Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Tần Niệm không kìm được, tức giận quát: “Tần Vũ Niết, chị đang nguyền rủa ai đấy? Chị chỉ ghen tị vì tôi sống tốt hơn chị thôi!”
Lâm Dương không hề ngăn cản, chỉ nhìn Tần Vũ Niết với vẻ mặt u ám: “Cô muốn dùng cách này để thu hút sự chú ý của tôi sao? Tôi đã có Niệm Niệm rồi, giữa tôi và cô không bao giờ có chuyện gì đâu!”
Nghe Lâm Dương bày tỏ, Tần Niệm đang vui mừng thì Tần Vũ Niết đã lên tiếng: “Hai người lấy đâu ra tự tin thế? Loại người như anh đấy Lâm Dương, dù có dâng tận tay thì tôi cũng chẳng thèm! Anh nghĩ ai cũng thích một tên trăng hoa như anh à?”
Cô nói xong, lườm Lâm Dương một cái đầy khinh bỉ: “Thu hút sự chú ý của anh? Anh tưởng anh là ai? Làm ơn hai người hãy khóa chặt nhau đi, đừng ra ngoài hại người khác. Tạm biệt!”
Tần Vũ Niết thật sự cạn lời. Não yêu và kẻ tự luyến đúng là đáng sợ như nhau! Lời khuyên chân thành chẳng ai thèm nghe, đúng là khó mà cứu được những kẻ cố chấp.
Dù sao, cô đã nói những gì cần nói. Tần Niệm bị lời cô chọc tức đến mức ngực phập phồng nhưng Tần Vũ Niết chẳng cho cô ta cơ hội phản bác. Cô đẩy chiếc xe đầy đồ, rời đi ngay tức thì.
Tần Niệm nhìn theo bóng lưng cô, lại thở phào nhẹ nhõm. Ít ra, cô ta đã tận mắt thấy Tần Vũ Niết sống thảm thế nào. Chuyến đi này coi như cũng không uổng phí.
Tần Vũ Niết đi được một đoạn, bất chợt nhớ ra một chuyện. Hai ngày tới, anh cả Tần Hạo hình như sẽ đi ký hợp đồng với một công ty công nghệ nhưng trên đường sẽ gặp tai nạn liên hoàn bị thương nhẹ và phải nghỉ ngơi ở nhà nửa tháng.
Cô cầm điện thoại, do dự một lúc, cuối cùng vẫn quyết định gọi cho Tần Hạo.
Tần Hạo vừa lên xe thì thấy cuộc gọi từ Tần Vũ Niết. Anh ngẩn người vài giây trước khi bắt máy.
Tần Vũ Niết không vòng vo, hỏi thẳng: “Anh cả, lát nữa anh có phải đi ký hợp đồng không?”
Tần Hạo nhíu mày: “Sao em biết hôm nay anh đi ký hợp đồng?”
“Anh đừng hỏi em biết bằng cách nào. Anh bảo tài xế hôm nay đừng đi qua cầu vượt Thành Tốc. Hôm nay ở đó sẽ xảy ra tai nạn liên hoàn. Anh đi vòng qua đường Bắc Hoàn đi, nếu không anh sẽ bị thương vì tai nạn và phải nghỉ ở nhà nửa tháng.”
Tần Hạo nghe cô nói càng lúc càng kỳ lạ. Chuyện chưa xảy ra, sao cô dám khẳng định như thật? Anh đáp qua loa: “Ừ.”
Nhưng rõ ràng, anh chẳng để tâm.
Tần Vũ Niết đoán được anh sẽ không tin. Dù là ai, nghe chuyện này cũng khó mà tin ngay. Cô thở dài, nghĩ đến việc Tần Hạo là người duy nhất trong nhà họ Tần đối xử tốt với mình. Không đành lòng thấy anh gặp nạn lần nữa, cô tiếp tục khuyên: “Anh, anh tin em lần này đi. Đi vòng qua Bắc Hoàn, phòng bất trắc chẳng phải tốt hơn sao?”
“Được, anh biết rồi,” Tần Hạo đáp.
Nghe cô nhắc đến chuyện rời nhà mấy ngày nay, anh thuận miệng hỏi: “Mấy ngày nay em ở đâu? Còn tiền không? Anh chuyển cho em ít nhé?”
Tần Vũ Niết thấy anh đồng ý, thở phào, mỉm cười đáp: “Không cần đâu, em về quê rồi. Mấy hôm nay cũng kiếm được kha khá.”
Nghe cô nói đã về quê, Tần Hạo khẽ nhíu mày. Ở quê thì kiếm được bao nhiêu? Anh cúp máy, sau đó chuyển ngay một khoản tiền cho cô.
Tần Vũ Niết bất ngờ nhận được thông báo chuyển khoản mười vạn, vội hỏi: “Anh cả, anh chuyển tiền cho em à?”
“Ừ, em cứ nhận đi, đừng như trước mà trả lại anh. Con gái thì nên mua thêm vài bộ quần áo đẹp.”
Tần Vũ Niết nghe vậy, im lặng hồi lâu mới nói: “Anh cả, em đã rời khỏi nhà họ Tần rồi nhận tiền của anh không hợp lý. Em gọi điện không phải để xin tiền, chỉ muốn nhắc anh đừng đi qua cầu vượt. Nói xong rồi, em cúp đây.”
Cô cúp máy trả lại số tiền rồi mở danh bạ dừng lại ở tên Tần Hạo một lúc lâu. Cuối cùng, cô vẫn xóa số anh đi. Đã quyết định cắt đứt hoàn toàn với nhà họ Tần, cô không cần giữ lại bất kỳ liên hệ nào nữa.
Hôm nay, là lần cuối cùng.
Tần Vũ Niết thở ra một hơi, tiếp tục đẩy xe về nhà.
Lúc này, Tần Hạo đã gần đến cầu vượt Thành Tốc. Trước khi lên cầu, anh chợt nhớ lời Tần Vũ Niết. Liếc nhìn con đường phía trước, anh nói với tài xế: “Đi vòng qua Bắc Hoàn đi.”
Tài xế ngạc nhiên: “Sắp lên cầu vượt rồi, không đi thẳng sao?”
Tần Hạo lắc đầu: “Không, đi vòng đi.”
Dù không hiểu, tài xế vẫn làm theo vì đó là lời của ông chủ. May mà thời gian còn dư dả, đi vòng cũng không ảnh hưởng.
Khi gần đến công ty công nghệ, Tần Hạo nhận được cuộc gọi từ quản lý công ty. Anh nhíu mày, bắt máy: “Alo.”
“Anh Tần, anh không sao chứ?” Giọng đối phương đầy lo lắng.
Tần Hạo khó hiểu: “Tôi thì có sao gì?”
“Alo? Anh Tần, anh vẫn ổn chứ?” Giọng đối phương kéo anh về thực tại.
Anh lấy lại bình tĩnh, khàn giọng: “Tôi không sao, vừa đến dưới tòa nhà công ty anh.”
“Tôi xuống đón anh ngay.”
Tần Hạo cúp máy, cảm thấy chân mình hơi run, phải tìm chỗ ngồi xuống. Không ngờ lời Tần Vũ Niết nói lại thành sự thật. Em gái anh, từ khi nào trở nên lợi hại như vậy?
Nghĩ đến khoản tiền vừa chuyển bị cô trả lại, dù đã rời nhà họ Tần, cô vẫn gọi điện nhắc nhở anh. Trước đây, anh chỉ xem Tần Vũ Niết như một cô em gái bình thường nhớ thì quan tâm không nhớ thì thôi. Nhưng thái độ của cô với anh khiến Tần Hạo bất giác cảm thấy áy náy. Anh đã quan tâm em gái mình quá ít.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


