mười tám đời tổ tông nhà chuột bọn chúng đều sống cẩn thận từng li từng tí, chỉ cần có chút động tĩnh là ôm đầu chạy trốn, nếu không thì làm sao sống sót được tới tận bây giờ.
Rất nhiều con Chuột Không Nham bị con người phát hiện thà tự đào hang chôn sống mình chứ cũng không quay đầu nịnh nọt loài người.
Nếu không phải vì nấm ngọt, nói không chừng con Chuột Không Nham hôm nay cuối cùng cũng sẽ đưa ra quyết định đào hang trốn đi, chứ nó làm gì có gan lớn đến thế.
Cỏ khô đã trải xong, Bò Tây Tạng cũng chậm rãi đi vào cùng Kiều Hi chen chúc một chỗ nhìn "chiếc bánh chuột" nhỏ xíu trên mặt đất.
“Tiểu Tang, em ấy thật đáng yêu, em sắp có một người hàng xóm nhỏ rồi đấy.”
“Moo ~” Bé quá, em giẫm một cái là bẹp!
“??? w(゚Д゚)w”
“ㄟ(▔,▔)ㄏ”
“Xì, Tiểu Tang em mới là không nỡ ấy, không biết là ai ngày trước dung túng cho chim nhỏ nhổ lông tơ của mình để làm tổ nữa.”
“Moo ~” Em đi ngủ đây!
Kiều Hi cười hì hì vuốt ve chùm lông tơ giữa trán Bò Tây Tạng: “Có gì đâu mà ngại, chị cũng đi ngủ đây, chúc ngủ ngon.”
“Moo ~”
Nhanh chóng rửa mặt bằng nước lạnh, Kiều Hi nhe răng trợn mắt nhảy lên giường, lăn qua lộn lại một vòng quấn chặt mình trong chăn. Nước lạnh quá, làm cô chết cóng mất thôi!
Không biết đến khi nào mới kiếm đủ tiền để lắp đặt thiết bị điện năng, cô muốn được tắm nước nóng thoải mái quá đi mất…
Đón ánh mặt trời, Kiều Hi thoải mái vươn vai. Sau chặng đường dài trèo đèo lội suối, cuối cùng cũng đến nơi định cư, đêm qua coi như đã được ngủ một giấc thật ngon lành.
Hiện tại tinh thần cô sảng khoái, toàn thân tràn đầy năng lượng, nóng lòng muốn bắt tay vào làm việc ngay.
Đi tới lối vào trang trại, Kiều Hi bắt đầu kiểm tra thùng chuyển hàng mà hôm qua chưa kịp xem. Ở nơi xa rời thị trấn thế này, muốn bán nông sản do trang trại làm ra thì đối với một chủ trang trại mới, quan trọng nhất chính là chiếc thùng chuyển hàng do Liên bang cung cấp miễn phí này.
Hiện tại trang trại vẫn là trang trại không cấp bậc, theo quy định, đồ vật bỏ vào trong thùng chỉ có thể được chuyển đến bộ phận bán hàng vào mỗi buổi sáng.
Dù sao thì những thứ mà chủ trang trại mới bán ra cộng lại có khi còn chẳng bằng chi phí vận chuyển một lần của trạm dịch chuyển, cho nên số lần xuất hàng tự nhiên sẽ bị hạn chế.
Về phần bán được bao nhiêu tiền, chỉ cần dùng tấm thẻ chủ trang trại tượng trưng cho thân phận, quẹt lên trên thùng một cái, màn hình trong suốt ở góc sẽ hiển thị số tiền bán được, đồng thời có thể lựa chọn có rút về thẻ hay không.
Tuy nhiên tốt nhất là nên rút tiền mỗi ngày. Có một tên ngốc giấu tên nào đó từng bảo với Kiều Hi rằng, đã từng có chủ trang trại mới muốn tích tiền lại rồi rút một lần, kết quả đạt đến ngưỡng khởi điểm chịu thuế, bị trừ một khoản thuế khổng lồ.
Mặc dù so với số tiền kiếm được thì không tính là nhiều, nhưng đối với không ít chủ trang trại mới thì đó là một khoản tổn thất không nhỏ.
Rõ ràng là có thể tiết kiệm được mà, đúng không?
Đây cũng được xem là một trong những cơ sở vật chất mà Liên bang chuẩn bị cho chủ trang trại mới. Đợi sau này khi đánh giá cấp bậc trang trại tăng lên, chiếc thùng chuyển hàng này cũng sẽ có bộ phận chuyên môn đến để nâng cấp, lượng hàng xuất đi lớn hơn, tốc độ chuyển tiền nhanh hơn, số lần xuất hàng mỗi ngày cũng sẽ nhiều hơn.
Kiều Hi lau chùi thùng chuyển hàng sạch sẽ bong kin kít. Cái thùng rất lớn, vốn tưởng rằng sẽ khó mở, không ngờ lại là tự động hóa, có một cái nút bấm, ấn một cái là mở ra ngay.
Loại thiết bị truyền tống không gian này đối với Kiều Hi mà nói là quan trọng hơn bất cứ thứ gì, dù sao cũng chẳng có mấy chủ trang trại nào có trang trại ở xa như cô.
Hạ quyết tâm, Kiều Hi quyết định chập tối sẽ đi quanh vùng tìm nấm ngọt để kiếm "hũ vàng" đầu tiên.
Còn bây giờ thì…
“Tiểu Tang, chính là chỗ này, bắt đầu đi!”
“Moo ~”
Theo ánh bạc lóe lên trên sừng Bò Tây Tạng, móng bò đạp mạnh một cái, mảng đất không nhỏ trước mặt nhanh chóng cuộn trào lên, rễ cỏ chôn sâu dưới lòng đất lộ cả lên mặt đất.
“Tiểu Tang, làm tốt lắm!”
Kiều Hi cười vỗ vỗ sừng của Bò Tây Tạng, cầm lấy cái cào bắt đầu làm việc. Đây là một trong những công cụ tiêu chuẩn của chủ trang trại do Liên bang cấp phát.
Dùng thử một chút, hiệu quả tốt ngoài mong đợi.
Hiện tại cô không có nhiều người giúp đỡ, hôm nay cứ khai hoang mảnh đất này trước đã.
Bò Tây Tạng có một năng lực có thể làm cho đất đai cuộn trào, đạt được hiệu quả xới đất cày bừa. Trên đường đi về phía nam, họ đã luyện tập rất nhiều lần, Bò Tây Tạng đã nắm được mức độ thu phát kỹ năng, hoàn thành xuất sắc hiệu quả mà Kiều Hi mong muốn.
Có thể là do trước đó trời mưa, đất đai ẩm ướt, lại đang là đầu xuân nên rễ cỏ chưa mọc đến mức chằng chịt như mùa hạ hay mùa thu, Kiều Hi xử lý cũng thuận tiện hơn.
Dùng cào lôi hết rễ cỏ ra chất thành đống, đợi mặt trời phơi hai ngày là có thể châm lửa đốt, bây giờ cỏ còn ẩm quá, khó cháy.
Kiều Hi đang cắm cúi làm việc, Bò Tây Tạng thì cắm cúi ăn, không ai phát hiện ra một con sóc nhỏ đang lén lút trốn trong bụi cỏ nhìn trộm họ.
Chuột Không Nham ngủ một giấc dậy cảm thấy toàn thân tràn trề sức mạnh, cũng không bị lạnh đến tỉnh giấc như trước kia, mà là một giấc ngủ cực kỳ thoải mái đến tận khi tự nhiên tỉnh.
Nó còn định ngủ nướng thêm chút nữa, bỗng nhiên nhớ tới con người và con bò lớn gặp tối qua!
Trời ơi! Chẳng lẽ chuột ta đã lên thiên đường rồi sao?!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)

















