Cô không phải là người vô lý gây sự, nhưng cũng không phải là người dễ bị bắt nạt, người khác bắt nạt cô, cô mới phản kích.
Cố Đình Yến tưởng cô tát mình một cái, ít ra cũng phải dỗ dành hắn một chút, kết quả, lại bảo hắn đánh lại.
Đàn ông đánh phụ nữ thì ra thể thống gì?
Cố Đình Yến không nỡ ra tay với cô, trong lòng càng thêm bực bội.
Hắn lật người đè lên Tần Thư, phẫn nộ trút giận, gặm cắn đôi môi đỏ mọng mềm mại của cô.
Tần Thư trườn người ra ngoài muốn thoát khỏi sự kìm kẹp của hắn, Cố Đình Yến cười lạnh một tiếng, hắn bóp chặt eo cô, kéo chân cô trực tiếp lôi người trở lại.
Đôi chân của Tần Thư, vừa dài vừa thẳng, trắng nõn nà như vắt ra nước, chỉ mới nắm lấy một cái đã khiến Cố Đình Yến rạo rực khôn nguôi.
Đôi chân đẹp như vậy, quấn lấy eo hắn, lần nào cũng có thể quấn đến mức eo hắn tê dại.
Cố Đình Yến đè người vào lòng, một bàn tay to lớn của hắn giữ chặt lấy gáy Tần Thư, đè cô xuống, ép buộc Tần Thư phải chịu đựng sự tấn công của hắn.
Môi hắn vừa lướt qua môi cô, giây tiếp theo, đã bị Tần Thư cắn mạnh một cái, đau đến mức Cố Đình Yến kêu rên thành tiếng.
Cố Đình Yến có chút cáu kỉnh lên tiếng: “Tần Thư!!”
“Em là chó à?”
“Học được cách cắn người từ khi nào vậy!”
Tần Thư cười khẩy một tiếng, ngước mắt lên trừng hắn.
Cố Đình Yến bị cô chọc cho bật cười, cúi đầu đè cô xuống ra sức hôn.
Hắn vùi đầu vào chiếc cổ trắng ngần của Tần Thư, đối mặt với đường nét thon dài tuyệt mỹ đó, vừa gặm vừa cắn.
Tần Thư trợn tròn hai mắt nhìn hắn, móng tay cô cắm phập vào bắp tay người đàn ông, một tay chống lại vùng bụng của hắn làm thế nào cũng không vùng vẫy ra được.
Tần Thư đỏ hoe hốc mắt, thấp giọng mắng hắn: “Cố Đình Yến! Đồ khốn nạn!”
Giọng cô mắng người mềm nhũn, giống như mèo con, âm cuối vút cao như móng vuốt mèo con cào nhẹ vào tim người ta một cái.
“Anh chỉ biết ức hiếp tôi!”
“Anh tính là đàn ông cái gì!”
Đôi mắt đẹp đẽ kia bị ức hiếp đến mức ướt át, đôi mắt long lanh, đáng thương vô cùng, đôi mắt gợn sóng như ngậm một vũng nước mùa xuân, trên hàng mi dài đen nhánh vẫn còn vương lệ, khóe mắt ửng đỏ.
Đáng thương vô cùng giống như bị ức hiếp thê thảm lắm.
Cố Đình Yến từ trên cao nhìn xuống ngắm nghía cô, cởi khăn tắm ra, cười lạnh một tiếng: “Anh có phải đàn ông hay không, lát nữa em sẽ biết!”
Sức mạnh nam nữ xưa nay luôn chênh lệch, Tần Thư tựa như cá nằm trên thớt mặc người chém giết.
Tần Thư không định vùng vẫy nữa, giống như một con cá chết nằm trên giường, đôi mắt trống rỗng thất thần nhìn cái cây ngoài cửa sổ.
Chẳng phải chỉ là lên giường thôi sao?
Năm năm qua, bọn họ làm không ít.
Cô cứ coi như mình bị chó cắn.
Cố Đình Yến thấy bộ dạng sống dở chết dở này của cô, mím chặt môi, đầu quả tim đau nhói, sắc mặt hắn lạnh lùng đến đáng sợ.
Đôi mắt Cố Đình Yến đen kịt, sắc mặt khó coi, tựa như bị bao phủ bởi một lớp sương giá, hắn đấm một cú vào tường, cười tự giễu một tiếng: “Bây giờ anh, khiến em buồn nôn đến vậy sao?”
Tần Thư quay đầu không nhìn hắn, nói: “Phải.”
Chỉ cần nghĩ đến việc hắn và Sở Sanh từng dây dưa, hình ảnh ôm chặt lấy nhau trong bệnh viện, cô liền không thể nào chấp nhận Cố Đình Yến được nữa.
Hắn đã yêu Sở Sanh như vậy, tại sao không ly hôn với cô? Đi cưới Sở Sanh đi?
Tần Thư không hiểu Cố Đình Yến nghĩ cái gì.
Hắn quan tâm Sở Sanh, tựa như hiệp sĩ bảo vệ công chúa che chở trước mặt ả, vậy mà còn muốn đến dây dưa không rõ với cô.
Tần Thư không tin, ba tháng bọn họ ở nước ngoài, cô nam quả nữ, ở chung một phòng, củi khô lửa bốc, lại không làm gì cả.
Lẽ nào Sở Sanh trên giường không thỏa mãn được hắn sao?
Hắn từ nước ngoài vừa về đã không kịp chờ đợi muốn ngủ với cô.
Cố Đình Yến nhìn khuôn mặt xám xịt như tro tàn của Tần Thư, cơ thể cứng đờ, dục vọng bị trêu chọc bùng lên sẽ thiêu rụi lý trí, cơ thể hắn từng tấc từng tấc lạnh đi, chút dục vọng đó tan biến không còn sót lại gì.
Người đàn ông cười lạnh một tiếng, lật người từ trên người cô xuống, để trần cơ thể đi thẳng vào phòng tắm tắm nước lạnh.
Trong phòng tắm truyền đến tiếng nước chảy rào rào.
Tần Thư nằm trên giường nhắm chặt mắt, một giọt nước mắt chảy ra, từ khóe mắt cô trượt xuống làm ướt đẫm gối.
Trong phòng tắm.
Cố Đình Yến ngửa đầu mặc cho dòng nước xối xả gột rửa cơ thể hắn, nước lạnh tạt vào mặt hắn, vết thương trên lưng nứt ra, máu hòa cùng nước chảy dọc theo làn da hắn trôi xuống cống thoát nước.
Người đàn ông giống như hoàn toàn không bận tâm, không có cảm giác đau đớn, tự ngược đãi bản thân mà dầm nước.
Nỗi đau trên thể xác, xa xa không bằng nỗi đau trong tim ập đến dữ dội.
Tần Thư lại dám nói hắn bẩn.
Cố Đình Yến tắt nước, lấy khăn mặt lau tóc, tay hơi khựng lại, người đàn ông nhìn gương mặt vô cùng âm trầm trong gương, đáy mắt cuộn trào giông bão, hung ác tựa như muốn giết người.
Hắn tức giận giơ tay đấm một cú vào gương, kính vỡ vụn rơi đầy đất, tay cũng bị thương, hắn phẫn nộ đến mức đôi mắt đỏ ngầu, lồng ngực không ngừng phập phồng.
Tần Thư nghe thấy tiếng động trong phòng tắm, cơ thể cô hơi cứng lại, lông mi run rẩy kịch liệt, cơ thể cuộn tròn thành một cục.
Cố Đình Yến từ trong phòng tắm bước ra, mặc áo choàng tắm vào, vốn định đóng sầm cửa bỏ đi.
Khóe mắt hắn liếc thấy bóng dáng nhỏ bé trên giường cuộn tròn thành một cục nhỏ xíu, chỉ có những người thiếu cảm giác an toàn, mới ôm chặt lấy bản thân mình như vậy.
Cố Đình Yến lạnh lùng nhìn một cái, xoay người đi xuống lầu.
Hắn châm một điếu thuốc, khói thuốc mỏng manh lượn lờ, khiến gương mặt góc cạnh của hắn trông vô cùng đáng sợ.
Cố Đình Yến tựa vào cửa sổ gọi một cuộc điện thoại cho Giang Tự Bạch, giọng điệu ra lệnh không cho phép từ chối: “Qua đây, xử lý vết thương cho tôi.”
“Cạch” một tiếng, cúp điện thoại.
Bệnh viện.
Giang Tự Bạch: “…” Hắn coi mình là cái gì rồi?
Hắn là bác sĩ gia đình gọi dạ bảo vâng sao?
Giang Tự Bạch vốn thông minh thiên bẩm, từ nhỏ đã học nhảy cóc, nay mới hai mươi lăm tuổi đã tốt nghiệp tiến sĩ từ trường đại học hàng đầu thế giới.
Bây giờ là một bác sĩ ngoại khoa xuất sắc của bệnh viện Đế Đô.
Sở Sanh với gương mặt nhỏ nhắn nhợt nhạt ngồi trên giường bệnh, ánh mắt ôn hòa nhìn Giang Tự Bạch một cái, khẽ nói: “Anh đi đi, em không sao đâu.”
“Đình Yến bị thương rồi, anh mau đi xử lý vết thương cho anh ấy trước đi.”
Giang Tự Bạch mặc áo blouse trắng đưa tay xoa đầu Sở Sanh, cưng chiều cười: “Em đó, vẫn ngây thơ lương thiện như vậy.”
Nếu hắn là Sở Sanh, quay về sẽ giết chết đôi cẩu nam nữ Cố Đình Yến và Tần Thư.
“Anh đi xem trước đã, đợi bận xong sẽ lại đến chăm sóc em.”
“Vâng.”
Sở Sanh đưa mắt nhìn Giang Tự Bạch rời đi, ả rũ mắt xuống, đáy mắt xẹt qua một tia lạnh lẽo.
Cố Đình Yến vậy mà lại không muốn ly hôn.
Tần Thư à Tần Thư, tao đúng là coi thường thủ đoạn quyến rũ đàn ông của mày rồi.
Nhưng khi nguy hiểm ập đến, lúc phải chọn một trong hai, Đình Yến vẫn chọn cứu ả.
Chứng tỏ, ả trong lòng hắn mãi mãi xếp vị trí thứ nhất.
Đình Yến đối với ả không hề tuyệt tình như vẻ bề ngoài.
Hắn có lỗi với ả, có tình có nghĩa, cả đời này đều không thoát khỏi ả được.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)

