“Anh cả, nếu anh định thuyết phục em trở về thì khỏi nói nữa. Em sẽ không về đâu,” Tần Vũ Niết thẳng thừng cắt lời Tần Hạo.
Sau những gì trải qua ở kiếp trước, nếu cô còn quay về nhà họ Tần, chắc chắn là đầu óc có vấn đề.
Tần Hạo nhận ra cô rất bài xích nhà họ Tần. Anh định nói gì đó, nhưng cuối cùng không tiếp tục khuyên cô trở về, chỉ hỏi: “Mấy hôm nay em sống ổn chứ? Trông em không được khỏe.”
Tần Vũ Niết nhàn nhạt đáp: “Em đang sống rất tốt. Tiền em kiếm mỗi ngày, ở thị trấn này, một tháng cũng không tiêu hết. Nếu anh từng để tâm đến những gì em trải qua ở nhà họ Tần, anh sẽ hiểu khi em nói mình sống tốt là thật.”
Tần Hạo lấy từ trong túi ra một chiếc thẻ ngân hàng, nhét vào tay cô: “Nếu em không muốn về, cứ giữ thẻ này. Ít nhất nó giúp em sống thoải mái hơn. Có gì cần giúp, cứ gọi cho anh.”
Tần Vũ Niết chỉ liếc nhìn chiếc thẻ, rồi đẩy lại, thần sắc bình thản đến mức lạnh nhạt: “Anh cầm lại đi, em không cần.”
“Anh cả, em còn gọi anh một tiếng anh cả, vì trong nhà họ Tần thì anh là người duy nhất đối xử tử tế với em. Chuyện lần này, xem như em trả lại những điều tốt anh từng làm cho em ở nhà họ Tần. Từ nay, em không muốn liên quan gì đến nhà họ Tần nữa. Vậy nên, anh cũng đừng đến đây nữa. Nếu vô tình gặp nhau hãy cứ xem như không quen biết.”
Nói xong Tần Vũ Niết đứng dậy mở cửa, rõ ràng là tiễn khách.
Tần Hạo không muốn rời đi như vậy, nhưng nhìn gương mặt kiên quyết của cô anh quyết định đi trước rồi từ từ tìm cách giải quyết.
Tần Vũ Niết nhìn bóng lưng Tần Hạo khuất dần, đóng cửa lại.
Trước đây, cô từng khao khát hòa nhập vào nhà họ Tần vì từ nhỏ cô không được hưởng tình yêu thương của cha mẹ. Cha mẹ nuôi qua đời khi cô còn nhỏ, bà nội nuôi cô đến năm mười tuổi cũng ra đi. Sau đó, cô sống một mình, ăn cơm trăm nhà trong thôn, ở nhà ai thì cố gắng giúp việc nhà sợ người ta chê cô lười không cho cô ăn.
Khi biết cha mẹ ruột tìm đến, Tần Vũ Niết đã rất vui. Cô cố gắng lấy lòng mọi người, ra sức hòa nhập vào gia đình ấy. Nhưng cô quên mất, không phải ai cũng chấp nhận một người đột nhiên xuất hiện sau bao năm, tranh giành chút tình thương vốn đã ít ỏi. Cũng không phải cha mẹ nào cũng yêu thương con cái mình.
Huống chi, giữa một đứa con được nuôi dưỡng bên cạnh từ nhỏ và một đứa con chỉ sinh ra nhưng chưa từng sống chung, sự thân thiết đương nhiên khác biệt. Một bên là cô con gái được nuôi dạy kỹ lưỡng khiến họ tự hào và có thể mang lại thể diện. Bên còn lại là cô gái lớn lên nhờ cơm trăm nhà chẳng có gì nổi bật đưa ra ngoài chỉ khiến họ mất mặt. Nhà họ Tần chọn như vậy, Tần Vũ Niết không lấy làm lạ.
Nhưng cô, người từng chết một lần sẽ không cần những thứ đó nữa.
Tần Hạo quay đầu nhìn cánh cửa khép chặt, siết chặt chiếc thẻ trong tay, cảm giác mình đã bỏ sót điều gì đó. Anh không rõ vì sao Tần Vũ Niết lại thù địch với nhà họ Tần đến vậy, nhưng để cô ra nông nỗi này, chắc chắn cô đã sống không tốt ở đó. Trước đây, anh chưa từng để tâm đến cô.
Điều này khiến anh nhớ lại lúc Tần Vũ Niết mới đến nhà họ Tần. Khi ấy, anh mới tốt nghiệp đại học vừa tiếp quản công ty, đang hăng hái và kiêu ngạo. Năm đầu tiên cô đến, cô từng đến công ty mang đồ ăn cho anh. Nhưng anh bận họp hành xử lý công việc, đến khi ăn thì đồ ăn đã nguội lạnh. Anh liếc nhìn, chê bai rồi bảo người đổ đi.
Tối về nhà, Tần Vũ Niết mắt sáng lấp lánh hỏi anh món ăn có ngon không. Khi đó, anh đang bực bội vì công việc, giọng không kiên nhẫn: “Đổ rồi.”
Cô rõ ràng thất vọng nhưng vẫn cố nặn nụ cười, tự tìm lý do: “Anh cả, hôm nay anh không muốn ăn món này à? Lần sau em làm món anh thích nhé.”
Anh đã nói gì? Hình như là: “Nhà có người giúp việc, công ty có căng tin, em không cần làm.”
Lần đầu tiên, Tần Hạo cảm thấy mình làm anh cả thật không xứng đáng.
Anh gọi điện cho người em thứ hai là Tần Cảnh: “Anh cả? Anh gọi có việc gì? Em đang bận tập dượt đây.”
Tần Hạo hỏi: “Trước đây Vũ Niết có từng tìm em không? Tặng em cái gì không?”
Tần Cảnh hờ hững: “Hình như có, em không nhớ rõ.”
Lời này như đâm vào tim Tần Hạo. Phải vô tâm đến mức nào mới có thể thờ ơ như vậy? Nhưng anh quên rằng trước đây mình cũng chẳng để tâm. Nếu không có chuyện hôm qua, có lẽ anh cũng chẳng đến tìm Tần Vũ Niết, cũng không nhận ra hoàn cảnh của cô ở nhà họ Tần.
Anh hít sâu, kìm nén cơn giận: “Con bé là em gái em. Con bé có tìm em, có tặng em gì mà em không nhớ nổi sao?”
Tần Cảnh ngạc nhiên trước cơn giận bất ngờ của anh: “Em bận rộn suốt ngày, vừa đóng phim vừa biểu diễn đâu có thời gian nhớ mấy chuyện không quan trọng này.”
“Anh cả, dạo này công ty anh rảnh lắm à? Quan tâm mấy việc cỏn con này làm gì?”
“Vũ Niết rời khỏi nhà rồi, em biết không?”
“Hả? Rồi sao? Anh muốn em đi tìm con bé về à? Anh biết em có bao nhiêu fan không? Một phút của em đáng giá bao nhiêu không? Con bé đâu phải trẻ con, có mất tích đâu.”
Càng nghe, Tần Hạo càng tức giận: “Tiền quan trọng hay em gái quan trọng? Chính vì thái độ như các người, con bé mới rời đi mà không chút luyến tiếc!”
Anh lạnh lùng: “Xong buổi diễn này, về nhà một chuyến cho anh!”
“Rồi, biết rồi,” Tần Cảnh đáp.
Cúp máy, Tần Hạo mặt mày u ám rời đi. Anh cần xác minh vài chuyện.
Tần Vũ Niết không biết suy nghĩ của Tần Hạo, hoặc dù có biết thì cô cũng chẳng quan tâm nữa. Bây giờ, ngoài kiếm tiền, cô không nghĩ gì khác.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)






-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)