Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Tôi Bán Cơm Hộp Ở Địa Phủ Chương 24: Chết Rồi Cũng Chẳng Biết Lãng Mạn

Cài Đặt

Chương 24: Chết Rồi Cũng Chẳng Biết Lãng Mạn

Mọi người nghe Tần Vũ Niết nói vậy, đều bật cười lớn: “Đúng đúng đúng, sạp của chủ quán là sạp tử tế, món ăn ngon, lại độc nhất vô nhị!”

Tần Vũ Niết nhìn cậu bé đứng trước mặt, trông có vẻ còn nhỏ tuổi. Quần áo trên người cậu tuy cũ nhưng được giặt sạch sẽ, rõ ràng là gia cảnh không khá giả, nhưng người mẹ đã cố gắng hết sức để cậu có một cuộc sống tốt hơn. Cô nhẹ giọng hỏi: “Cháu muốn mua cơm hộp à?”

Cậu bé gật đầu: “Dạ…”

Những người xung quanh, dù nam hay nữ đều không còn trẻ. Người ít tuổi nhất là anh chàng vừa xin làm giao hàng, còn lại hầu hết đều ở độ tuổi hai ba mươi trở lên. Gần như ai cũng đã có con cái nghe cậu bé nói vậy không ai không động lòng.

Một nữ “khách” ngoài ba mươi, mắt đỏ hoe, lên tiếng: “Chủ quán, phần cơm của cậu bé này tính cho tôi, tôi trả giúp.”

Cô ấy mất khi con mình còn nhỏ xíu, giờ nhìn cậu bé này chợt nhớ đến đứa con của mình.

“Đúng đấy, tính cho chúng tôi để mẹ cậu bé được ăn no trước khi đầu thai,” một người khác phụ họa.

Cậu bé giật mình, nhưng khi biết mọi người đều có ý tốt, cậu vội cúi người cảm ơn: “Cảm ơn các cô chú ạ.”

Cậu giơ nắm tiền âm phủ ít ỏi trong tay, nở nụ cười để lộ hàm răng sún, nói: “Cháu có tiền, cháu muốn tự mua cho mẹ.”

Cậu quay sang đưa tiền cho Tần Vũ Niết: “Cô ơi, cho cháu một phần cơm hộp được không?”

Tần Vũ Niết cảm thấy sống mũi cay cay. Cô nhận tiền, gật đầu quay về sạp gói hai phần cơm hộp đầy ắp, mỗi món đều được xếp đầy đặn, rồi đưa cho cậu: “Hôm nay cơm hộp mua một tặng một, đây là hai phần của cháu.”

Cậu bé nhận lấy, cười tươi: “Cảm ơn cô ạ.”

Rồi cậu xách hai phần cơm, vui vẻ bước đi.

Một nữ “khách” chừng hai mươi tuổi lau khóe mắt: “Già rồi, nhìn cảnh này dễ xúc động quá.”

Nam “khách” bên cạnh nhìn cô vài giây, không nhịn được nói: “Cô có khóc đâu mà lau mắt.”

Nữ “khách”: “…”

Cô lườm anh ta một cái, bực bội. Đúng là đàn ông, sống thì thẳng như ruột ngựa, chết rồi cũng chẳng biết lãng mạn là gì.

Tần Vũ Niết vừa rồi còn đang xúc động, thoáng chốc đã bị hai người này chọc cười. Những người xung quanh cũng bật cười, không khí nặng nề ban nãy tan biến trong giây lát.

Cơm hộp bán hết, Tần Vũ Niết tính toán doanh thu hôm nay, phát hiện đã phá kỷ lục, đạt năm nghìn tệ! Một ngày kiếm được số tiền thực tế như vậy! Theo tỷ giá quy đổi gấp tám lần, chỉ riêng hôm nay, cô đã kiếm được bốn vạn tệ tiền dương gian!

Đôi mắt đào hoa của Tần Vũ Niết lấp lánh, kiếm tiền đúng là sướng! Kiếm tiền khiến cô vui vẻ! Toàn thân cô, từ đầu đến chân, thậm chí từng sợi tóc đều toát lên niềm hạnh phúc ngập tràn. Cô cười toe toét, ngân nga một khúc nhạc vui vẻ bước sang ngân hàng Thiên Địa đối diện để gửi tiền. Một khoản lớn thế này, làm mất thì tiếc lắm.

Tiêu Niết mang cơm hộp đến nhà Quái Nho. Nơi Quái Nho ở là khu nhà giàu nổi tiếng ở địa phủ, một căn biệt thự hai tầng. Dù không sánh bằng nhà khi còn sống, nhưng một căn như vậy cũng phải tốn hai ba chục triệu tiền âm phủ. Những người sống ở đây đều thuộc hàng khá giả.

Tiêu Niết để cơm hộp trước cổng biệt thự, gọi điện cho Quái Nho. Quái Nho vội vàng từ tầng trên chạy xuống lấy.

Một giọng nói già nua nhưng tràn đầy sức sống vang lên từ phía sau: “Con vội vàng đi đâu thế?”

Quái Nho tức Lý Minh, ngạc nhiên quay lại: “Cụ cố, hôm nay cụ không đi dạo à?”

Ông cụ chống tay sau lưng, chậm rãi càm ràm: “Mấy ông bạn đi chơi cờ, ta thấy chán, về trước. Cờ dở mà cứ thích chơi.”

Lý Minh bật cười, không tiếp tục nghe ông càm ràm nữa: “Cháu ra cổng lấy đồ một chút.”

Ông cụ vung tay: “Đi đi, đi đi.”

Chỉ hai phút sau, Lý Minh đã xách phần cơm hộp về. Ông cụ đang pha trà, chẳng buồn liếc nhìn cháu. Lý Minh nhướng mày, không làm phiền ông, lẳng lặng đến bàn ăn mở hộp cơm ra.

Hôm nay có thịt kho tàu, cà tím xào, và khoai tây cà rốt xắt sợi. Thịt kho tàu là món cậu đặc biệt gọi, vì ông cụ không còn răng chỉ ăn được món mềm. Hôm qua đặt món, cậu còn dặn chủ quán hầm lâu một chút để thịt tan trong miệng.

Vừa mở hộp, mùi thơm nức của thịt kho tàu lập tức lan tỏa khắp phòng. Ông cụ ngửi thấy, hít hà: “Thịt kho tàu?”

Lý Minh rót rượu trắng ra, ông cụ lập tức quay sang, đôi mắt đục ngầu lóe lên tia sáng: “Món này cháu lấy đâu ra? Còn có cả rượu!”

Lý Minh nở nụ cười “quả nhiên không ngoài dự đoán”: “Cụ cố, muốn uống một ly không?”

Cậu giơ ly rượu lên: “Địa phủ mới có sạp bán cơm hộp, cháu gọi hai phần giao đến. Hôm nay tình cờ có rượu nên cháu tiện gọi một chai trắng, một chai bia và cả đậu phộng nữa.”

Ông cụ bỏ luôn ấm trà, đi thẳng đến bàn ăn cầm đũa gắp một miếng thịt kho tàu cho vào miệng. Ông nhắm mắt, tận hưởng cảm giác thịt tan ra, hương vị đậm đà chiếm lĩnh khoang miệng. Ông cảm thán: “Đã bao năm rồi ta chưa được ăn miếng thịt kho tàu nào như thế này.”

Ông nâng ly rượu Lý Minh vừa rót, nhấp một ngụm: “Chà, đủ vị!”

Rồi ông gắp thêm một miếng thịt: “Đúng là cái vị này! Thịt kho tàu này có phong vị của tửu lâu ngon nhất thời đó. Cháu không biết đâu, hồi ấy món ăn của họ ngon đến mức nào, nổi tiếng cỡ nào, muốn ăn phải xếp hàng dài. Ở thời của ta, mời được ai đó ăn một bữa ở đó là đủ để khoe khoang cả tháng.”

“Thịt kho tàu làm thì dễ nhưng để đạt đến trình độ này không có mười mấy năm công sức không làm được. Chủ quán này có bản lĩnh thật.”

Nói đến đồ ăn, ông cụ trở nên hào hứng. Lý Minh nghe ông kể, cũng bị kích thích đến thèm thuồng, vội gắp một miếng thịt kho tàu. Hương vị ngon đến mức cậu liên tục gắp thêm vài miếng nữa. Đúng là ngon thật!

Nhìn Lý Minh ăn như thể đói mấy trăm năm, ông cụ định trách vài câu, nhưng chợt nhíu mày: “Với tay nghề này mà chỉ mở sạp bán cơm hộp sao?”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc