Giang Vãn Phù nói, “Nhân lần này ta lên kinh làm khách, mẫu thân lo ta tuổi nhỏ chưa hiểu chuyện, cố ý ban cho một ma ma đắc lực bên người để hầu hạ, nghĩ rằng dọc đường cũng tiện chăm nom ta. Nào ngờ ma ma ấy lòng dạ bất chính, ngoài mặt cung kính, sau lưng lại nhân lúc hạ nhân sơ ý mà trộm cắp tài vật trong phòng ta. May mà người bên cạnh phát giác kịp thời, bắt được cả người lẫn tang vật. Mẫu thân vốn là một phen hảo ý, lại bị điêu nô này làm hỏng thanh danh. Chỉ là người do trưởng bối ban cho, ta thân là vãn bối cũng khó xử trí, nên muốn đưa bà ta trở về Tô Châu để mẫu thân tự mình định đoạt. Nhưng……”
Nói tới đây, Giang Vãn Phù thoáng dừng lại, lộ ra vẻ khó xử, nói, “Nhưng bên cạnh ta, ngoài một vị quản sự có thể sai bảo ra, chỉ còn mấy bà tử thô sử, sai chạy vặt thì được, chứ đường xa như vậy, ta lại sợ dọc đường sinh chuyện. Cho nên ta muốn hỏi, có thể mượn đại biểu ca hai người, áp giải bà tử kia về Tô Châu được không?”
Lục Trí nghe vậy khẽ chau mày. Hắn vốn cho rằng có cờ hiệu Lục gia hộ tống, dọc đường Giang Vãn Phù tất sẽ bình an vô sự, nào ngờ còn xảy ra chuyện như vậy. Thanh âm hắn lạnh đi vài phần, gật đầu nói, “Lại có loại khinh chủ điêu nô như thế. Biểu muội không cần lo lắng, ta lập tức sai người đưa bà tử kia về Tô Châu.”
Dứt lời, hắn quay sang tôi tớ bên cạnh, nói, “Thường Huy, ngươi đi Tô Châu một chuyến. Nhất định phải đem toàn bộ ác hành của điêu nô kia, không sót một chữ bẩm báo với Giang cô phụ.”
Tên tôi tớ gọi là “Thường Huy” cúi người lĩnh mệnh, chắp tay rồi lui xuống.
Lục Trí quay đầu lại, nói tiếp, “Giang biểu muội cứ yên tâm, tên tôi tớ này của ta từ trước tới nay làm việc rất ổn thỏa, nhất định không phụ phó thác.”
Giang Vãn Phù thấy Lục Trí dễ dàng đáp ứng như vậy, trong lòng tự nhiên vô cùng cảm kích. Từ lúc quyết định động tới Tằng ma ma, nàng đã sớm tính kỹ từng bước về sau.
Nàng muốn mượn tay Lục Trí, áp giải Tằng ma ma trở về Tô Châu.
Mẹ kế xử trí Tằng ma ma thế nào còn là chuyện sau đó, mục đích lớn nhất của nàng, là khiến mẹ kế có điều kiêng dè, không dám ra tay với đệ đệ.
Bất luận hôn sự giữa nàng và Lục Trí có thành hay không, ít nhất trước khi hoàn toàn thất bại, mẹ kế tuyệt đối không dám tùy tiện động thủ.
Phủ Quốc Công đối với một thông phán lục phẩm nho nhỏ mà nói, chính là quái vật khổng lồ không thể lay chuyển, thậm chí ngay cả tâm tư chống lại cũng chẳng dám sinh ra.
Giang Vãn Phù biết bản thân kỳ thực đang lợi dụng Lục Trí, nhưng ngoài cách này ra, nàng cũng chẳng còn biện pháp nào khác. Chỉ đành lại cúi người hành lễ, chân thành nói lời cảm tạ, “A Phù đa tạ đại biểu ca.”
Lục Trí ôn hòa nói, “Biểu muội không cần đa lễ.”
Hai người chưa nói được mấy câu, đã có tôi tớ bước tới bẩm báo xe ngựa đã chuẩn bị xong.
Vì kiêng dè nam nữ hữu biệt, Giang Vãn Phù và Lục Trí cũng không ngồi cùng xe. Giang Vãn Phù mang theo Huệ Nương mấy người lên xe ngựa, còn Lục Trí cưỡi ngựa đi bên ngoài.
Kinh sư so với Tô Châu náo nhiệt hơn nhiều, trên đường người qua lại như mắc cửi, có kẻ áo gấm đai ngọc, cũng có người mặc vải thô áo tang.
Giang Vãn Phù ngồi trong xe ngựa, Huệ Nương đánh giá một vòng rồi nhịn không được thấp giọng nói, “Người ta đều bảo phủ Quốc Công phú quý, đến cả chiếc án kỷ trong xe ngựa này cũng dùng gỗ nam tơ vàng thượng hạng.”
Giang Vãn Phù theo ánh mắt Huệ Nương nhìn qua chiếc án kỷ bằng gỗ nam tơ vàng, cùng bộ trà cụ bạch sứ tinh xảo đặt bên trên, nhưng không nói gì.
Phủ Quốc Công tự nhiên là nhà đại phú đại quý. Tuy nàng chỉ là nữ nhi gia, không hiểu triều chính đại sự, nhưng lúc còn ở Tô Châu cũng từng nghe qua ít nhiều. Hiện giờ Vệ Quốc Công Lục Cần trấn thủ cửu biên trọng trấn, tay nắm binh quyền đại đô đốc, năm đó đến cả công chúa cũng phải hạ giá xuất giá, sao có thể không hiển hách?
Dọc đường thông suốt, ngay cả lúc vào thành cũng chẳng bị tra hỏi bao nhiêu. Tướng sĩ thủ thành vừa nghe là xe ngựa phủ Quốc Công, lập tức cho mở cổng thành.
Khoảng nửa canh giờ sau, xe ngựa dừng lại. Huệ Nương xách váy nhảy xuống trước, đứng ngoài xe nói, “Nương tử, tới rồi.”
Giang Vãn Phù xách váy lụa, được Lăng Chi cùng Tiêm Vân đỡ xuống xe, đặt chân lên đất rồi mới ngẩng đầu nhìn cổng lớn phủ Quốc Công.
Một cánh đại môn sơn son đỏ thẫm, phía trên tấm biển đề bốn chữ “Vệ Quốc Công phủ” được viền kim phấn. Trên cửa treo hai chiếc đồng hoàn hình đầu hổ nặng nề, bậc thềm dùng nguyên khối đá Thái Sơn đẽo thành, tổng cộng năm bậc, càng tôn lên vẻ uy nghiêm đồ sộ của phủ đệ. Gạch lát chỉnh tề không nhiễm bụi trần, hai bên đặt hai con sư tử đá oai phong, khí thế nhà cao cửa rộng quý khí ập thẳng vào mặt.
Phủ đệ như phủ Vệ Quốc Công, chính môn quanh năm hiếm khi mở, chỉ những dịp cực kỳ trọng đại mới khai môn, một năm cũng chẳng dùng tới vài lần.
Lúc này tự nhiên cũng đóng chặt.
Lục Trí vừa dẫn đường vừa nghiêng đầu trò chuyện cùng Giang Vãn Phù, “Tổ mẫu biết hôm nay Giang biểu muội tới, cố ý sai ta đi đón ——”
Lời còn chưa dứt, đã thấy một gã sai vặt mặc áo xanh chạy thở hồng hộc tới, vẻ mặt vô cùng cấp bách, bất chấp quy củ mà vội vàng nói, “Đại gia, thế tử xảy ra chuyện rồi! Lão phu nhân bảo ngài lập tức tới Lập Tuyết Đường!”
Lục Trí sửng sốt, vội hỏi, “Nhị đệ làm sao vậy? Sáng nay hắn chẳng phải còn theo phụ thân tới Tuyên Đồng sao?!”
Gã sai vặt đáp, “Trên đường hành quân, thế tử đột nhiên ngất xỉu bất tỉnh, ngay cả ngự y lão phu nhân cầu từ trong cung tới cũng bó tay không biện pháp. Đại gia mau đi thôi!”
Lục Trí vừa nghe lời ấy, theo bản năng muốn chạy về phía Lập Tuyết Đường, bước được một bước mới nhớ tới Giang Vãn Phù, vội vàng quay đầu lại.
Giang Vãn Phù thấy Lục Trí nhìn mình đầy khó xử, lập tức hiểu ý nói, “Đại biểu ca không cần lo cho ta, ta có thể tự chăm sóc mình.”
Lục Trí rốt cuộc không làm được chuyện bỏ mặc người ta giữa chừng, chần chừ trong chốc lát rồi lập tức nói, “Giang biểu muội, tình thế khẩn cấp, xin ngươi theo ta tới Lập Tuyết Đường.”
Giang Vãn Phù nghe vậy thoáng ngẩn người. Thấy vẻ lo lắng không giấu được trên mặt Lục Trí, nàng hiểu lúc này nói thêm gì cũng chỉ lãng phí thời gian, liền gật đầu đáp ứng.
“Được.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)

-328046.png&w=256&q=75)