Khương Trầm Tuyết đứng đó, nói một câu:
“Nhóm máu của nó giống với Sanh Sanh.”
Gân xanh trên trán Cố Đình Yến nổi lên, lồng ngực không ngừng phập phồng, nghe vậy tay khựng lại: “Cháu đã cho người đi tìm người có cùng nhóm máu rồi.”
Cố Đình Yến bước ra ngoài gọi điện thoại cho Giang Tự Bạch, giọng trầm thấp: “Tìm được chưa?”
Giang Tự Bạch nói: “Có một người, chỉ sợ anh không nỡ.”
Lòng Cố Đình Yến trĩu xuống: “Tần Thư?”
Giang Tự Bạch: “Ừ.”
“Muốn Sanh Sanh chết, hay là muốn cô ấy sống, tất cả đều do một câu nói của anh.”
Nhịp thở của Cố Đình Yến trở nên nặng nề, ánh mắt đáng sợ: “Giang Tự Bạch, cậu có ý gì?”
Giang Tự Bạch cười khẽ một tiếng, Tần Thư là vợ hắn, không có sự đồng ý của hắn, ai dám đụng vào?
Chẳng phải chỉ cần một câu nói của hắn là có thể định đoạt được sự sống chết của Sở Sanh sao.
“Cố Đình Yến, năm đó anh không thể cứu Sanh Sanh, bây giờ cũng định trơ mắt nhìn cô ấy đi vào chỗ chết sao?”
Trên mặt Cố Đình Yến bao phủ một tầng mây đen, hắn cúp điện thoại, tựa lưng vào tường, người đàn ông lướt đến ghi chú trên cùng của danh bạ điện thoại, ánh mắt phức tạp, hắn nhìn chằm chằm rất lâu.
Năm năm trước, hắn không thể cứu Sở Sanh, năm năm sau, lẽ nào phải trơ mắt nhìn ả chết sao?
Cố Đình Yến mím môi, vẫn gọi điện thoại cho Tần Thư.
Tần Thư nhận được điện thoại của Cố Đình Yến, cô không nói gì.
Cố Đình Yến cố gắng kìm nén cảm xúc của mình, hắn sắp xếp lại ngôn từ, giọng trầm thấp: “Họa Họa, em có thể đến bệnh viện một chuyến được không?”
“Truyền máu cho Sanh Sanh một lần.”
Tần Thư đau lòng đến mức khó thở, cô dường như không dám tin hắn có thể nói ra lời này, khóe mắt đỏ ngầu, cười châm biếm: “Cố Đình Yến, anh bảo tôi truyền máu cho Sở Sanh?”
Cố Đình Yến bực bội kéo cà vạt: “Em cứ đưa ra điều kiện đi.”
Khóe mắt Tần Thư ngấn lệ, cười mỉa mai, lòng cô nguội lạnh: “Anh bảo vợ mình, đi cứu tình nhân của anh?”
“Thành toàn cho tấm chân tình của anh?”
Chân mày Cố Đình Yến lạnh lẽo, hắn tựa vào tường, trầm giọng nói: “Anh sẽ bồi thường cho em.”
Tim Tần Thư đột ngột thắt lại, đau đớn vô cùng: “Để cô ta đi chết đi.”
Cố Đình Yến nghe thấy lời này, ánh mắt chợt lạnh đi, giọng nói mang theo chút uy nghiêm, bức bách: “Tần Thư!”
Hắn nói: “Hãy nghĩ đến bà nội em đi.”
Thân hình Tần Thư lảo đảo, không ngờ Cố Đình Yến sẽ lấy bà nội ra để đe dọa cô, hắn lại tuyệt tình đến thế.
Cô nắm chặt điện thoại, trái tim tựa như đang rỉ máu, khóe mắt đã đỏ hoe: “Cố Đình Yến, anh ngay cả súc sinh cũng không bằng!”
“Anh dám động đến bà nội tôi, tôi liều mạng với anh!”
“Tút” Tần Thư cúp điện thoại.
Cố Đình Yến nhìn điện thoại bị cúp, mím chặt môi, hắn ngồi trên hành lang bệnh viện, rõ ràng là mùa hè, vậy mà tay chân lại lạnh toát, suy nghĩ vô cùng hỗn loạn.
Y tá lại ra ngoài gấp gáp giục thêm lần nữa, Cố Đình Yến tựa vào ghế, cả người khó chịu, tim không hiểu sao co thắt đau đớn, trước mắt hắn nhòe đi, bên tai chỉ có tiếng khóc của Khương Trầm Tuyết.
Khiến tâm trạng hắn tồi tệ đến cực điểm.
Không sao đâu, sau này hắn sẽ bù đắp cho Tần Thư thật tốt.
Tần Thư cúp điện thoại, cô rút tờ đơn thỏa thuận ly hôn trong ngăn kéo ra, trên khuôn mặt nhỏ nhắn đầm đìa nước mắt toàn là sự tự giễu và châm biếm.
Cô rốt cuộc đang mong đợi điều gì ở hắn chứ?
Yêu hay không yêu, đã rất rõ ràng rồi.
Vị trí của cô trong lòng hắn, mãi mãi không sánh bằng Sở Sanh.
Tần Thư ngửa đầu gạt đi nước mắt, khoảnh khắc rũ mắt xuống, ánh mắt trở nên vô cùng lạnh lẽo.
Cô mang giày cao gót, mặc một chiếc váy dài màu đen, cầm tờ đơn thỏa thuận ly hôn bước vào hành lang bệnh viện.
Cố Đình Yến mở mắt, tựa vào ghế cứ thế nhìn khuôn mặt cô, Tần Thư chậm rãi bước đến bên cạnh hắn, từ trên cao nhìn xuống đưa cho hắn một tờ đơn thỏa thuận ly hôn, giọng nói lạnh nhạt:
“Ký nó đi, tôi sẽ truyền máu cứu Sở Sanh.”
Cố Đình Yến lại nhìn thấy mấy chữ đơn thỏa thuận ly hôn, bỗng ngẩng đầu nhìn Tần Thư, tim đau âm ỉ.
Sắc mặt Cố Đình Yến trắng bệch, khóe mắt hắn đỏ ngầu, giọng khàn khàn: “Em muốn ly hôn với anh?”
Tần Thư bóp chặt tờ đơn đến mức đầu ngón tay trắng bệch, trên khuôn mặt tinh xảo của cô hiện lên sự lạnh lùng: “Anh có thể không ký mà.”
“Để Sở Sanh chết đi, hoặc là anh giết chết tôi.”
Cơ thể Cố Đình Yến chấn động, trái tim không thể kìm nén được mà run rẩy.
Giọng người đàn ông hơi run: “Họa Họa.”
Khương Trầm Tuyết nghe thấy lời này của Tần Thư, tức giận đến mức giơ tay tát Tần Thư một cái!
“Mày dám nguyền rủa con gái tao!”
Cố Đình Yến đứng dậy chắn trước mặt Tần Thư, một tay nắm lấy tay Khương Trầm Tuyết, hung hăng hất sang một bên, ánh mắt lạnh lùng: “Bà động vào cô ấy thử xem!”
Tần Thư được Cố Đình Yến che chắn phía sau.
Cô không vội, dù sao người sắp chết cũng không phải là người cô quan tâm.
Trên khuôn mặt xinh đẹp đó của Tần Thư, bạc bẽo đến mức gần như tuyệt tình.
Sở Huyền Minh thấy Tần Thư sư tử ngoạm, sắc mặt âm trầm đến đáng sợ: “Mày thật sự dám đòi!”
Tần Thư cười khẽ một tiếng: “Ông Sở, lẽ nào, đây không phải là thứ tôi đáng được nhận sao?”
Sắc mặt Sở Huyền Minh hơi đổi, sợ cô nói ra mối quan hệ giữa bọn họ, để Cố Đình Yến biết được.
Ba mươi phần trăm cổ phần này, vốn dĩ là ông ngoại để lại cho cô từ khi còn nhỏ, đợi đến ngày lễ trưởng thành năm mười tám tuổi của cô, sẽ chính thức sang tên cho cô.
Sở Huyền Minh đã mang số cổ phần vốn thuộc về Tần Thư đưa cho Sở Sanh vào năm ả mười tám tuổi.
Tần Thư cười nói: “Không đưa cũng được thôi.”
Cô mỉm cười nói: “Vậy ông và bà Khương, cứ chuẩn bị tang lễ cho Sở Sanh đi.”
Khương Trầm Tuyết tức điên rồi, có Cố Đình Yến ở đây, nên không dám ra tay với Tần Thư.
Sở Huyền Minh bị chọc tức đến mức da mặt giật giật, dưới sức ép của Tần Thư, ông ta siết chặt nắm đấm, nhượng bộ: “Đòi cổ phần thì không được.”
“Tôi đưa tiền cho cô.”
Tần Thư đã sớm biết bản tính của người cha cặn bã này của cô, đòi cổ phần, có thể lấy mạng ông ta.
Nhưng tiền thì được.
Tần Thư lạnh lùng nói: “Ba trăm triệu.”
Sở Huyền Minh suýt chút nữa chửi ầm lên với cô!
Đứa con bất hiếu này!
Khóe môi Tần Thư nhếch lên nụ cười mỉa mai nhàn nhạt: “Sở tổng có tài sản hàng tỷ, vì cứu con gái cưng, chút tiền này cũng không nỡ sao?”
Khương Trầm Tuyết ở bên cạnh không dám ho he một tiếng, bà ta sợ Sở Huyền Minh không đồng ý.
Sở Sanh là đứa con đầu lòng của bà ta, cũng là đứa con Khương Trầm Tuyết đắc ý nhất, yêu thương nhất.
Tần Thư đây là đang thừa nước đục thả câu!
Y tá sốt ruột lại ra ngoài giục một lần nữa: “Ai đến ký giấy báo nguy kịch đi!”
Khương Trầm Tuyết vội vàng bước lên, run rẩy ký tên.
“Các người tìm được người có thể truyền máu chưa?!”
Sở Huyền Minh nhìn Cố Đình Yến bằng sắc mặt âm trầm, lại nhìn tờ đơn thỏa thuận ly hôn trong tay hắn, ánh mắt lóe lên, nghĩ đến Sở Sanh không còn nhiều thời gian trong phòng phẫu thuật.
Sở Huyền Minh nghiến chặt răng, nghiến răng nghiến lợi nói: “Được, tôi đồng ý!”
Tần Thư nhìn về phía Cố Đình Yến, khóe mắt ửng đỏ, tim đang rỉ máu nhưng vẫn ép buộc hắn đưa ra lựa chọn:
“Cố Đình Yến, cô ta sắp chết rồi kìa, anh có muốn cứu cô ta không?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)