Thường An từ bên ngoài vội vã trở về, vừa bước vào cửa, liền nghe Lục Tắc trầm giọng bỏ lại một câu.
“Ngươi dẫn người đi tìm Huyền Dương. Bất luận hắn đang ở nơi nào, cũng phải nghĩ cách đưa hắn hồi kinh. Dùng bất cứ thủ đoạn nào, bất cứ biện pháp nào, chỉ cần hắn còn sống.”
Đây là lần đầu tiên Thường An nhìn thấy thần sắc như vậy của Lục Tắc. Hắn sững người trong chớp mắt, rồi lập tức cúi đầu chắp tay, đáp: “Nô tài lĩnh mệnh!”
“Lui xuống đi.” Lục Tắc phân phó xong liền cho Thường An lui ra. Trong phòng ngoài hắn ra lại không còn ai khác. Hắn theo bản năng vuốt ve chiếc bình sứ thô ráp đặt bên tay, rũ mắt xuống, chậm rãi suy nghĩ.
Ngày mười chín tháng bảy, trên đường hành quân hắn vô cớ hôn mê, đến nay vẫn chưa tìm ra nguyên nhân. Huyền Dương xuất hiện, dùng thuật gọi hồn cứu hắn. Mà Giang Vãn Phù vừa khéo tới Quốc Công phủ đúng ngày ấy, lại bị cuốn vào lần “gọi hồn” của Huyền Dương.
Từ đó về sau, đêm nào hắn cũng nằm mộng, mà trong mộng đều là Giang Vãn Phù.
Hắn ta cứu hắn, rồi để lại cho hắn một mớ phiền toái.
Cùng một chứng đau đầu có thể phát tác bất cứ lúc nào.
Sau khi xâu chuỗi mọi chuyện, đầu óc Lục Tắc trở nên vô cùng tỉnh táo. Trước mắt, ngoài việc chờ Thường An tìm được tên yêu đạo Huyền Dương kia, điều duy nhất hắn có thể làm, cũng là điều nhất định phải làm, chỉ còn một việc.
“Lục Trúc.”
Lục Tắc cất tiếng gọi.
Lục Trúc đang đứng hầu ngoài cửa nghe thấy, lập tức đẩy cửa bước vào, cung kính thưa: “Thế tử có gì phân phó?”
Lục Tắc nhìn tỳ nữ của mình một cái, trầm giọng hỏi: “Ta nhớ ngươi có một muội muội, cũng đang ở trong phủ phải không?”
Lục Trúc cũng không lấy làm lạ việc Lục Tắc biết chuyện này. Những nha hoàn cận thân như các nàng, trước khi được đưa tới hầu hạ chủ tử đều đã bị điều tra rõ ràng thân thế. Huống hồ thế tử xưa nay thông tuệ hơn người, có bản lĩnh nhìn qua là nhớ, đại khái chỉ liếc qua một lần liền ghi nhớ.
Lục Trúc thành thật đáp: “Vâng. Nô tỳ có một muội muội tên là Vân Thải, hiện đang hầu hạ tại ngoại viện.”
Lục Tắc liếc nhìn chiếc bình sứ đặt bên tay, thản nhiên nói: “Gọi nàng tới đây một chuyến.”
Lục Trúc không hiểu ý tứ của hắn, nhưng vẫn cung kính đáp lời.
Ở Phúc An đường dùng xong bữa trưa cùng lão phu nhân, Giang Vãn Phù mới trở về Lục Cẩm đường. Vừa vào phòng, nàng liền ngồi xuống trước bàn trang điểm, Tiêm Vân tiến lên giúp nàng tháo búi tóc.
Huệ Nương từ ngoài cửa bước vào, tiến đến trước mặt bẩm báo: “Nương tử, vừa rồi ngoại viện đưa tới hai nha hoàn, nói trong viện có một nha hoàn ngã bệnh, đã được chuyển ra ngoài chữa trị. Nhị phu nhân lo Lục Cẩm đường thiếu người hầu hạ, nên điều hai người từ ngoại viện tới đây. Ngài có muốn gặp qua không?”
Nghe vậy, Giang Vãn Phù ra hiệu cho Tiêm Vân dừng tay, quay sang nhìn Huệ Nương, hỏi: “Nha hoàn bị bệnh kia đã được chuyển đi rồi sao?”
Huệ Nương gật đầu: “Trước lúc ngài trở về đã được đưa đi rồi.”
Quốc Công phủ quy củ nghiêm ngặt, hạ nhân mắc bệnh không được lưu lại trong viện của chủ tử, để tránh lây bệnh khí. Cách làm này thoạt nhìn có phần lạnh lùng, nhưng trên thực tế, những hạ nhân được đưa đi đều có đại phu trong phủ chuyên trách chữa trị, tuyệt không phải bị bỏ mặc không quản.
Huệ Nương đem việc ấy nói rõ, Giang Vãn Phù mới nhẹ nhàng thở ra, gật đầu bảo: “Vậy thì tốt. Huệ Nương, ngươi thay ta đi một chuyến, mang ít bạc cho nàng ấy. Trong người có chút tiền bạc, dù sao cũng tốt hơn không có. Sau này nếu trong viện chúng ta có ai vì bệnh mà phải chuyển ra ngoài, đều theo lệ này mà làm.”
Huệ Nương biết chủ tử nhà mình từ trước đến nay luôn nhân hậu. Khi còn ở Tô Châu cũng là như vậy, nên đã quen rồi, liền đáp: “Nô tỳ lát nữa sẽ đi.”
Giang Vãn Phù gật đầu, lại nói: “Đã là người do nhị cữu mẫu đưa tới, vậy cứ gặp qua một lần đi.”
Huệ Nương vâng lời lui ra gọi người. Tiêm Vân liền đem cây trâm vừa tháo xuống cài lại lên tóc nàng.
Chủ tử nhân hậu như vậy, người hầu hạ bên cạnh sao có thể không tận tâm tận lực?
Bởi vì tóc mới chỉ tháo được một nửa nên không cần chải lại từ đầu, cũng chẳng tốn công lắm. Chỉ một lát sau đã chỉnh trang xong. Huệ Nương cũng vừa hay dẫn người tới. Thấy bên này đã ổn thỏa, nàng liền đưa hai nha hoàn vào phòng.
Hai người đều mặc váy áo màu lục nhạt, dáng vẻ tươi tắn như cành non mới nhú. Vừa vào cửa đã quỳ xuống, lần lượt thưa:
“Nô tỳ Nguyệt Nga, bái kiến nương tử.”
“Nô tỳ Vân Thải, bái kiến nương tử.”
Giang Vãn Phù khẽ gật đầu, ôn hòa hỏi han đôi câu rồi sai Huệ Nương đưa hai người lui xuống.
Trong viện thêm hai nha hoàn cũng không tạo nên ảnh hưởng gì lớn. Cả hai đều là người an phận, không thích gây chuyện. Ngay cả Huệ Nương cũng phải khen một câu, nói nha hoàn của Quốc Công phủ được dạy dỗ quy củ cực tốt.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)