Tiêu Niết thở dài, giọng trầm xuống: “Điều duy nhất khiến tôi tiếc nuối, có lẽ là đã không thể ở bên cha mẹ lâu hơn. Nhưng không sao, tôi có thể đợi họ. Đến lúc đó, gia đình chúng tôi sẽ lại đoàn tụ.”
Tần Vũ Niết gật đầu, hơi ngập ngừng nói: “Nếu cậu cần tôi giúp gì, tôi có thể thay cậu đi một chuyến. Nhưng chắc hẳn cậu đã từng báo mộng cho họ rồi, đúng không?”
Tiêu Niết đáp ngay: “Tôi chỉ còn một lần báo mộng nữa thôi. Mà báo mộng có hạn chế thời gian, mỗi lần chỉ được một phút. Phải nói ngắn gọn, nếu không, chưa kịp nói gì thì thời gian đã hết.”
Tần Vũ Niết ngạc nhiên hỏi: “Tại sao lại thế? Chẳng phải báo mộng giúp địa phủ kiếm thêm tiền âm phủ, tăng GDP sao?”
Tiêu Niết cười, giải thích: “Vì nếu báo mộng thường xuyên, dương khí của người sống sẽ suy yếu, ảnh hưởng xấu đến sức khỏe. Do đó, địa phủ quy định mỗi hồn ma chỉ được báo mộng ba lần, và mỗi lần phải cách nhau ít nhất ba năm. Nếu không, người sống chịu không nổi, chẳng phải sẽ rối loạn hết sao?”
Lời của Tiêu Niết khiến Tần Vũ Niết lóe lên một ý tưởng kinh doanh. Nếu hồn ma ở địa phủ không thể thường xuyên báo mộng, cô có thể làm cầu nối, thay họ truyền tin. Đôi mắt đào hoa của cô sáng rực, nụ cười rạng rỡ: “Cảm ơn cậu! Phần cơm hộp này tôi mời. Mai cậu muốn ăn món mặn nào, cứ nói, tôi sẽ làm riêng cho cậu.”
Tiêu Niết ngơ ngác, không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Nhưng nghe đến chuyện được làm món mặn riêng, cậu lập tức gật đầu không chút do dự: “Được, chúng ta kết bạn đi! Tuy tôi không phải âm sai, không giúp được việc gì lớn, nhưng tôi ở địa phủ lâu rồi, biết kha khá chuyện.”
Tần Vũ Niết lấy điện thoại, mở giao diện kết bạn, đưa cho cậu, giọng dịu dàng: “Yên tâm, sau này chúng ta sẽ còn nhiều cơ hội hợp tác.”
Cô vừa đưa điện thoại, thì có khách đến mua cơm hộp, tiện thể mua thêm hương. Thấy có khách, Tiêu Niết không làm phiền thêm. Sau khi kết bạn, cậu ta chào Tần Vũ Niết rồi xách phần cơm hộp rời đi.
Tần Vũ Niết vừa gói cơm, vừa nhắc những khách có điện thoại tham gia nhóm chat. Ở địa phủ, hồn ma đến từ đủ mọi thời đại. Một số không quen dùng điện thoại, nhưng cũng có những hồn ma thời thượng sẵn sàng học hỏi công nghệ mới. Với gương mặt xinh đẹp và miệng lưỡi ngọt ngào, Tần Vũ Niết luôn nở nụ cười rạng rỡ khi bán hàng khiến nhiều hồn ma thích trò chuyện với cô. Thậm chí, không ít khách quen đã mua cơm từ khi cô bắt đầu bán ở địa phủ.
Những khách quen tự giác xếp hàng, thậm chí còn trò chuyện rôm rả.
“Từ ngày chủ quán bán cơm hộp, tôi thấy ngày tháng ở đây bớt tẻ nhạt hẳn.”
“Đúng vậy, ngày nào cũng mong đến giờ ăn. Hồi còn sống chẳng thích ăn lắm, ai ngờ xuống đây lại thèm thuồng thế này.”
“Tôi cũng vậy. Giá mà có thêm chút rượu nữa thì tuyệt.”
Tần Vũ Niết nghe vậy, tay vẫn thoăn thoắt gói cơm, đầu óc đã xoay vài vòng. Cô cười đáp: “Mai tôi sẽ chuẩn bị rượu cho mọi người.”
Mấy ông lão cười khà: “Tốt quá, đám già này chờ sẵn đây.”
Tần Vũ Niết liên tục gật đầu đáp lại.
Khi Thôi Ngọc đến, hàng người trước quầy Tần Vũ Niết đã xếp dài. Một số hồn ma vừa thấy Phán Quan đã sợ hãi. Hồi mới xuống địa phủ, hầu hết đều bị ông ta dọa cho một phen. Giờ thấy ông ta xuất hiện, họ lập tức ra hiệu cho nhau. Những hồn ma khác quay đầu, thấy Thôi Ngọc, liền im thin thít, không dám hó hé. Dù vừa nãy còn nói cười rôm rả, giờ họ vội tránh sang một bên nhường chỗ cho ông ta.
Tần Vũ Niết nhận ra không còn nghe tiếng trò chuyện sôi nổi, ngẩng đầu lên thì thấy Thôi Ngọc đứng gần đó. Không trách họ sợ hãi, ngay cả cô cũng hơi run khi đối diện ông ta. Nhưng ông ta đến mua cơm, cô vội lấy phần cơm đã chuẩn bị sẵn, cười nói: “Phán Quan, sao ngài lại đích thân đến lấy?”
Liếc nhìn đám hồn ma đang tránh xa, Tần Vũ Niết thầm nghĩ: Lẽ ra mình nên nhờ Tiêu Niết giao hàng. Lần sau để cậu ấy đưa, tránh làm các hồn ma hoảng sợ.
Thôi Ngọc đáp: “Tiện đường rảnh rỗi, tôi đến lấy luôn phần của bọn họ.”
Ông ta đưa cho Tần Vũ Niết hai nghìn tiền âm phủ: “Đây là tiền cơm hộp của chúng tôi cho cả tháng.”
Tần Vũ Niết ngớ người: “Nhiều thế này! dư rồi.”
Thôi Ngọc nói: “Cứ giữ lấy. Thỉnh thoảng chúng tôi có thể nhờ cô làm thêm món khác.”
Nhìn vẻ mặt nghiêm nghị của ông ta, Tần Vũ Niết không dám từ chối đành phải nhận lấy. Sau khi Thôi Ngọc cầm cơm hộp rời đi, đám hồn ma thở phào, quay lại xếp hàng.
“Khí thế của Phán Quan đáng sợ thật.”
“Đúng thế, ai ngờ ông ấy cũng đến mua cơm hộp.”
“Điều đó chứng tỏ tay nghề chủ quán giỏi chứ sao.”
Tần Vũ Niết khiêm tốn cười: “Cũng nhờ mọi người ủng hộ.”
Nho Quái tròn mắt ngạc nhiên: “Thật sự là được sao?”
Cậu ta vốn ở khá xa, lần đầu tình cờ đến đây vì công việc, thấy Tần Vũ Niết bán cơm hộp nên mua thử. Không ngờ món ăn ngon đến thế, lần sau cậu lập tức tham gia nhóm chat. Nhưng vì không biết chính xác giờ cô bán, cậu không thể ngày nào cũng đến. Hôm nay, thấy tin nhắn trong nhóm, cậu vội chạy đến nhưng vẫn mất khá nhiều thời gian và cơm hộp gần như đã bán hết. Nếu có dịch vụ giao hàng, cậu sẽ không phải chạy qua chạy lại nữa.
Tần Vũ Niết cười hỏi lại: “Sao lại không được?”
Ý tưởng này nảy ra khi Thôi Ngọc đến. Giao một phần cũng là giao, giao nhiều cũng thế, chỉ là Tiêu Niết sẽ phải vất vả hơn một chút.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-532315.png&w=640&q=75)















-481703.jpg&w=640&q=75)
