Ba năm trước, Khương Hoa Sâm đột nhiên thức tỉnh, mà việc một nhân vật trong truyện có được ý thức tự chủ chính là thảm họa đối với thế giới kịch bản vốn đã thành hình.
Bởi vì một khi nhân vật đã có cái tôi riêng, họ sẽ không còn muốn phục tùng cốt truyện nữa. Mà nếu cốt truyện không thể được khôi phục, thế giới trong màn kịch sẽ có nguy cơ sụp đổ bất cứ lúc nào.
Để ngăn chặn điều này xảy ra, Sách Linh chỉ còn cách cưỡng ép can thiệp.
Lúc đầu, thủ đoạn của nó rất cứng rắn, nó trực tiếp xóa bỏ ký ức cùng ý thức của Khương Hoa Sâm rồi điều khiển cô như một con rối. Nhưng theo số lần thực hiện ngày càng nhiều, Khương Hoa Sâm vậy mà lại sinh ra khả năng kháng cự. Cô thường xuyên tỉnh lại giữa chừng khiến cốt truyện trở nên dở dở ương ương, và giờ đây thời gian mà Sách Linh có thể khống chế Khương Hoa Sâm cũng ngày càng ngắn lại.
Lấy ví dụ như tình tiết vừa mới diễn ra.
Việc Phó Tuy Nhĩ tìm đến tận cửa để dạy dỗ Khương Hoa Sâm vốn là một tình tiết quan trọng nhằm thúc đẩy mối quan hệ giữa nam nữ chính.
Theo đúng nguyên tác, trong lúc hai người tranh cãi, Phó Tuy Nhĩ đã tiết lộ bằng chứng Khương Hoa Sâm cấu kết với nhị phòng để đầu độc Thẩm lão gia tử. Khương Hoa Sâm vì muốn tự bảo vệ mình nên đã nảy sinh ý định giết người diệt khẩu, cô không chỉ dùng bình hoa đập thương Phó Tuy Nhĩ mà còn đẩy cô ấy từ ban công tầng hai xuống, khiến cô ấy trở thành người thực vật.
Chuyện này đã hoàn toàn chọc giận Thẩm Lan Hi, anh không màng đến di nguyện lúc sinh thời của Thẩm lão gia tử mà lập tức đưa ra đề nghị ly hôn. Sau khi khôi phục thân phận tự do, nam nữ chính cuối cùng cũng có thể quang minh chính đại tiếp xúc và nảy sinh tình cảm mập mờ.
Thế nhưng một bước ngoặt quan trọng như vậy lại bị Khương Hoa Sâm phá hỏng mất rồi!
Khi đó Sách Linh chỉ điều khiển được cô dùng bình hoa đập người, ngay khi Phó Tuy Nhĩ vừa ngất đi thì Khương Hoa Sâm đã thoát khỏi sự khống chế, lập tức bảo tài xế đưa người đến bệnh viện. Nhờ được cấp cứu kịp thời nên Phó Tuy Nhĩ cũng chỉ phải khâu vài mũi ở sau gáy.
Khương Hoa Sâm vốn có tấm kim bài miễn tử là Thẩm lão gia tử, nên mức độ ẩu đả này vẫn chưa đủ để Thẩm Lan Hi đề nghị ly hôn. Nếu không có đơn ly hôn thì sự phát triển tình cảm của nam nữ chính sẽ bị chỉ trích, mà thiết lập nhân vật của họ cũng không thể đứng vững được.
Quan trọng hơn chính là, cùng với sự thay đổi của cốt truyện, thế giới này còn nảy sinh thêm nhiều kịch bản nhỏ khác, ví dụ như chuyện Tô Vận bị mắng chửi trên hot search, điều này vốn dĩ không hề tồn tại trong nguyên tác.
Vì vậy Sách Linh mới nôn nóng muốn dẹp loạn để chấn chỉnh lại mọi thứ, đưa tất cả trở về đúng quỹ đạo ban đầu.
Khương Hoa Sâm nhắm mắt lại định ngủ một giấc, thế nhưng trong đầu cô bỗng nhiên lại vang lên giọng nói điện tử lạnh lẽo kia.
[Không phải cô luôn muốn biết chân tướng đêm Thẩm Trang qua đời sao? Nếu cô bằng lòng tiếp tục phục vụ cho cốt truyện, tôi có thể phá lệ cho cô xem lại những gì đã xảy ra đêm đó.]
Sách Linh có thể cảm nhận được nội tâm của mỗi nhân vật, vừa rồi khi Khương Hoa Sâm nói chuyện với Thẩm Lan Hi, toàn bộ trạng thái của cô đều rất uể oải. Thế nhưng khi Thẩm Lan Hi nhắc đến lão gia tử, phản ứng của cô lại hoàn toàn khác hẳn với ngày thường.
Giống như mặt hồ tâm hồn đang tĩnh lặng bỗng nhiên lại gợn lên những vòng sóng lăn tăn.
Khương Hoa Sâm quả nhiên đã cắn câu, cô chậm rãi nâng mắt hỏi: "Không phải mày nói những màn kịch đã qua thì không thể lật lại sao?"
[Tôi không thể, nhưng cô thì có thể. Quyển sách đang nằm trong đầu cô, chỉ cần cô dùng ý niệm mở nó ra là có thể tìm thấy chương mà cô muốn xem.]
Cốt truyện không thể đảo ngược, tương lai không thể thay đổi, đây chính là quy tắc của thế giới kịch bản. Nhưng để có thể tu bổ lỗ hổng mang tên Khương Hoa Sâm này, Sách Linh cũng chỉ đành mạo hiểm một phen.
Khương Hoa Sâm lộ vẻ nghi ngờ hỏi: "Chỉ đơn giản như vậy thôi sao?"
[Tất nhiên là không đơn giản như thế rồi, quyển sách này chính là quy tắc của thế giới kịch bản. Chỉ cần ý thức của cô kết nối với quy tắc, nhãn dán của cô sẽ bị khắc sâu thêm một lần nữa. Ý thức hiện tại của cô cũng sẽ bị xóa bỏ, cô sẽ trở về làm một Khương Hoa Sâm như lúc ban đầu. Nói cách khác, bản thân cô lúc này sẽ hoàn toàn biến mất.]
Một nhân vật trên trang giấy có thể thức tỉnh ý thức tự chủ là chuyện cực kỳ khó khăn, ở một mức độ nào đó thì thật ra cô đã sở hữu mạng sống của riêng mình. Vì một sự thật đã không thể thay đổi mà tiêu diệt chính mình, liệu nữ phụ độc ác này có thực sự cam tâm tình nguyện không?
Thật ra ngay cả Sách Linh cũng không dám chắc chắn.
Khương Hoa Sâm suy nghĩ một lát rồi gật đầu: "Được thôi."
[Cơ hội nhìn trộm chân tướng chỉ có một lần duy nhất, sức mạnh kịch bản sẽ đưa cô về ngày Thẩm Trang qua đời. Nhưng cô chỉ là một hư ảnh, một người đứng xem mà thôi, cô không thể thay đổi được bất cứ điều gì. Sau khi Thẩm Trang chết, ý thức tự chủ của cô cũng sẽ bị xóa sổ.]
Sách Linh vốn không có tình cảm, nó không hiểu được sự lựa chọn của Khương Hoa Sâm nhưng vẫn tận chức tận trách nhắc nhở cô.
Khương Hoa Sâm mỉm cười đầy vẻ bất cần: "Vốn dĩ tôi cũng chẳng thiết sống nữa, đi gặp ông nội lần cuối cũng tốt."
Lúc trước sau khi bị Thẩm Lan Hi đuổi ra khỏi Thẩm Viên, cô đột nhiên thức tỉnh ý thức tự chủ, cho nên Sách Linh luôn cho rằng ý thức này bắt nguồn từ tình yêu không thành của cô dành cho Thẩm Lan Hi. Nó không ngờ rằng lý do lại là Thẩm Trang, vị cựu gia chủ Thẩm gia đã nhận nuôi cô năm xưa.
Dù sao thì màn kịch nực cười này cũng sắp kết thúc rồi, chỉ cần Khương Hoa Sâm bằng lòng từ bỏ ý thức tự chủ, mọi thứ đều có thể quay trở lại đúng quỹ đạo.
[Vậy thì bắt đầu thôi, hãy nhắm mắt lại và dẫn dắt ý thức của cô đến gần màn kịch, chương số ****: 《Cái chết của Thẩm Trang》...]
Khương Hoa Sâm nhắm mắt lại rồi làm theo chỉ dẫn của Sách Linh. Khi khoảng cách ngày càng thu hẹp, mạch lạc của từng chiếc lá non đều hiện lên rõ mồn một trước mắt cô.
[Đinh ——]
[Kết nối ý thức.]
Luồng ánh sáng xanh nhạt bỗng dưng bùng lên rực rỡ và chói mắt, những trang giấy dày cộm bắt đầu lật mở liên hồi trong luồng sáng ấy...
[Tít — Tít — Tít ——]
[Cảnh báo! Ý thức nhân vật đang phản kháng, kịch bản đang bị xé nát!!! Cảnh báo!! Cảnh báo!!]
Biến cố đột ngột này khiến Sách Linh vốn không có cảm xúc cũng phải ngây người vì sợ hãi. Khương Hoa Sâm lừa nó sao? Cái gì mà buông xuôi, cái gì mà chờ chết, tất cả đều là cô diễn kịch cho nó xem thôi à!
Đáng chết, quả nhiên là một kẻ xấu xa độc ác mà, ngay cả quy tắc mà cô ta cũng dám lừa gạt!
[Khương Hoa Sâm, dừng lại ngay! Một khi trang sách bị xé bỏ, trật tự của thế giới kịch bản sẽ sụp đổ, tất cả mọi người đều sẽ phải chết đấy!]
"Xoẹt ——"
Đáp lại nó là những tiếng xé sách giòn giã vang lên liên tục, tiếng sau lại lớn hơn tiếng trước. Rất nhanh sau đó, trong thức hải vô tận đã phủ đầy những mảnh giấy vụn lớn nhỏ đang tỏa ra ánh sáng xanh lục.
"Sách Linh nhỏ bé à..."
Lúc này, tiếng cười đùa đầy vẻ vô tội của ai đó vang vọng khắp thức hải: "Thứ tao muốn không phải là quay về quá khứ, mà là thay đổi quá khứ. Nếu quy tắc đã không cho phép thì tao chỉ còn cách xé bỏ cuốn sách nát này thôi~~ Thật xin lỗi nha, tất cả chúng ta hãy cùng đồng quy vu tận đi nào~"
[Đinh ——]
[Xóa bỏ ý thức thất bại, nhãn dán nhân vật đã rơi ra, hệ thống đã tạo lại một kịch bản mới cho bạn.]
[Đinh ——]
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)


-250407.png&w=256&q=75)