Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Tôi Có Thể Nói Chuyện Với Động Vật Chương 1: Khởi Đầu Vui Vẻ

Cài Đặt

Chương 1: Khởi Đầu Vui Vẻ

Ở thế giới này, bất kỳ một ma thú cấp cao nào cũng có thể thay đổi địa hình và khí hậu của một khu vực. Tuy không biết ngọn Núi Tuyết này do ma thú cấp cao nào xây tổ và thay đổi môi trường mà thành, nhưng đối với các cô hiện tại, đó là sự lựa chọn tốt nhất.

“Phù… cuối cùng cũng đến nơi rồi!” Kiều Hi nhìn trang trại tồi tàn trước mắt, không kìm được tiếng thở dài.

“Tiểu Tang, chúng ta sẽ cắm rễ ở đây, sẽ sống tốt hơn đúng không?” Kiều Hi đưa tay vò nhẹ đám lông tơ trên trán Bò Tây Tạng, lẩm bẩm.

“Moo…” Sẽ tốt mà, còn có em nữa!

“Chị cũng tin là vậy!” Kiều Hi cũng bật cười, quét sạch nỗi thất vọng trước đó.

Dù là dáng vẻ gì thì cũng đã chuẩn bị sẵn sàng rồi không phải sao? Hơn nữa còn có Tiểu Tang ở bên cạnh cô mà!

Kiều Hi dắt Bò Tây Tạng bước vào trang trại, cô giật mạnh sợi dây thừng buộc trên người nó ném đi.

“Vẫn có lợi thế mà đúng không, em nhìn những bãi cỏ tự nhiên trải dài này xem, đủ cho em ăn đấy.” Kiều Hi cười vỗ vỗ mông Bò Tây Tạng, giục nó mau đi ăn cỏ.

Nếu không phải vì trèo đèo lội suối đường dài, không quen khí hậu cộng thêm nửa tháng không được ăn loại cỏ thích hợp, Bò Tây Tạng sao có thể để Kiều Hi đi bộ suốt quãng đường này chứ. Nó đã sớm cõng Kiều Hi chạy đến nơi rồi.

Chỉ là nơi này cách khu vực hai người sống trước kia quá xa, xa đến mức người ở đây chẳng biết gì về Bò Tây Tạng - loài ma thú cỡ lớn thường thấy ở vùng tuyết, cứ bắt Kiều Hi phải buộc nó lại mới cho đi trên đường.

Kiều Hi không hiểu nổi, với cái thể hình này của Tiểu Tang, nếu nó thực sự không nghe lời thì buộc một trăm sợi dây cương cũng vô dụng, cái thân hình nhỏ bé của cô sao kéo lại được chứ. Có lẽ họ cũng biết điều đó, chỉ là muốn tìm chút an ủi tâm lý, dù sao buộc dây vào rồi thì trông cũng bớt đáng sợ hơn.

“Moo…” Bò Tây Tạng vẫy vẫy cái đuôi trắng như tuyết, vui vẻ chạy đi ăn cỏ.

Dọc đường đi quả thực đã vất vả cho nó rồi.

Kiều Hi nhìn căn nhà gỗ tồi tàn của chủ trang trại, quyết định bắt đầu từ đây vậy! Dù sao cũng phải dọn dẹp ra một chỗ ở thích hợp trước đã.

“Phù… khụ khụ khụ!” Kiều Hi lại một lần nữa bị bụi trong nhà làm mờ mắt, sặc cả họng.

Có thể thấy chủ trang trại đời trước khi rời đi đã dọn dẹp nơi này thỏa đáng. Chỉ là, có lẽ, có thể, hình như người đó quên đóng cửa sổ…

Đồ nội thất theo quy chuẩn trang trại vốn được sắp xếp gọn gàng nay cũng phủ đầy bụi, vừa kéo ngăn kéo ra là bụi bay mịt mù. Để dọn sạch ra một không gian có thể sinh sống, Kiều Hi quả thực đã tốn không ít sức lực.

May mà người ở thế giới này đều có những loại thiên phú khác nhau, bất kể thiên phú gì cũng đều có thể tăng cường tố chất cơ thể con người. Điều này khiến Kiều Hi cảm thấy kiếp này mình cứ như “người Saiyan” trong bộ phim hoạt hình nào đó từng xem ở kiếp trước vậy. Va quệt nhỏ không ít, nhưng giây sau đã nhảy nhót tưng bừng.

Vì thế dù bụng đang sôi ùng ục liên hồi, tay chân cô vẫn thoăn thoắt dọn dẹp nhà cửa, vẫn còn cầm cự được!

Nhưng nói đi cũng phải nói lại, nếu có tiền mua một bé Gulu nhỏ thì tốt biết mấy.

Gulu nhỏ là loại robot kiểu mới của Liên bang Diệu Nhật, là phiên bản quản gia Gulu bình dân do các nghiên cứu viên dựa trên ma nộm Gulu nghiên cứu ra. Bởi lẽ không phải ai cũng có tiền nuôi dưỡng một con ma nộm Gulu để lo liệu việc nhà. Phải biết rằng thuê một bảo mẫu hay tài xế ngoài phố một tháng chỉ tốn bốn, năm nghìn điểm Liên bang thôi. Trong khi đó, một con ma nộm Gulu có giá khởi điểm là một trăm nghìn điểm Liên bang, chưa bao gồm các chi phí phát sinh sau này.

Tuy nhiên, ngay cả Gulu nhỏ thì Kiều Hi cũng không mua nổi. Lặn lội đường xa từ Cao nguyên Cự Nham đến đây, nếu có tiền thì cô đã sớm ngồi phi thuyền tới rồi. Đâu cần phải khổ sở để Tiểu Tang cõng đến chứ.

Thôi, nghĩ cho sướng rồi bỏ qua, việc vẫn phải tự mình làm. Kiều Hi lấy hết sức bình sinh, quyết tâm phải dọn xong căn nhà này trước khi trời tối.

Lúc này, Kiều Hi vô cùng ghen tị với người đồng hương có thiên phú Tịnh Hoá Sư mà cô từng gặp. Nếu cô có thiên phú đó, chỉ cần quơ tay vài cái là dọn sạch bong…

Trong đầu thì suy nghĩ miên man nhưng động tác trên tay cô vẫn không hề dừng lại. Cuối cùng, dưới ánh tà dương màu đỏ cam, Kiều Hi cũng dọn dẹp sạch sẽ căn nhà.

Cô lấy hành lý đơn giản từ ba lô không gian ra, trải chăn đệm xong xuôi liền chuẩn bị ra ngoài xem có kiếm được chút gì bỏ bụng không. Tiện thể làm quen với môi trường xung quanh.

Vùng cỏ gần nhà đã bị Bò Tây Tạng vừa ăn vừa giẫm tạo thành một khoảng đất trống. Lúc này, Bò Tây Tạng đã ăn uống no nê, đang quỳ rạp trên mặt đất cách đó không xa, cái đuôi phe phẩy nghỉ ngơi.

Kiều Hi cũng không gọi nó, chỉ đi dạo quanh trang trại. Tuy nơi này không phải lớn nhất trong số tất cả các trang trại, nhưng cũng chẳng bé đến mức Kiều Hi đi vài bước là hết. Hơn nữa trang trại này còn có diện tích ẩn, những ngọn đồi, bãi cỏ kia tuy không nói rõ, nhưng dù cô có khai khẩn thì chắc ban quản lý cũng chẳng nói gì. Cô còn nhìn thấy tàn tích của nhà kho công cụ cũ.

Phía trước hình như có mấy cục gì đó trắng trắng tròn tròn!

Kiều Hi sáng mắt lên, rảo bước đi tới, cẩn thận vạch đám cỏ dại và lớp mùn ra.

Quả nhiên! Là nấm ngọt!

Loại nấm ngọt màu trắng này ở Cao nguyên Cự Nham cũng có, trước đây cô từng gặp rồi, không ngờ ở đây cũng mọc. Có lẽ là do gần đó có một ngọn Núi Tuyết.

Nhớ lại mùi thơm nức mũi của nấm ngọt, Kiều Hi không kìm được mà nuốt nước miếng. Cô dùng chút sức nhẹ, loáng cái đã đào hết chỗ nấm ngọt trước mặt lên.

Thiên phú của cô là Hồn sủng thiên nhiên.

Một loại thiên phú không tính là hiếm gặp, nhưng Kiều Hi có thể cảm nhận được thiên phú của mình không giống những người khác. Thiên phú của cô có thể nâng cao phẩm chất cây trồng, nắm bắt các yếu tố trồng trọt nhanh hơn, trong vô thức cũng có thể phát hiện ra những thứ khác biệt.

Đồng thời cô phát hiện mình khác mọi người ở chỗ có thể lắng nghe được âm thanh của vạn vật tự nhiên. Đại đa số mọi người chỉ có thể giao tiếp đơn giản với tinh linh thân thuộc của mình, trừ khi thức tỉnh thiên phú Giao cảm thú linh, nhưng cũng chỉ giao tiếp được với một bộ phận ma thú. Còn Kiều Hi, cô có thể hiểu hoàn toàn, đạt đến trình độ giao tiếp không rào cản.

Nhờ vào tỷ lệ che phủ rừng siêu cao của thế giới này và những loài ma thú vô cùng kỳ diệu, sản vật ở đây phong phú vô cùng. Trước kia khi không có cơm ăn, Kiều Hi toàn dựa vào thiên phú để tìm đồ ăn nơi hoang dã cho mình, cộng thêm tìm chút đồ ăn vặt cho Bò Tây Tạng.

Có điều, chỉ vài cây nấm ngọt thì chưa no được, phải tìm thêm xem sao. Kiều Hi tiếp tục tìm kiếm xung quanh chỗ vừa hái nấm.

Quả nhiên có phát hiện mới. Cách đó không xa có một chỗ hơi nhô lên, nếu mắt Kiều Hi không tinh thì đã chẳng nhìn thấy. Vạch lớp lá thông khô ra, mấy cây nấm ngọt mập mạp hiện ra ngay trước mắt.

“Biết ngay là không chỉ có vài cây này mà!”

So với nấm thường, nấm ngọt có kích thước không nhỏ, một cây to bằng cả bàn tay. Đếm sơ qua đã được tám cây rồi, Kiều Hi không tìm thêm quanh đó nữa, đủ cho cô ăn no và cho Tiểu Tang nếm thử là được.

Trời sắp tối rồi.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc