Đa Lỗ Ba liếc Kiều Hi một cái, nhanh chóng báo giá: “Một ngàn năm một cây, mười cây một vạn hai.”
Nói xong anh ta lập tức đi dỡ đồ khác, cũng chẳng quan tâm Kiều Hi có mua hay không, có cần hay không.
Kiều Hi hơi nghẹn lời, đại ca à, tốt xấu gì cũng nghe tôi nói một câu chứ.
Thấy một đồng đội khác của anh ta đi tới, Kiều Hi vội vàng nắm bắt cơ hội nói với người đó: “Mấy cây quả bình sữa này, tôi lấy hết thì có thể rẻ hơn chút không?”
Còn chưa đợi người đồng đội kia lên tiếng, Đa Lỗ Ba đang khuân đồ đi tới đã mở miệng nói: “Không mặc cả, đây là Cây quả bình sữa biến dị, mua thì mua không mua thì thôi.”
Cây quả bình sữa biến dị?
Kiều Hi không tiếp lời anh ta ngay lập tức mà đưa mắt nhắm vào bó cây giống nhỏ kia. Bên trên có những đốm lốm đốm ngũ sắc, quả thực trông không giống với Cây quả bình sữa bình thường.
Những người khác cũng nghe thấy câu này, có người rục rịch muốn mua, nhưng có người biết xem hàng đã lên tiếng: “Cây quả bình sữa biến dị này cũng không tính là hiếm lạ. Từ khi bắt đầu khai thác bí cảnh này, chợ tự do của chúng ta cũng lưu thông không ít, chẳng có gì đặc biệt cả, chỉ là màu sắc và hình dáng khác với loại bình thường thôi, một vạn hai không tính là rẻ.”
Dứt lời, mấy người đang có ý định mua đều im lặng, xem ra không đáng mua.
Nhưng Kiều Hi lại cảm nhận được âm thanh khác biệt truyền đến từ mấy cây giống nhỏ kia, thấp thoáng có hơi thở của sự sống, không giống như cây nhỏ bình thường.
“Bán cho tôi bó cây giống đó đi, tôi lấy.” Kiều Hi lấy thẻ ra thanh toán. Thứ mình muốn thì không cần do dự, đánh nhanh thắng nhanh. Tuy một vạn hai chiếm một phần ba thu nhập hôm nay, nhưng Kiều Hi tin rằng sự đền đáp trong tương lai sẽ không chỉ dừng lại ở đó.
Người qua đường bên cạnh thấy Kiều Hi mua cũng không nói gì, cùng lắm chỉ trào phúng vài câu là tiêu tiền oan, cô mới chẳng thèm để ý, ai thích nói gì thì nói.
Cất cây giống vào ba lô không gian, Kiều Hi nhìn những thứ được chuyển xuống phía sau đều là xác ma thú và một số vật phẩm không cần thiết, nên chào tạm biệt người phụ nữ trung niên rồi chui ra khỏi vòng vây.
Tiếp theo cô định đến Văn phòng nghề nghiệp Tinh linh xem sao, tranh thủ giải quyết mối họa ngầm xén tóc tham ăn.
Kiều Hi vừa đi vừa hỏi thăm, cuối cùng cũng tìm được Văn phòng nghề nghiệp Tinh linh. Không biết có phải vì Tinh linh lớn nhỏ quá nhiều hay không mà nơi này giống một cái nhà xưởng lớn hơn là văn phòng.
Vì văn phòng là do tổ chức Liên minh hữu nghị Người và Tinh linh thành lập, nên ở đây chỉ được phép gọi là Tinh linh, không được gọi là ma thú.
Kiều Hi vừa bước vào đã có nhân viên vây quanh hỏi thăm: “Xin chào, xin hỏi cô có nhu cầu về phương diện nào? Chúng tôi có thể giới thiệu Tinh linh miễn phí cho cô.”
Từ khi xuyên không đến nay, đã lâu Kiều Hi không gặp trận thế này, nhất thời hơi không ứng phó kịp.
“A, ồ, được, được, cảm ơn.”
Kiều Hi không biết nhân viên của văn phòng nghề nghiệp này cũng sống dựa vào doanh số, chốt đơn càng nhiều lương càng cao. Kể từ khi có kế hoạch khai hoang, “người đãi vàng” ở thành phố Triều Dương ngày càng nhiều, Văn phòng nghề nghiệp Tinh linh thành phố Triều Dương trước đây vắng vẻ nay cũng đón chào sự phồn vinh đã lâu không thấy.
Những nhân viên đã quen ngồi chơi xơi nước này cũng dồn hết sức lực, quyết tâm phải nắm bắt ngọn gió đông này để làm một cú lớn.
“Nào, thưa cô, tôi đưa cô đi dạo quanh nhà Tinh linh của văn phòng chúng tôi, cô có nhu cầu đại khái thế nào ạ?” Người hướng dẫn Kiều Hi là một cô nhân viên nghiệp vụ có nụ cười ngọt ngào tên là Mễ Nhã. Cô ấy không dồn dập hỏi han khiến sự không thoải mái của Kiều Hi cũng giảm bớt.
“Tôi muốn tìm một Hộ lâm viên, vườn quả của tôi hiện đang bị xén tóc tham ăn quấy nhiễu.” Kiều Hi nói rõ nhu cầu của mình để nhân viên giúp tìm kiếm ứng viên thú phù hợp.
“Chuyên bắt sâu còn phải thích ứng với cuộc sống nông trại, ừm, mời cô đi theo tôi.” Mễ Nhã đẩy một cánh cửa sắt ra, dẫn Kiều Hi đi vào trong. Bên trong đường đi quanh co khúc khuỷu, đi ngang qua những ngôi nhà tạm thời của các loại Tinh linh. Nếu không có người dẫn đường, Kiều Hi nghĩ chắc chắn mình sẽ lạc đường trong này mất.
“Thưa cô, xin hỏi nên xưng hô với cô thế nào ạ?”
“Gọi tôi là Kiều Hi là được.”
“Vâng, vâng, tôi tên là Mễ Nhã.”
Kiều Hi nín thở, hơi sợ hãi lùi lại vài bước.
“À, cô Mễ Nhã, tôi nghĩ thằn lằn thì không cần đâu, ha ha, tôi chắc không có cách nào chung sống hòa bình với nó được.” Giọng Kiều Hi hơi run. Thoạt nhìn thấy loại ma thú máu lạnh này, trái tim nhỏ bé của cô vẫn sợ hãi đập thình thịch.
“Ồ, xin lỗi cô Kiều Hi, là tôi suy nghĩ chưa chu toàn.” Trong mắt Mễ Nhã thoáng qua vẻ áy náy, nhanh chóng tung Tự Xà Tích vào trong, thả nó về lại trên cây.
“Vô cùng xin lỗi cô Kiều Hi, vì Tự Xà Tích rất giỏi bắt các loại sâu bọ, cộng thêm nó sống ở ngay phía trước nên tôi mới mạo muội giới thiệu nó cho cô, là tôi suy nghĩ chưa chu toàn, vô cùng xin lỗi.” Mễ Nhã cực kỳ áy náy, liên tục xin lỗi Kiều Hi.
Kiều Hi xua tay: “Không sao không sao, chỉ là bình thường tôi rất ít khi nhìn thấy…” Cô dùng tay ra hiệu một chút: “Con thằn lằn ngầu thế này, lần đầu tiên tôi thấy Tinh linh thằn lằn đấy.”
Trái tim đang treo lơ lửng của Mễ Nhã lập tức hạ xuống, cười hỏi: “Chắc cô mới từ phương Bắc tới đúng không?”
“Đúng vậy.” Kiều Hi gật đầu.
“Ở thành phố Triều Dương chúng tôi ma thú thằn lằn không ít đâu, ở lâu cô sẽ biết.”
Hả?
Kiều Hi toát mồ hôi hột, chuyện đó vẫn cần chút thời gian để thích ứng.
“Nào, vậy chúng ta bắt đầu giới thiệu từ nhà Tinh linh loài chim nhé, ý cô thế nào?” Đi đến chỗ rẽ, Mễ Nhã hỏi ý kiến Kiều Hi.
“Ừm ừm, tôi cũng thiên về Tinh linh loài chim hơn, trước đây tôi từng thuê chim gõ kiến mỏ sắt, nó làm việc rất khá.”
Mễ Nhã gật đầu: “Chim gõ kiến mỏ sắt bắt sâu quả thực rất lợi hại, nhưng nếu là vườn quả thì vẫn không thích hợp lắm, dù sao nó cũng gây tổn hại không nhỏ cho cây cối.”
Kiều Hi gật đầu. Chim gõ kiến mỏ sắt đúng là rất lợi hại, nhưng sau khi bắt xén tóc tham ăn đi, cô phát hiện hai cái cây được nó mổ gỗ bắt sâu đó, mấy hôm trước đã chết rồi.
Nhất thời không nói rõ được là chết khô do xén tóc tham ăn hay là bị đục ra cái lỗ to mà chết nữa.
Tóm lại là loài chim gõ kiến, Kiều Hi cảm thấy có thể gác lại trước, xem thử những Tinh linh khác trước, nếu không được thì tính sau.
Mễ Nhã dẫn Kiều Hi đi qua khúc quanh, xuyên qua một rừng liễu, liền nghe thấy tiếng chim chóc ríu rít.
Đa phần là đang nói không biết tiếp theo sẽ có ai đến thuê chúng, cá biệt có vài chú chim nhỏ đang len lén than phiền nhà chủ thuê có quá nhiều vấn đề, làm khó chim nhỏ.
Mễ Nhã ngại ngùng cười, hiển nhiên cô ấy cũng hiểu những chú chim nhỏ này đang than phiền điều gì.
Cô ấy không nhịn được biện giải thay cho chúng: “Bình thường chúng rất tháo vát, không phải là những chú chim chỉ biết nhiều chuyện đâu.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)
