Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
“Con đã hỏi dì Vương, bà ấy nói Tần Vũ Niết quanh năm chỉ mặc đồng phục trường, quần áo riêng cho cả bốn mùa xuân hạ thu đông cộng lại không quá sáu bộ. Tôi không ngờ con số này lại xuất hiện trong nhà mình. Không nói đến mẹ hay Tần Niệm, chỉ riêng mấy anh em chúng ta, ai mà chẳng có hàng chục bộ quần áo mỗi mùa?” Tần Hạo nói, giọng đầy chua xót.
Mẹ Tần sững sờ, chỉ lẩm bẩm: “Mẹ đã bảo phòng tài vụ chuyển tiền cho nó rồi…”
Tần Hạo lạnh lùng đáp: “Mẹ nên hỏi phòng tài vụ xem họ chuyển cho em ấy bao nhiêu mỗi tháng.”
Mẹ Tần cầm điện thoại, chần chừ hồi lâu mới gọi cho phòng tài vụ.
“Bà chủ? Có chuyện gì ạ?” Giọng người ở đầu bên kia vang lên.
Mẹ Tần, dưới ánh mắt sắc lạnh của Tần Hạo, hỏi: “Mỗi tháng các anh chuyển cho Tần Vũ Niết bao nhiêu tiền?”
Người bên kia ngập ngừng: “Không phải bà dặn mỗi tháng chuyển cho cô Vũ Niết một nghìn tệ sao? Có cần thay đổi gì không?”
Lời này như một cái tát vang dội vào mặt mọi người.
Ở thành phố A, nơi tấc đất tấc vàng, nhà họ Tần tuy không phải gia đình quyền thế bậc nhất nhưng tài sản cũng lên đến hàng tỷ. Vậy mà họ chỉ cho cô con gái ruột của mình một nghìn tệ mỗi tháng? Đặc biệt khi biết mẹ Tần cho Tần Niệm tới mười vạn mỗi tháng thì điều này càng làm nổi bật sự thờ ơ mà Tần Vũ Niết phải chịu đựng trong gia đình.
Mẹ Tần lúc này mới nhớ ra, ban đầu bà chỉ định mức sinh hoạt phí thấp như vậy vì nghe ai đó nói ở quê Tần Vũ Niết, người ta chỉ cho con cái vài trăm tệ mỗi tháng, sợ con tiêu xài hoang phí sẽ hư hỏng. Nghĩ rằng Tần Vũ Niết mới đến thành phố A, chưa quen môi trường, bà cố tình tăng thêm vài trăm, thành một nghìn và cứ thế giữ nguyên trong suốt những năm qua.
Số tiền ít ỏi ấy, dù Tần Vũ Niết chỉ ăn ở căng tin trường, không đi ăn ngoài, cũng chỉ vừa đủ sống qua ngày. Với một cô gái trẻ, nhu cầu làm đẹp như mỹ phẩm, đồ skincare hay thậm chí đồ ăn vặt, trái cây đều là những thứ xa xỉ ở thành phố A. Một bộ mỹ phẩm cơ bản thôi cũng đã vài trăm đến cả nghìn tệ. Vậy nên không lạ khi phòng của Tần Vũ Niết trống trải chẳng có gì ngoài những vật dụng cơ bản. Số tiền ấy chỉ đủ để cô sống sót, chứ chẳng dư dả để mua sắm hay làm đẹp.
Tần Hạo cố kìm nén cơn giận: “Chả trách dì Vương nói Vũ Niết thường xuyên đi làm thêm. Nếu không làm thêm, em ấy có lẽ còn chẳng mua nổi quần áo.”
Lời này không chỉ trách gia đình mà còn là lời tự trách chính anh. Chỉ cần ai đó trong nhà để tâm đến cô một chút, họ đã có thể nhận ra cuộc sống khó khăn của cô.
Mẹ Tần sắc mặt khó coi, biện minh: “Mẹ tưởng các con sẽ chu cấp thêm cho nó… Trước đây chẳng phải các con thường xuyên mua đồ cho Tần Niệm thậm chí còn lén cho tiền nó sao?”
Lời bà khiến Tần Hạo và Tần Cảnh đều im lặng. Ngay cả Tần Hoài, người vốn không ưa Tần Vũ Niết cũng hiếm hoi chẳng nói gì.
Tần Cảnh thường xuyên bận rộn quay phim, biểu diễn ở ngoài, hiếm khi về nhà. Mỗi lần về, anh có mang quà cho các em gái nhưng tiền thì hầu như không cho. Tần Hạo thì từng cho Tần Vũ Niết tiền, ban đầu cô còn nhận, nhưng sau này không nhận nữa, trừ khi thật sự cần, cô sẽ mượn một ít và luôn trả lại sau đó. Tần Hạo cứ nghĩ cô không thiếu tiền nên dần cũng không cho nữa. Anh đâu ngờ số tiền ấy đều là từ việc làm thêm của cô. Còn Tần Hoài, với mối quan hệ căng thẳng với Tần Vũ Niết, việc cho cô tiền là điều không thể. Không khiến cô khó chịu đã là tốt lắm rồi.
Tần Cảnh vốn không quá thân thiết với các em gái trong nhà, nhưng chuyện anh vừa nhớ ra khiến anh cảm thấy áy náy. Anh lên tiếng: “Gọi điện bảo em ấy về đi. em ấy chịu nhiều uất ức như vậy, giờ lại một mình ở trong thôn, chắc chắn sống không tốt. Chúng ta đều biết em ấy từng bị đối xử bất công ở nhà nhưng từ nay sẽ không thế nữa.”
Tần Hạo chỉ nói: “em ấy sẽ không về đâu.”
Anh nhớ lại lúc từng khuyên Tần Vũ Niết trở về, anh cũng nghĩ như vậy. Nhưng càng tìm hiểu về những ngày cô sống ở nhà họ Tần, anh càng hiểu rõ, khi cô nói không quay lại, cô thực sự nghiêm túc.
“Em Hai, tôi gọi em về chỉ muốn mọi người hiểu rằng, chính sự thờ ơ của chúng ta đã khiến em ấy lạnh lòng và quyết tâm rời đi. Dù em ấy đã đi nhưng chính chúng ta - cả nhà này - đã đẩy em ấy đến bước đường đó. Nhà có bao nhiêu người vậy mà không một ai quan tâm đến em ấy. Nhà không thiếu tiền nhưng cùng là em gái, một người được cho mười vạn mỗi tháng còn người kia phải đi làm thêm để duy trì cuộc sống cơ bản.”
Tần Hạo nhắm mắt, hít sâu một hơi, rồi thở dài: “Nếu đã vậy, ban đầu sao còn đón em ấy về? Đón về rồi lại đối xử hời hợt như thế.”
Mẹ Tần không vui: “Thằng Cả, con đang trách mẹ sao?”
“Dù lúc đầu đúng là mẹ quyết định chỉ cho nó một nghìn tệ, nhưng các con là anh trai của nó các con đã làm được gì?” Bà phản bác.
“Mẹ…” Tần Niệm mắt đỏ hoe, cất giọng nhỏ nhẹ.
Cô ta biết mình là người hưởng lợi nhiều nhất, lúc này nói gì cũng sai nhưng cũng không thể tỏ ra vô cảm. Cô ta chỉ biết đứng một bên, ra vẻ lo lắng sợ hãi.
Trong khi nhà họ Tần ồn ào tranh cãi, bên phía Tần Vũ Niết lại tràn đầy sức sống và trật tự. Cô đã chiên đậu phộng từ sớm, để nguội, ăn sáng đơn giản rồi vội vàng ra chợ mua nguyên liệu. Hôm nay cô chuẩn bị khá nhiều món, trong đó có vài món cần làm riêng, nên mất kha khá thời gian.
Trong lúc cô còn đang xào nấu, nhóm chat đã rộn ràng hỏi sao cô chưa ra sạp. Thậm chí, một số người còn lo cô gặp chuyện, hỏi xem có cần giúp gì không. Sợ mọi người suy nghĩ lung tung, Tần Vũ Niết vội rút ra chút thời gian trả lời.
Tần Vũ Niết: [Hôm nay chuẩn bị hơi nhiều món, nên vẫn đang nấu. Sắp xong rồi, cảm ơn mọi người quan tâm nhé… hình ảnh]
Hôm Nay Vẫn Là Đại Mỹ Nữ: [Làm tôi giật cả mình, chủ quán không sao là tốt rồi! Món hôm nay trông ngon quá! nuốt nước miếng.jpg]
Óc Trắng Tinh: [Không sao là tốt! Chủ quán mau ra đây, đói bụng lắm rồi!]
Chết Rồi Vẫn Đi Quẩy: [Muốn ăn! Đói bụng lắm luôn!]
“Đúng đấy, hôm nay có món gì ngon? Tôi muốn mua hai phần, một phần không đủ ăn đâu!”
Tần Vũ Niết mỉm cười xin lỗi, tay vẫn thoăn thoắt dọn hàng: “Xin lỗi, hôm nay làm nhiều món nên hơi trễ. Nhưng bù lại, hôm nay có bia và rượu trắng, đồ nhắm có đậu phộng chiên. Nếu thích, mọi người có thể ngồi ăn tại chỗ.”
“Có rượu à? Vậy cho tôi một lon bia! Lâu lắm không uống, thèm quá!”
Tần Vũ Niết vừa trò chuyện với họ, vừa nhanh nhẹn sắp xếp. Một vài “khách” còn nhiệt tình giúp cô bày bàn ghế ra phía sau sạp. Ngay lập tức, vài người kéo nhau ngồi xuống bàn, nâng ly rượu lên. Ở đây, chẳng cần quen biết, cứ cùng nhau uống rượu là thành anh em.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)