Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Nói xong, Nha Thứu Đầu Nâu vẫn tỏ vẻ lạnh lùng, thậm chí không phát ra thêm âm thanh nào nữa.
Trong lòng Kiều Hi cũng có vài phần hụt hẫng, nó không đồng ý sao?
Bỗng nhiên!
Nha Thứu Đầu Nâu vỗ cánh bay vút lên cao, lượn một vòng ngay trên tổ chim này, sau đó lao thẳng đến trước mặt Kiều Hi.
Đối mặt với Kiều Hi, nó kêu lên: “Oa oa” Em đồng ý!
Mãi đến khi Kiều Hi bước ra khỏi Văn phòng nghề nghiệp Tinh linh, cô vẫn còn chìm đắm trong niềm vui sướng vì Nha Thứu Đầu Nâu đã đồng ý với mình.
Nha Thứu Đầu Nâu nhìn người chủ thuê đang cười ngây ngô suốt dọc đường, cứ tưởng là một quý cô trầm ổn cơ đấy, đáng tiếc là dù khí chất có trầm ổn đến đâu thì nhìn cảnh này cũng không tránh khỏi có vài phần ngốc nghếch.
Nó cũng kêu “oa oa” theo hai tiếng, nó cũng… hơi vui đấy chứ.
Đi đến trước mặt Bò Tây Tạng, cô giới thiệu với nó: “Bò Tây Tạng, đây là Nha Thứu Đầu Nâu, chúng ta có hộ lâm viên rồi nè ha ha.”
Bò Tây Tạng dịu dàng nhìn Kiều Hi, cái đuôi to lắc lư, đồng thời kêu “bò ò” một tiếng với Nha Thứu Đầu Nâu, coi như chào hỏi.
Chào nhé, chim nhỏ.
Nha Thứu Đầu Nâu nhìn ma thú khổng lồ xa lạ này, lông vũ dựng đứng cả lên, khó tránh khỏi có chút căng thẳng. Mặc dù Kiều Hi đã nói ở nhà có một tinh linh hệ bò, nhưng phản ứng sinh lý quả thực hơi khó kiểm soát.
Nhìn bộ lông trắng như tuyết và tứ chi mạnh mẽ của đối phương, Nha Thứu Đầu Nâu có chút buồn bã, rốt cuộc thì nó cũng bị thiếu mất một chân.
Nó vỗ cánh bay về phía bầu trời, Kiều Hi vẫn còn cười ngốc nghếch, nhìn theo bóng dáng Nha Thứu Đầu Nâu mà gọi lớn: “Tông Tông đừng bay xa quá, chờ chị với.”
Nói xong cô leo lên lưng bò: “Đi thôi, về nhà nào.”
Nha Thứu Đầu Nâu ở trên trời suýt chút nữa thì gãy cánh! Sao có thể đặt cái tên như vậy cho một chiến binh tinh linh dũng cảm chứ!
“Oa oa.” Không được!
Tiếc là nó bay quá cao, Kiều Hi chẳng nghe thấy gì, còn ngốc nghếch bảo với Bò Tây Tạng rằng Nha Thứu Đầu Nâu rất thích cái tên này.
Bò Tây Tạng: ՞⸝⸝'ᜊ'⸝⸝՞
Tên Nha Thứu Đầu Nâu đọc trẹo cả miệng, Kiều Hi đơn phương quyết định đặt cho nó cái tên gọi ở nhà, đáng yêu biết bao.
“Đúng không, Niuniu~” Kiều Hi vỗ vỗ vào mông Bò Tây Tạng.
Kết quả là bị Bò Tây Tạng dùng đuôi lạnh lùng quất vào mặt, không chút lưu tình mà bước đi, nhẫn tâm bỏ mặc cô.
Bò Tây Tạng luôn cảm thấy mình là một ma thú xinh đẹp và mạnh mẽ, nó từ chối bị gọi là Niuniu. Cái tên kỳ quái lại còn tỏ vẻ đáng yêu này chẳng thể hiện được chút nào thực lực hùng mạnh của nó cả, nó đơn phương phủ quyết.
Có điều phủ quyết vô hiệu, thỉnh thoảng Kiều Hi vẫn gọi như vậy để cố ý trêu chọc nó.
Niuniu đương nhiên chỉ đành bất lực nổi giận thôi.
Một người, một chim, một bò cứ thế cười đùa ầm ĩ suốt dọc đường về nông trại.
Tông Tông cũng dần thích nghi với Bò Tây Tạng, không còn sợ hãi nó nữa. Tuy vẫn chưa quá thân thiết nhưng đã có thể tiếp xúc ở cự ly gần.
Tất nhiên, là bị ép buộc.
Kiều Hi lừa chiến binh tinh linh thật thà bay xuống, bảo là có chuyện muốn nói với nó. Kết quả Nha Thứu Đầu Nâu vừa lơ đễnh một cái đã bị Kiều Hi ôm trọn vào lòng, nó theo bản năng liền giãy giụa.
Nhưng Kiều Hi ôm chặt không buông, nó cũng không dám dùng sức thoát ra vì sợ lông vũ sắc bén làm Kiều Hi bị thương, chỉ đành im thin thít, hình như là giận rồi.
Kiều Hi giả vờ không để ý, cứ thủ thỉ kể lể với nó chuyện cô và Bò Tây Tạng đi xuống phía Nam. Câu chuyện khiến Nha Thứu Đầu Nâu dần thả lỏng cơ thể, một người một chim cứ thế ngồi trên lưng Bò Tây Tạng, vừa đi vừa “chém gió”.
Nha Thứu Đầu Nâu là loài chim độc lập, bản thân nó không thuộc về văn phòng. Lần này sau khi Kiều Hi thuê nó, nếu nó đồng ý thì Kiều Hi có thể thuê nó mãi mãi, văn phòng không can thiệp được. Vì vậy, chuyện này cũng tương đương với việc nông trại có thêm một thành viên bán vĩnh viễn.
Thậm chí tiền lương của nó cũng đổi thành việc sau này cung cấp ma quả cho nó ăn. Đối với Kiều Hi mà nói, điều này chẳng khác nào không tốn tiền lương, dù sao thì quả cô cũng có rất nhiều.
Tất nhiên nếu không thực hiện đúng yêu cầu, chim nhỏ cũng có thể quay về khiếu nại. Bộ phận vũ trang của văn phòng là giới hạn mà phần lớn mọi người cả đời này đều không dám khiêu khích.
Cái gì, có người muốn thử ư? Thử thì “đăng xuất” luôn đấy.
Cuối cùng cũng sắp đến nơi, nhìn thấy con đường nhỏ dẫn vào nông trại, bước chân của Bò Tây Tạng cũng nhẹ nhàng hơn hẳn.
Kiều Hi chỉ vào con đường nhỏ, nói với Nha Thứu Đầu Nâu: “Tông Tông, đi qua con đường nhỏ này là tới nông trại của chúng ta rồi.”
“Bò ò.” Nó không phải chim hệ Phong sao? Bò con không hiểu.
Được rồi, Bò Tây Tạng không hiểu câu này. Kiều Hi nằm nghiêng trên lưng bò, thầm cảm thán, đời người xuyên không đúng là tịch mịch như tuyết.
Tuy nhiên, đợi đến khi cả hai chậm chạp về đến nông trại thì đã thấy Tông Tông đứng trên ống khói của ngôi nhà nhỏ, đang quét mắt nhìn lãnh địa của mình.
Thấy Kiều Hi và Bò Tây Tạng về, nó còn lên tiếng chào hỏi trước.
“Oa oa” Các chị về rồi.
Nói xong liền dang rộng đôi cánh, chậm rãi lượn vòng trên trời tuần tra lãnh địa, người không biết còn tưởng nó mới là loài chim bản địa ở đây ấy chứ.
Xem ra trước khi bọn cô về đến nơi, nó đã xem xét nông trại một lượt rồi, chắc là cũng khá hài lòng.
Bước xuống khỏi lưng bò, Kiều Hi vươn vai một cái thật mạnh, sáng sớm nay bận rộn quá, mệt chết cô rồi.
Còn chưa đợi cô đứng thẳng người dậy thì đã thấy bóng dáng tròn vo béo múp của Chuột Không Nham từ xa lao tới. Chuột chưa đến mà tiếng đã đến trước.
“Chít chít chít! Chít chít!” Có một con chim lớn đặc biệt đáng sợ bay vào rừng quả rồi, đáng sợ quá, chuột ta nha! Suýt chút nữa thì mất mạng rồi!
Vừa nói nó vừa khoa tay múa chân ra hiệu, cũng không quên chỉ trỏ về phía sau.
Chỉ thấy Nha Thứu Đầu Nâu từ từ hạ xuống từ phía chân trời, đáp vững vàng giữa những tán cây, ánh mắt sắc bén vẫn đang khóa chặt vào con chuột béo ú.
Kiều Hi vội vàng giải thích với Nha Thứu Đầu Nâu: “Đây là Chuột Không Nham, cũng là tiểu tinh linh của nông trại chúng ta, sau này hai đứa là hàng xóm đấy nhé.”
Nghe thấy là tinh linh nông trại, Nha Thứu Đầu Nâu cuối cùng cũng dời mắt khỏi người nó.
Nhưng mà hàng xóm á? Nó mới không thèm thừa nhận con sóc béo này là hàng xóm của nó đâu, ai lại coi thức ăn là hàng xóm chứ, Oa!
An ủi trái tim bé nhỏ đang hoảng sợ của Chuột Không Nham xong, Kiều Hi lấy cây Quả bình sữa từ trong ba lô không gian ra, trồng ngay gần chuồng bò để sau này tiện lấy dùng.
Sau đó cô xách mấy thùng nước lớn tưới đẫm cho chúng, bên tai cuối cùng cũng không còn nghe thấy tiếng kêu chói tai “khát chết mất, khát chết mất” nữa. Cô lại thuận tay xúc thêm mấy xẻng phân bò bón vào, cây ham ăn cứ thế mà ăn cho thỏa thích đi nhé.
Đợi đến khi bụng kêu ùng ục, cô mới phát hiện vẫn chưa ăn cơm trưa. Cô hỏa tốc nhào chút bột mạch làm bánh canh, thêm ít rau dại, nấu một nồi canh bột mạch, mùi vị cũng tàm tạm, dù sao thì cũng lấy nguyên tắc lấp đầy bụng làm đầu, chẳng ngon đến mức nào.
Ăn uống no say, Kiều Hi tính toán tìm chút việc để làm. Nghĩ ngợi một hồi, hay là đi câu cá?
Lần thu hoạch đầy ắp trước đó đến giờ Kiều Hi vẫn còn nhớ mãi không quên.
Hơn nữa lần này có Tông Tông ở đây, không lo ăn không hết, vừa khéo có thể làm tiệc đón gió tẩy trần cho nó.
Chỉ không biết lần này có thể câu được bao nhiêu cá nhỏ, hy vọng đừng ít hơn lần trước là được.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)

















