Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Toàn Vũ Trụ Đều Biết Bệ Hạ Yêu Thầm Ta Chương 19: Gửi Cho Tôi (2)

Cài Đặt

Chương 19: Gửi Cho Tôi (2)

Tô Dao đặt bó hoa xuống, lười biếng nói:

“Tôi cũng khuyên một số người đừng tùy tiện ‘phổ cập kiến thức’. Tự tra Wikipedia mấy phút mà cũng dám giả bộ chuyên gia nữa chứ?”

Làn đạn bình luận nhiều đến nỗi che hết cả màn hình, vẫn không ngừng tăng lên, biểu cảm các kiểu đè chồng lên nhau dày đặc.

Ở bên kia, thông báo fan mới theo dõi cứ vang liên tục không ngừng.

May mà Tô Dao đã vặn nhỏ âm lượng từ đầu.

Cô thở dài một tiếng rất sâu: “Để tránh cho mọi người bị mấy người không hiểu gì dắt mũi… ”

Cô đổi góc quay, dần làm biến mất hình ảnh bàn ăn và cửa sổ sát đất, để lộ ra toàn bộ nhà ăn lộng lẫy phía sau.

“Uầy, nhà của streamer lớn thật!”

“Toàn bộ căn phòng này là phòng ăn á? Nhà tôi là biệt thự mà cũng chẳng có phòng nào to như vậy!”

“Có thể là thuê chứ không phải nhà mình? Biết đâu ở đâu đó trên tinh cầu nhỏ xíu hẻo lánh?”

“Khoan... cái đó là gì vậy?”

“Hình như là người máy trợ lý đời X của hãng Wallcar? Không thấy rõ là loại nào, có vẻ giống dòng 24G hoặc 29G…”

“Dòng X toàn bắt đầu từ số bảy trở lên mà…”

Một con robot đi vào từ ngoài cửa.

Nó đẩy một thiết bị nuôi dưỡng thực vật, bể chứa trong suốt có lớp màng lọc ngược, ống truyền dưỡng chất và hệ thống điều chỉnh độ pH hoạt động ổn định.

Nắp bể từ từ mở ra, lộ ra những bụi hoa cúc lưỡi quỷ đang nở rộ tuyết trắng. Hoa to, cánh dày, từng sợi tua mềm mại trôi nổi trong nước.

Có lẽ vì khát ánh sáng mặt trời, những đóa hoa ấy đều nghiêng về phía cửa sổ.

Nhưng khi nắp mở hẳn ra, cả bụi hoa đồng loạt xoay đầu nhìn thẳng về phía người sống duy nhất trong phòng.

Từ góc camera, khán giả không thấy được…

Tô Dao đã lộ ra cái đuôi.

Cô quẹt một ít nọc độc ở chót đuôi, bôi lên tay mình.

Chất lỏng này trong suốt, hơi tím nhạt, cảm giác chạm vào cũng giống như nước thường.

Tất nhiên, nếu dính lên da người khác thì cảnh tượng sẽ hoàn toàn khác.

Tô Dao tiến lên vài bước:

“Mọi người nhìn kỹ nhé. Lúc chúng còn nguyên vẹn, phạm vi tấn công sẽ rộng hơn nhiều.”

Cô vừa dứt lời, cả bụi hoa bỗng rung động, những đóa cúc trắng lập tức nở to, lớp cánh trong cùng cũng bật ra ngoài.

Hàng chục sợi tua như lưỡi rắn lao thẳng tới, xé gió vút qua màn hình, suýt nữa va trúng camera.

“AAAAAAA ——”

“Chủ livestream này điên thật rồi!!”

“Bầy cúc phát cuồng rồi!!”

“Ai đó cứu chị ấy với!!”

Camera lắc lư dữ dội, sau đó chuyển sang một góc khác.

So với các dị thực cấp A khác, cúc lưỡi quỷ có tốc độ tấn công chậm hơn một chút.

Tô Dao vẫn kịp né.

Cô nhảy vài bước, đến bên bể, một tay cầm quang não quay cận cảnh hoa, tay còn lại đưa lên bể, bóp lấy hành hoa – chính là phần rễ của bọn chúng.

Ngay tức khắc, cả bụi hoa ngoan ngoãn lặng im, những chiếc lưỡi rút về, mềm oặt như chết, rũ xuống rễ.

Tô Dao bình tĩnh nói: “Cho nên, như các bạn thấy… ”

Từ góc nhìn của khán giả, bàn tay trắng nõn ấy cứ thế nắm lấy một bó rễ hoa, còn lắc lắc.

“Cô ấy làm sao làm được vậy?? Chỉ bằng sức mạnh thôi sao?”

“Là dị huyết liên quan đến thực vật à…”

“Cảnh tượng này căng thẳng thật!”

“Rõ ràng là một buổi livestream bình thường mà tim tôi vẫn đập thình thịch!!”

“Ủa, chủ stream này thật sự là tân binh à? Trông như biết cách tạo hiệu ứng tiết mục lắm!”

“Mọi người thấy thật cô ấy cần livestream kiếm tiền à?”

Tô Dao chợt lên tiếng: “À phải, tôi muốn nói với ai đó một câu — ảnh chụp đúng là thật, nhưng cho dù có là giả đi nữa thì liên quan gì tới các người?”

“Ảnh tự chụp, tự chế, chia sẻ miễn phí, dù không ghi nguồn cũng chẳng phạm pháp. Muốn hút lượt xem thì đi bỏ tiền mà mua bản quyền hay sáng tạo nội dung, bớt soi mói người khác!”

“Người ta ăn cơm, các người mắc nghẹn là lỗi của ai? Cứ tưởng ai cũng giống mình chắc?”

Bình luận vỡ òa, che kín toàn bộ hình ảnh.

“Được rồi, hôm nay đến đây thôi, mọi người đừng để bị mấy ‘võng hồng’ vô lương tâm lừa gạt nhé.”

Cô tắt livestream.

Hệ thống vẫn liên tục báo có fan mới. Nhiều người bắt đầu xóa các bình luận tiêu cực trước đó. Mấy tài khoản từng buộc tội cô làm giả giờ cũng bắt đầu xin lỗi.

Tô Dao từ từ buông bó hoa trong tay.

Không còn bị khống chế, đám rễ phân tán ra. Những củ rễ to bằng ngón tay người lớn giờ đã khô quắt, teo tóp phân nửa.

Màu xanh đã chuyển sang tím đen – biểu hiện rõ ràng của ăn mòn độc tố.

Cô bảo robot cắt những bông chưa bị đổi màu, dù vậy cũng đã bị nhiễm một phần.

“…Buổi phát sóng này hơi tốn kém thật.”

Tô Dao cảm thấy có lẽ chiến thuật này vẫn chưa thành thục lắm.

Nhưng cô cũng chẳng nghĩ ra cách nào vừa ổn thỏa vừa ưu nhã hơn để giải quyết khủng hoảng.

Một bụi hoa đã chết héo hoàn toàn.

Tô Dao nhìn số lượng fan, nghĩ đến chuyện đa số đều là người thật, so với việc bỏ tiền ra mua view thì như vậy lại hiệu quả hơn.

Thậm chí còn lời hơn.

Cô hỏi: “Này Thứ Bảy, cậu từng nói mấy cái này có thể dùng làm nguyên liệu nấu ăn đúng không?”

Thứ Bảy trả lời: “Đúng vậy, thưa ngài. Nhưng độc tố phân bố trong tuyến thể rất khó loại bỏ hoàn toàn. Nếu ngài muốn dùng làm nguyên liệu, khuyên ngài chỉ nên tự ăn hoặc chia sẻ cho người có khả năng miễn dịch hoàn toàn.”

Tô Dao ngừng lại một giây: “Trên đời này có người như vậy à?”

AI im lặng hai giây: “Về mặt lý thuyết thì không. Nhưng một số người có thể sống sót dù tiếp xúc ít, ví dụ như cơ thể tự tạo kháng thể hoặc kịp thời cắt bỏ bộ phận nhiễm độc…”

“Thôi thôi, đủ rồi.”

Tô Dao ôm đầu, “Đem mấy thứ còn dùng được mang vào bếp, làm ít bánh và thạch hoa quả, ăn thử xem có ổn không. Dù sao cũng không để phí.”

Cô lắc cái đuôi bọ cạp, ôm nó lên đùi, lại rút chút nọc, chấm vào miệng nếm thử. Vị không khác nước lắm, hơi đắng ngọt pha trộn.

“…Hy vọng không ảnh hưởng tới mùi vị quá nhiều.”

Lúc cô chuẩn bị tắt thông báo, bất ngờ thấy một tin nhắn hiện lên khiến cô khựng lại.

Chính là cái “Tiểu Điềm Điềm Thảo” kia, vẫn chưa chịu buông tha, còn nhắn tới hỏi vì sao cô phải “dọa người ta” như vậy.

【Tiểu Điềm Điềm Thảo】: Đây là tài khoản em gái tôi, nó còn nhỏ, đang học đại học. Cô muốn làm sáng tỏ sự thật thì không vấn đề, nhưng sao phải chấp nhặt với một đứa trẻ như vậy?

Tô Dao: “…”

Cô cười lạnh, trả lời:

【Nhịn xuống, trước đừng chặn】: Chỉ cần tra máy giám định là biết ảnh không phải giả. Nhưng nó lại hấp tấp lên tiếng buộc tội tôi, vì sao? Vì nghĩ “nếu ảnh là thật thì chắc người ta cũng không thèm đôi co với tôi – một đứa nhỏ nghèo”?

Tôi chẳng qua không muốn netizen vô tội bị mấy lời ‘phổ cập khoa học’ sai lệch dắt mũi thôi, là làm chuyện tốt đấy nhé.

Bánh hoa và thạch trái cây được đưa lên.

Robot nấu ăn tay nghề rất khá. Bánh hoa tròn xoe, trắng như tuyết, nhân bánh trộn thêm vài loại trái cây khác. Món thạch thì trong suốt vàng óng, từng viên vuông vức mát lạnh.

Tô Dao ăn thử, thấy mùi vị hơi... kỳ lạ.

Không đến mức khó nuốt, nhưng cũng không gọi là ngon. Có lẽ do vừa mới ăn nhiều thịt nướng?

Cô chụp vài tấm ảnh.

Chỉ có hai phần đồ ăn, nên không định đăng lên mạng. Dứt khoát gửi cho Kyle.

【Nhịn Xuống, trước đừng chặn】: [ảnh][ảnh]

Mùi vị rất lạ, không miêu tả được. Không khó ăn, chỉ là... quái thôi. Đáng tiếc chỉ mình tôi ăn được, không thì muốn chia sẻ để thảo luận nữa.

Kyle trả lời rất nhanh:

【Nickname vi phạm quy định】: Người bên cạnh cô không ăn cùng sao?

【Nhịn Xuống, trước đừng chặn】: À... khi làm có chút vấn đề, không đưa người khác ăn được.

【Sao nick name vẫn vi phạm quy định】: Nếu cô muốn chia sẻ, có thể gửi cho tôi. Trước khi gia tộc tìm thấy tôi, tôi từng sống ở một tinh cầu khác. Khi đó ăn rất nhiều thứ không đạt tiêu chuẩn vệ sinh.

Tô Dao: “…”

Cô nghĩ, quá khứ của thằn lằn nhỏ này thật sự hơi thê thảm.

【Nhịn Xuống, trước đừng chặn】: Ý anh là gì? Dinh dưỡng dịch quá hạn? Cơm thừa biến chất? Rác rưởi?

【Sao nick name vẫn vi phạm quy định】: Mấy thứ đó đều có.

【Sao nick name vẫn vi phạm quy định】: Còn cả mọi sinh vật sống trên tinh cầu đó.

Tô Dao nhìn chằm chằm dòng chữ, sững người một lúc.

Cho dù ở Sereya hay Áo Lai, dù là công dân nghèo nhất cũng có thể nhận trợ cấp sinh hoạt cơ bản. Một phần dinh dưỡng dịch giá rẻ chỉ tốn vài đồng, đủ duy trì cả ngày.

Hơn nữa con người thời đại này có hệ miễn dịch mạnh, không dễ bị bệnh.

Trong truyện gốc từng viết, nữ chính từng sống ở vùng biên Áo Lai trước khi được gia tộc đón về.

Tuy điều kiện không tốt, nhưng ít nhất không lo ăn mặc, còn có thể học và thi đại học danh tiếng.

Nhưng —— nếu là nơi không thuộc tinh vực nào, hoặc chiến loạn – thì không nói trước được điều gì.

Nam nữ chính trong truyện cũng từng lạc đến những nơi như thế, suýt mất mạng.

Nên Tô Dao có thể mường tượng ra, những nơi thực sự hỗn loạn và nghèo khổ trong thế giới này, cuộc sống sẽ gian khổ đến thế nào.

【Sao nick name vẫn vi phạm quy định】: Sao vậy? Cô có thể gửi cho tôi mà.

Tô Dao giật mình tỉnh lại.

Khoan đã — họ đang thảo luận… món tráng miệng có trộn lẫn nọc độc của cô!!

Nói cách khác, trên một phương diện nào đó… anh ta đang yêu cầu cô cho nếm vật tiết ra từ cơ thể mình?!

…Dừng.

Tô Dao cảm thấy — chuyện này, nghĩ tới thôi đã không ổn lắm rồi.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc