Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Tôi Bán Cơm Hộp Ở Địa Phủ Chương 28: Khoe Thành Tựu

Cài Đặt

Chương 28: Khoe Thành Tựu

Nhìn thấy vẻ lúng túng của Lý Minh, Tần Vũ Niết thẳng thắn nói: “Anh dẫn tôi vào bếp đi, thời gian gấp lắm rồi.”

Lý Minh gật đầu, dẫn cô vào bếp, cẩn thận chỉ cho cô vị trí các nguyên liệu và cách sử dụng dụng cụ nhà bếp. Anh còn dặn dò: “Cô cứ thoải mái dùng đồ trong này. Nếu thiếu gì thì cứ nói với tôi, tôi sẽ đi mua. Có cần giúp gì cũng đừng ngại, cứ gọi tôi nhé.”

Cụ Lý đứng bên cạnh, nghiêm túc thêm vào: “Đúng vậy, cô Tần, có gì cần giúp cứ sai bảo thằng cháu này. Nó cao to thế kia cũng chỉ để làm mấy việc vặt vãnh này thôi.”

Tần Vũ Niết mỉm cười gật đầu, tay lướt qua các nguyên liệu và dụng cụ, kiểm tra những thứ cô cần: "Được, hai người cứ làm việc của mình đi, nếu như có cần gì thì tôi sẽ gọi.”

Lúc này, cô thực sự chưa cần ai hỗ trợ.

Lý Minh không rời đi ngay. Anh lo rằng Tần Vũ Niết có thể cần tìm mình mà không thấy nhưng cũng sợ ở lại sẽ khiến cô không thoải mái. Vì thế, anh sang phòng bên cạnh cùng cụ Lý chơi cờ.

Trong bếp, Tần Vũ Niết bắt tay vào chuẩn bị món ăn. Cô cho món thịt kho tàu vào nồi hấp rồi bắt đầu làm các món khác. Hai món thịt cô chọn đều mềm, dễ nhai, rất hợp với người lớn tuổi như cụ Lý.

Dù ở phòng bên cạnh chơi cờ, cả cụ Lý và Lý Minh đều không thể tập trung. Hương thơm từ món ăn của Tần Vũ Niết len lỏi qua cánh cửa khiến họ mất hết tâm trí đặt vào ván cờ. Thỉnh thoảng, ánh mắt hai người lại liếc về phía bếp nơi mùi hương quyến rũ đang tỏa ra.

Tần Vũ Niết làm việc rất nhanh. Sau khi cho cơm vào nồi, cô bắt đầu chuẩn bị nguyên liệu cho món thịt viên tứ hỷ. Khi món thịt viên được nấu, mùi thơm nồng nàn bùng lên át đi mọi hương vị khác, tràn ngập không gian.

Cả cụ Lý và Lý Minh không kìm được, bị mùi thơm dẫn dụ, vội vàng chạy vào bếp. Tần Vũ Niết liếc nhìn họ, thấy cả hai chỉ đứng ngẩn ngơ mà không làm gì thêm nên cô cũng không để ý.

“Đúng, đúng, cô Tần để tôi làm mấy việc này cho!” Lý Minh nhanh nhảu phụ họa, bước nhanh tới bê các món ăn ra bàn.

Cuối cùng, Tần Vũ Niết chẳng phải bê món nào, chỉ lặng lẽ đi theo sau họ.

Khi các món ăn được dọn lên bàn, Lý Minh không kìm được mà lập tức gắp một miếng thịt kho tàu bỏ vào miệng. Từ lúc đứng trong bếp, anh đã thèm thuồng đến mức suýt chảy nước miếng. Miếng thịt mềm thơm, anh lại gắp thêm một viên thịt tứ hỷ khuôn mặt lộ vẻ mãn nguyện.

Cụ Lý bực mình đá nhẹ chân anh, quở: “Kiềm chế chút đi, thật là mất mặt quá đi!”

Rồi cụ quay sang Tần Vũ Niết, cười hiền: “Cô Tần, ở lại ăn cùng chúng tôi nhé.”

“Không được đâu, tôi còn việc phải về.” Tần Vũ Niết vội từ chối. Thấy Lý Minh ăn ngon lành, cô đề nghị rời đi.

Lý Minh vội lau miệng, đứng dậy lấy ra một xấp tiền âm phủ đưa cho cô: "Cô Tần, đây là 5000 tiền âm phủ như chúng ta đã thỏa thuận.”

Tần Vũ Niết chỉ liếc qua đã biết xấp tiền này vượt quá 5000. Cô nói: “Số tiền này nhiều hơn 5000, anh lấy lại phần dư đi.”

Lý Minh nhún vai, vẻ bất đắc dĩ: “Cụ cố tôi rất thích món cô nấu, cụ bảo trả 5000 là quá ít. Tài nấu nướng của cô đáng giá hơn nhiều. Nếu cô không nhận, cụ sẽ mắng tôi một trận đấy. Hơn nữa, tôi cũng muốn kết bạn với cô.”

Thực ra, cụ Lý đã mắng anh một trận rồi. Cụ cho rằng dùng giá thấp như vậy để mời một đầu bếp tài hoa như Tần Vũ Niết là quá thất lễ. May mà tay nghề của cô chưa được nhiều người biết đến nên anh mới có cơ hội mời cô về nấu bữa ăn này với giá “hời” như vậy.

Cụ Lý không để Tần Vũ Niết từ chối vội vàng nhét xấp tiền vào tay cô, cười nói: “Cô Tần, cứ nhận đi. Tôi còn mong được ăn món cô nấu lần nữa đấy.”

Tần Vũ Niết thấy vậy thì cũng không tiện từ chối nên đành phải nhận tiền rồi cất vào túi: "Vậy được, lần sau nếu muốn ăn gì thì hai người cứ nói trước với tôi. Nếu có thời gian thì tôi sẽ qua.”

Cụ Lý đẩy Lý Minh một cái: “Còn không mau tiễn cô Tần đi!”

Lý Minh vội vã tiễn Tần Vũ Niết ra ngoài. Nhưng khi vừa quay về, anh chợt cảm thấy có gì đó không ổn. Anh vội chạy vào phòng ăn, quả nhiên thấy cụ Lý đã ngồi vào bàn miệng ngậm đầy thịt, ăn ngon lành.

Lý Minh lập tức kêu lên: “Cụ cố! Cụ chừa lại cho cháu chút đi!”

Nghe tiếng của, cụ Lý càng ăn nhanh hơn. Lý Minh không chịu thua, lao vào “tham chiến”. Cả hai chẳng ai nói thêm lời nào, chỉ tập trung ăn.

Kết quả, cụ già và chàng trai trẻ ăn gần sạch bàn ăn, chỉ chừa lại một cái móng giò vì thực sự no không nuốt nổi nữa. Hai người ngồi phịch trên ghế, mắt đờ đẫn, đầu óc trống rỗng.

Mãi một lúc sau, cụ Lý mới hồi thần. Đã lâu lắm rồi cụ không ăn no đến vậy. Khi còn sống, cụ chưa từng được thưởng thức những món ngon thế này. Không ngờ khi chết đi, cụ lại có cơ hội ăn một bữa tuyệt vời như thế.

Đúng lúc này, cụ Hứa gửi một tấm ảnh vào nhóm Tố Vị Trai - Nhóm Cơm Hộp Địa Phủ.

Cụ Hứa: [Cơm hộp này đúng là ngon thật. [Hình ảnh]]

[Ông Hứa, ông cũng ăn cơm hộp của quán này rồi à?!]

Cụ Hứa: [Chủ quán cho Tốc Phong Express giao tới.]

Cụ Hứa: [Hôm nay sao ông Lý im re vậy? Không mua được hả? Tôi còn thừa chút này, ông muốn ăn không?]

Cụ Lý thấy tin nhắn, làm sao chịu nổi? Cụ lập tức gửi tấm ảnh vừa chụp vào nhóm.

Cụ Lý: [Bữa tối nay. [Hình ảnh]]

Cụ Lý: [Mùi vị tuyệt vời, sống chưa từng ăn ngon thế này, chết rồi lại được ăn. Mong mai còn được ăn nữa…]

Lời khoe khoang của cụ Lý lập tức khiến cả nhóm xôn xao.

[Aaa! Lão già chết tiệt! Lại lén lút đi ăn một mình!]

[Món này sao khác với của ông Hứa thế?!]

[Còn không? Quan hệ chúng ta thế này, tôi qua xin ké chút được chứ?]

[Đừng ép tôi phải cầu xin ông!]

Cụ Lý: [Tất nhiên là khác rồi, cô Tần đến tận nơi nấu, ngon hơn ăn cơm hộp nhiều…]

[Nhìn là muốn ăn ngay!]

[Bạn bè bao năm, chắc không ngại cho tôi ké chút đâu ha?]

Cụ Lý: [Ăn hết rồi. [Hình ảnh]]

[…]

[…]

[Chủ quán này còn nhận nấu riêng không?!]

Cụ Hứa nhìn món ăn của cụ Lý, rõ ràng là khác xa cơm hộp của mình. Món của cụ Lý trông hấp dẫn hơn, nhất là nhờ cách trang trí đĩa tinh tế của Tần Vũ Niết, nâng tầm bữa ăn lên một đẳng cấp mới. Cơm hộp dù ngon, nhưng làm đại trà, lại để một thời gian, cả hương vị lẫn hình thức đều không sánh bằng.

Chỉ cần nhìn thoáng qua, ai cũng biết bữa ăn của cụ Lý vượt trội hơn.

Thấy cụ Hứa im lặng hồi lâu, cụ Lý biết ông bạn mình đang tức tối. Tâm trạng cụ Lý lập tức sảng khoái vô cùng.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc