Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Toàn Vũ Trụ Đều Biết Bệ Hạ Yêu Thầm Ta Chương 3: Sờ Nhiều Vài Cái:

Cài Đặt

Chương 3: Sờ Nhiều Vài Cái:

Tô Dao bừng tỉnh khỏi cơn mộng, phát hiện mình vẫn đang ngồi trên hành lang, bên dưới là một tấm thảm mềm mại và chắc chắn.

Ánh nắng ấm áp rải đầy hành lang, tỏa ra hơi nóng oi bức.

Cô bỗng nhiên rất muốn lăn một vòng trên mặt đất.

Cô không thích cái cảm giác bị áp lực đè nặng, nên nghiêng người sang một bên, cuộn tròn trên tấm thảm ấm áp, lăn qua lăn lại vài vòng, rồi dùng lưng cọ nhẹ lên mặt thảm mềm mại.

Sau đó hoàn toàn bất động, thư giãn thoải mái mà phơi nắng.

“……”

Hành lang không một bóng người, cũng chẳng có ai chứng kiến cảnh tượng kỳ quái này.

Tô Dao lờ mờ nhớ mình vừa gặp ác mộng, hình như còn có một con quái vật nào đó xuất hiện.

Cũng không có gì lạ.

Cô tin chắc trạng thái tinh thần của mình hiện giờ thực sự rất tệ.

Một khắc trước còn đang tận hưởng kỳ nghỉ đông năm nhất tại nhà, khắc sau đã bị đưa sang một thế giới xa lạ, còn biến thành vai phụ nữ phụ trợ nữ chính, kiểu nhân vật "pháo hôi" định sẵn phải chết.

Đáng sợ hơn là... không ai biết cô sẽ chết như thế nào, chỉ có một dòng tin vắn tắt: “Tử vong ngoài ý muốn.”

Ngoài ý muốn là thế nào?

Không có thông tin cụ thể hơn, cô căn bản không thể cố ý tránh né được bất kỳ sự kiện liên quan nào.

Tính sơ thì khoảng thời gian còn lại đến lúc chết, có lẽ chỉ từ nửa năm đến một năm.

“Điện hạ khi nãy vẫn còn ở đây…”

Từ phía xa vang lên tiếng bước chân và tiếng trò chuyện.

“Tô Dao tức giận bỏ đi rồi…”

“Cô ta không phải đang nói chuyện với người nhà à?”

“Phì, cậu không nhìn thấy cảnh đó à? Lúc đầu cô ta đứng cạnh Giảo Giảo, rồi điện hạ cố tình kéo cô ta sang một bên, hình như còn thả tinh thần lực ra. Hơn nửa là cô ta gây chuyện với Giảo Giảo, điện hạ đứng ra bảo vệ Giảo Giảo. Tsk, mà nói đi cũng phải nói lại, cái vị Công tước kia chỉ có cái huyết thống là ra gì. Thức tỉnh thì khỏi nói, linh thể không thấy bóng dáng đâu, đã vậy còn cái kiểu kiêu ngạo mắt nhìn người trên đỉnh đầu, như vậy mà cũng xứng với điện hạ à?”

“Thôi được rồi, đừng cãi nhau nữa, cậu uống nhiều rồi đó! Nãy rõ ràng bảo cậu uống ít thôi! Rượu đó đâu phải dành cho tụi mình…”

“Đó là dị tửu mà bình thường tôi còn không thấy mặt! Hiếm lắm mới có cơ hội, không tranh thủ uống thì uổng! Hơn nữa tụi mình là bạn học của điện hạ, uống rượu của điện hạ chẳng phải là nể mặt cô ta sao! Cái danh Công tước đó chẳng qua là nhờ may mắn mà có thôi…”

Tô Dao đứng lên, đưa tay chỉnh lại mái tóc.

Ở khúc ngoặt phía sau xuất hiện ba thiếu niên.

Lời nói của họ lập tức ngừng lại.

Cả ba đứng chôn chân tại chỗ.

“……Công tước đại nhân.”

Một người trong số đó vội cúi đầu chào.

So với cô, huyết thống của bọn họ không tính là cao, có người chỉ đạt cấp D hoặc C. Hiện tại họ đang trong quá trình huấn luyện trước khi thức tỉnh, ngũ giác mẫn cảm hơn người thường rất nhiều.

Thế nhưng, đến khi tận mắt nhìn thấy cô trước mặt, họ mới phát hiện ra ở đây có người.

Khoảng cách gần như vậy!

Ba người không khỏi lộ ra vẻ kinh hoàng, sững sờ nhìn cô.

Vị Công tước trẻ tuổi nhất của giới quý tộc Áo Lai này vừa mới thành niên mấy tháng trước.

Thân hình cô cân đối, hơi gầy gò. Cô đang mặc một chiếc váy lễ phục bạc ôm sát ngực, mái tóc đen dày bóng mượt được buộc nửa lên, điểm thêm vài món trang sức vàng nhỏ lấp lánh.

Trên cổ là một chuỗi dây chuyền mảnh quấn quanh, mặt dây ruby đỏ treo giữa xương quai xanh, đỏ như máu, rực rỡ đến chói mắt.

Thiếu nữ mang vẻ mặt lạnh nhạt, gương mặt xinh đẹp không tì vết, làn da trắng như tuyết mịn màng.

Mũi cô cao thẳng, hốc mắt sâu, hàng lông mi dài và cong vút. Đôi mắt như kết tinh từ rượu mật, sáng lấp lánh mà lạnh lẽo.

Dưới ánh nắng, con ngươi ánh lên sắc kim nhạt, càng làm khí chất cô thêm xa cách và cao quý.

Khoảnh khắc bốn mắt giao nhau, trong lòng bọn họ dâng lên cảm giác vô cùng khó chịu – giống như bị loài thú săn nhìn chằm chằm, bản năng báo động nguy hiểm.

Ánh mắt Tô Dao lướt qua gương mặt ba người.

Sau đó, cô nhìn lên đỉnh đầu họ.

Trong ánh mắt nghi hoặc của cả ba, Tô Dao nhìn thấy những dòng phụ đề lập lòe.

Chỉ là vài ký tự méo mó, vỡ vụn, không thể kết thành từ hoàn chỉnh – giống như chữ viết trên trang sách bị ướt, hiện mờ rồi lại biến mất.

Hơn nữa, ở đây có ba người.

Chỉ có người đứng giữa là xuất hiện chữ cái trên đỉnh đầu.

Hai người còn lại thì hoàn toàn không có gì.

“Chào các cậu.”

Tô Dao nhìn về phía cậu thanh niên tóc đỏ có chữ viết phía trên đầu, “Cậu là huyết thống cấp D đúng không?”

Thụy An mời năm người bạn học đến dự tiệc. Nguyễn Giảo là cấp E, có một người cấp D, hai người cấp C và một người cấp B.

Kiếp trước cô không nhớ rõ từng khuôn mặt, nhưng ít nhất vẫn nhớ được tình hình chung của nhóm này.

“…… Đúng vậy.”

Cậu tóc đỏ gật đầu, vẻ mặt hơi vi diệu, dường như có chút không vui.

Tô Dao trầm ngâm suy nghĩ.

…. Nếu năng lực đọc phụ đề là do siêu năng lực của cô, vậy tại sao chỉ có Nguyễn Giảo là bị ảnh hưởng?

So với người khác, điểm đặc biệt duy nhất của Nguyễn Giảo là cấp huyết thống thấp hơn.

Nếu người khác có sức đề kháng nào đó, khiến năng lực của cô không có tác dụng, thì có thể Nguyễn Giảo vì huyết thống thấp mà thiếu đi loại sức đề kháng đó?

Tô Dao lại nhìn lên đầu cậu tóc đỏ.

Cô tập trung tinh thần, cố gắng nhìn rõ những ký tự kia.

Vài giây sau, cuối cùng chúng cũng kết thành chữ có nghĩa.

【 Rác rưởi…… Dựa vào huyết thống mà lên…… Ký sinh trùng xã hội……】

【 Nếu…… Tôi…… Ưu tú hơn……】

Đồng thời, Tô Dao một lần nữa cảm nhận được mùi thịt các loại.

Lần này cô không còn ở sảnh tiệc, khoảng cách với các thiết bị bảo quản thực phẩm đã hơn trăm mét, cách qua nhiều lớp tường!

Thế nhưng những mùi vị đó vẫn như có như không lướt tới, các hạt khí vô hình tỏa ra trong không trung, không ngừng len lỏi vào mũi cô, xuyên qua niêm mạc tiến sâu vào khoang miệng.

Mùi rượu, trái cây, các loại thịt.

Chất liệu tường, mùi thuốc giặt sót lại trên quần áo, mùi mồ hôi trên cơ thể người, và cả chút mùi dầu máy năng lượng thoang thoảng.

Từ xa đến gần, rồi từ gần dần tan ra xa.

Ánh mắt cô dừng lại trên ba người trước mặt.

Nước hoa, son môi, kem dưỡng da, mỹ phẩm, tinh dầu, xịt chống nắng – tất cả đều là các hợp chất ketone và chất chiết từ dị thực. Còn có mùi ethanol – mùi rượu đặc trưng nồng nặc.

Những mùi đó từng lớp từng lớp bao trùm lên bọn họ, giống như dán chặt vào cơ thể họ như trang sách dính bết.

Khi cô cẩn thận cảm nhận những mùi đó, từng hương vị dường như tự tách ra từ người họ.

Và rồi, cô bắt đầu ngửi thấy những… "thông tin" khác.

Một vài thứ cô không thể diễn tả bằng ngôn ngữ, nhưng lại gợi ra những hình ảnh cụ thể trong đầu –

Ví dụ như… gà rán.

Ví dụ như… thịt nai nướng.

Tô Dao: “?”

Cô cảm thấy có gì đó không ổn.

Nhìn thời gian trên màn hình treo tường, cô đoán mình ngủ khoảng 10 phút. Tinh thần đã hồi phục, không còn cảm giác đói như trước.

Nhưng cái cảm giác thèm ăn kỳ lạ này, dù không mãnh liệt, vẫn cứ lởn vởn tồn tại.

“Công tước đại nhân?”

Có lẽ do cô im lặng quá lâu, bọn họ tưởng đã đắc tội.

Cậu thanh niên tóc đỏ không nhịn được mở lời: “Cô… cảm thấy tôi cấp bậc thấp quá, không xứng đáng xuất hiện ở đây sao?”

【 Đồ ngốc…… Nhục nhã……】

Cậu ta tự biên tự diễn, gương mặt thêm vài phần uất ức, như thể đã bị sỉ nhục nặng nề.

【 Đồ mặt dày……】

Theo sau lời cậu ta nói, mùi cồn trong hơi thở càng nồng đậm, rõ ràng là đã uống không ít.

Tô Dao: “?”

Tô Dao: “À, vậy thì cứ xem như tôi đúng là nghĩ vậy đi, dù sao cậu cũng nói tôi không xứng với điện hạ, vậy hai ta huề nhau.”

Cô lười phải biện minh vì sao mình lại hỏi về cấp bậc.

Gã tóc đỏ sắc mặt biến đổi: “Tôi đâu có nói quá như thế!”

Tô Dao nghiêng đầu: “Đây là lâu đài của tôi trong kỳ nghỉ, mọi hành lang nhỏ đều có camera giám sát. Tôi có thể gọi trích xuất đoạn đó bất cứ lúc nào.”

Gã tóc đỏ không thể cãi lại được nữa, chỉ còn cách trừng mắt nhìn cô đầy bất mãn: “Tôi nói sai chỗ nào chứ! Chẳng lẽ cô thấy cô xứng đôi thật sao? cô cũng chỉ là một thứ tạp… ”

“Bốp!”

Tô Dao túm lấy tóc cậu ta, đập đầu cậu ta mạnh vào tay vịn hành lang.

Tiếng va chạm nặng nề vang lên khiến người khác rợn tóc gáy. Gã thanh niên tóc đỏ mặt đập thẳng vào lan can.

Còn chưa kịp kêu lên, cậu ta đã mềm nhũn ngã xuống đất.

Hai người bạn đi cùng cậu ta hoảng hốt chạy lại đỡ. Một người nâng dậy, phát hiện mũi cậu ta bị gãy, máu tươi chảy ra đầy miệng, đã bất tỉnh.

Tô Dao: “Tới dự tiệc của tôi, uống rượu của tôi, rồi quay sang mắng chửi tôi?”

Cô giơ cánh tay lên chỉ vào bọn họ: “Hai người còn lại cũng muốn nói gì sao?”

Hai người kia vẫn còn tỉnh táo, không dám hé một lời, vội vàng kéo theo gã tóc đỏ bỏ chạy.

Chạy được vài bước, tới khúc ngoặt hành lang, gã tóc đỏ bỗng tỉnh lại, giãy giụa định vùng ra.

Một người nhanh tay đè anh ta lại: “… Tỉnh lại đi! Muốn chết à?!”

Ba người lôi kéo nhau loạng choạng, va mạnh vào người khác.

“A!”

Cùng với tiếng va chạm nặng nề và tiếng kêu đau đớn, cả ba ngã dúi dụi.

Hai người kia ngã lăn ra đất, còn gã tóc đỏ bị hất văng ra, đầu đập vào tường, thái dương bắt đầu chảy máu, khuôn mặt ướt đẫm máu đỏ.

“Ôi trời… ”

Một người đàn ông cao gầy với mái tóc bạc đứng nguyên tại chỗ, nhìn ba kẻ ngã lăn dưới chân mình.

“Thật xin lỗi nhé, tôi không ngờ trong yến hội của công tước lại xuất hiện những kẻ yếu đuối thế này.”

Anh ta khẽ mỉm cười, đầu lưỡi liếm nhẹ đôi môi mỏng đỏ thẫm vì rượu, trong lúc hé miệng còn lộ ra răng nanh nhọn hoắt như dao cạo.

“Má…”

Gã tóc đỏ tức giận ngẩng đầu lên, vừa mới mở miệng, hai người bạn đã nhào tới, một người bịt miệng cậu ta, người còn lại túm tay kéo cậu ta đi.

Người đàn ông tóc bạc không để tâm, mà mỉm cười bước về phía Tô Dao.

“Công tước, hành động vừa rồi đủ hả giận chưa?”

Anh ta đứng trước mặt Tô Dao, cất giọng thân mật pha chút trêu chọc.

Người đàn ông trẻ tuổi có mái tóc bạc dài xoăn, xõa đến đầu gối như một dòng sông ánh trăng.

Vài sợi tóc cọ nhẹ vào làn da trắng mịn như sứ, gương mặt tuấn tú treo nụ cười dịu dàng.

Anh ta chầm chậm cúi người, cặp mắt ngọc bích long lanh dưới hàng mi trắng như phỉ thúy được nước rửa, vừa sáng vừa trong.

“Em đáng yêu hơn tôi tưởng nhiều đấy… mà dường như còn…”

Anh ta nghiêng đầu đến sát tai cô.

Tô Dao nghe thấy tiếng anh ta hít vào, như đang cẩn thận ngửi mùi gì đó.

Hai giây sau, anh ta đứng dậy, một tay chống vào lan can, tay kia lơ đãng túm lấy cổ áo.

Áo sơ mi anh ta đã cởi bốn cúc, để lộ vùng ngực săn chắc, thậm chí có thể thấy cả đường nét cơ bụng.

Anh ta vừa khẽ kéo, vạt áo lại mở rộng hơn, để lộ chiếc vòng cổ màu đen, được nạm kim cương thành hình hai con rắn giao đầu.

Trên làn da trắng, mạch máu xanh nhạt nổi rõ dưới sức ép của vòng cổ, yết hầu khẽ động theo nhịp thở.

Tô Dao chăm chú nhìn anh ta, nghĩ thầm: “Nhìn cái điệu làm màu này, tám phần là tự dâng đến cửa để quảng cáo thân xác.”

Trí nhớ của nguyên chủ khiến cô không có ấn tượng gì về người này, nên chắc chắn anh ta không phải khách được mời chính thức. Có thể là do khách khác dẫn tới, hoặc là sát thủ trà trộn vào, hoặc là… kẻ đến bán thân.

Tô Dao mỉm cười: “Anh biết ba người kia là huyết thống gì không?”

“Ừm, tên đầy đủ thì tôi không rõ, nhưng cũng đoán được đại khái.”

Người đàn ông tóc bạc có vẻ rất hứng thú, “Bên trái là Lộc hệ, bên phải là Tượng hệ, còn tên tóc đỏ ở giữa…”

Tô Dao: “Gà?”

“Ừ, Trĩ hệ.”

Tô Dao chậm rãi gật đầu.

Cô chưa từng ăn thịt voi, nên không có ấn tượng cụ thể. Nhưng với hai người còn lại thì khác.

Cô từng thấy gà sống ngoài chợ, biết rằng mùi của gà sống rất khó khiến người bình thường nghĩ đến món ăn. Hiện tại cảm giác này trở nên khác thường, có lẽ vì bản thân cô… không còn là “người”.

“À đúng rồi, anh rất đẹp.”

Tô Dao quay đầu, “Nhưng không phải gu của tôi. Anh để lại cách liên lạc đi, có cần tôi sẽ gọi.”

Người đàn ông tóc bạc ngẩn người, rồi lại cười, ánh mắt lấp lánh đầy ẩn ý: “Tôi có thể biến thành bất cứ hình dạng nào em muốn. Em thích kiểu gì?”

Tô Dao: “?”

Chuyên nghiệp vậy?

Cô trầm ngâm: “Tôi thích tóc đen, cao hơn một chút, cơ bắp nhiều hơn một chút.”

Thế giới này vốn đã toàn người đẹp, mà những người đẹp hàng đầu thì lại càng hiếm có.

Tô Dao lục tìm trong ký ức, chọn ra gương mặt hợp gu nhất – có thể là người mẫu, diễn viên hay nhân vật nổi tiếng từ đế quốc Sereya.

“Vậy như thế này sao?”

Người đàn ông cởi hết nút áo còn lại, cơ thể bắt đầu biến đổi. Tóc chuyển sang đen tuyền, vai rộng ra, cơ bắp nổi lên, gương mặt thêm phần góc cạnh và sắc sảo.

“Ừm ừm, đôi mắt nhạt màu hơn chút…”

Tô Dao bình thản miêu tả khuôn mặt trong trí nhớ. “Mũi nhỏ lại một chút…”

“Đợi đã.”

Người đàn ông nghiêng đầu nhìn vào màn hình gương trên tường.

“Công tước, không ngờ em lại thích kiểu đó?”

Anh ta ngạc nhiên, “Em không cần nói, tôi biết em muốn tôi hóa thành ai rồi. Không nghĩ tới em lại là fan của anh ta.”

“Hả? Tôi chỉ thấy anh ta đẹp trai thôi.”

Tô Dao hài lòng nhìn người đàn ông đang tiếp tục chỉnh sửa gương mặt.

Cuối cùng, anh ta hoàn toàn hóa thành gương mặt anh tuấn tuyệt trần mà cô từng nhớ.

“Năm sao đánh giá.”

Tô Dao giơ ngón cái, bước đến gần, đưa tay sờ ngực rắn chắc nóng bỏng của anh ta.

Cô thưởng thức cơ thể tuyệt mỹ trước mặt, cơ bắp dưới tay cô căng cứng, phô bày từng đường nét mạnh mẽ.

Tuyệt vời!

Suốt 18 năm sống trên đời, cô chưa từng được chạm vào thân thể nam nhân nào thế này!

“Anhvất vả rồi, biến hình này duy trì được bao lâu? Mỗi lần biến hình bao nhiêu tiền? Thôi khỏi, tôi không ngại, tôi nghèo đến mức chỉ còn mỗi tiền.”

Cô vừa nói vừa bóp thêm một cái.

Rồi ngẩng đầu nhìn gương mặt như tạc tượng kia.

“Thật là đẹp trai, ở mọi nghĩa. Anh cứ báo giá đi.”

“Khoan đã.”

Người đàn ông nắm lấy cổ tay cô.

“Tôi đang điều chỉnh nhiệt độ cơ thể. Anh ta hình như là kiểu lạnh, chắc em cũng thích vậy? Em nên cảm thấy may mắn vì tôi từng thấy anh ta ngoài chiến trường… ”

Tô Dao: “Cái gì mà lạnh?”

Ngay lúc đó, cuối hành lang vang lên một tiếng hét kinh hoàng.

Tô Dao quay đầu lại, thấy một nhóm người đứng ở đó, dẫn đầu chính là Thái Tử Thụy An.

Sắc mặt Thụy An tái nhợt, trừng mắt nhìn họ như thấy ma.

Anh ta nhìn người đàn ông tóc đen cao lớn nửa thân trần, rồi nhìn vị hôn thê đang mơn trớn người đó.

Tô Dao bắt gặp ánh mắt anh ta, lập tức… sờ thêm mấy cái, rồi nhếch môi khiêu khích.

Thụy An: “……”

“Choang!” Ly rượu rơi xuống đất vỡ tan, vang lên tiếng nước bắn tung tóe.

“Kyle Đệ Tam?!”

Mấy quý tộc phía sau Thụy An đồng loạt kinh hoàng thốt lên, nhìn người đàn ông tóc đen cạnh Tô Dao với vẻ kinh hoảng không thể tin nổi.

Có kẻ sợ đến ngã quỵ, tay chân run bần bật, mặt mày trắng bệch, môi không còn chút máu.

“Hoàng đế Sereya tại sao lại xuất hiện ở đây?!”

“Anh ta sẽ giết sạch chúng ta mất!”

Có người ngất ngay tại chỗ, đầu đập mạnh xuống thảm.

Khung cảnh hỗn loạn.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc