Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Toàn Vũ Trụ Đều Biết Bệ Hạ Yêu Thầm Ta Chương 16: Ngươi Cũng Thích Kiểu Người Như Anh Ta Sao? (2)

Cài Đặt

Chương 16: Ngươi Cũng Thích Kiểu Người Như Anh Ta Sao? (2)

Người đàn ông tóc đỏ cười: “Cũng đúng. Giải thích lại còn giống như đang ngụy biện, bắn trật cũng hóa cùi bắp.”

Ánh mắt Tô Dao vẫn luôn dừng trên cây roi của anh ta.

Rõ ràng đây là một loại vũ khí nhận được từ nhiệm vụ.

“Cô đang nhìn cái này à?”

Người đàn ông lại vung tay, roi điện cọ mặt đất tóe lửa, từng đoạn từng đoạn rung lên.

“Thật ra tôi cũng không giỏi dùng nó đâu.”

Anh ta tắt điện, rồi nhẹ nhàng vung tay, cây roi tự động cuốn lại, biến mất trong tay anh ta.

Người đàn ông tóc đỏ ngoắc tay với cô:

“Cho nên tôi không dùng vũ khí nữa, khỏi để cô bảo tôi lợi dụng vũ khí ăn gian.”

Tô Dao: “……”

Lý thuyết mà nói, đôi khi dùng vũ khí không quen, thậm chí còn tệ hơn là tay không đánh nhau.

Nhưng tên này trông rõ ràng không giống kiểu “không biết dùng vũ khí” chút nào.

Tô Dao cảm thấy anh ta có vấn đề.

Vì thế, cô rút khẩu súng bạo đạn vừa được nạp lại năng lượng: “Ngươi dùng hay không dùng thì liên quan gì đến ta?”

Nói rồi không chút do dự bóp cò.

Dù sức mạnh truy đuổi của loại đạn này không cao, nhưng ở khoảng cách gần thế này thì gần như không thể né được.

Một tiếng nổ vang lên, tấm chắn năng lượng của gã tóc đỏ bị đánh tan tành.

Tô Dao cũng đã sẵn sàng bị phản đòn.

Cô rút dao găm, lao về phía địch, vừa lên đã vung ngang một nhát chém thẳng vào cổ họng anh ta.

Gã tóc đỏ ngửa người tránh được, lúc cô chưa kịp thu tay lại thì anh ta đấm một cú móc thẳng, thừa lúc cô vừa lùi lại liền cúi người né đòn phản công, sau đó tung một cú đá vòng ngược về sau.

Tô Dao đã cố gắng tránh nhưng vẫn bị đá trúng bả vai.

Cô vừa ngã xuống đất, còn chưa kịp hồi máu thì đã thấy anh ta lao đến, liền lăn một vòng tránh khỏi cú đá tiếp theo trong gang tấc.

Nhưng liền sau đó, lại bị anh ta tung một cú đá trúng eo.

Tuy nhiên…

Cô không hề cố giữ thăng bằng trên không trung, mà bất ngờ trở tay đâm một nhát vào bắp chân đối phương, máu bắn tung tóe.

Tô Dao bị đá văng ra xa, vừa rơi xuống đất đã lăn lộn bò dậy, lui ngược lại phía sau, tránh khỏi một cú đá bổ thẳng mặt, rồi lập tức bật dậy bỏ chạy.

Với điều kiện thể lực tương đương, chỉ cần có chút khoảng cách là rất khó bị đuổi kịp.

Vì vậy, hai người bắt đầu chạy vòng vòng quanh vườn hoa phía trước trung tâm hoạt động.

Tô Dao nghe thấy tiếng cười của đối thủ.

Cùng với âm báo “nạp năng lượng hoàn tất”.

Cô dừng lại, xoay người, giương súng ngắm thẳng bóng người đang lao tới.

Bóp cò.

“……”

Gã tóc đỏ lại bị bắn văng ra ngoài.

“Oa.”

Lần này anh ta bị đánh trọng thương, máu chỉ còn chưa đầy một phần ba, nhưng nghe giọng lại không hề tức giận.

Anh ta bò dậy khỏi mặt đất, phủi phủi bụi đất trên người, rất đắc ý nói: “Cô biết cơ chế ‘ghép cặp’ trong trò chơi này không?”

Không chờ cô trả lời, anh ta đã tự nói tiếp: “Tôi nghe nói rằng thời gian chơi, số trận thắng, khu vực và loại khoang trò chơi sử dụng đều ảnh hưởng đến việc hệ thống ghép người chơi. Chỉ cần thỏa mãn một điều kiện trong đó, khả năng được ghép cùng nhau sẽ tăng cao.”

Anh ta lùi lại mấy bước, lấy thuốc ra bôi lên phần bụng bị thương nặng.

“Tôi chơi trò này nửa tháng rồi, còn cô vẫn đang dùng vũ khí tân thủ, chắc là mới chơi hôm nay? Như vậy là phủ định hai điều kiện đầu tiên. Khẩu âm của cô nghe cũng không giống người cùng vùng với tôi, vậy chỉ còn một khả năng — chúng ta đang dùng cùng loại khoang trò chơi?”

Tô Dao lặng lẽ lắng nghe anh ta nói.

Cô còn nhớ rõ model khoang trò chơi của mình — bản kỷ niệm 60 năm Hoa Phong.

Ngoài những fan cuồng có tiền, thì chỉ có cổ đông hoặc quý tộc cấp bậc rất cao mới có được.

Dù phần lớn quý tộc có lẽ cũng chỉ mua rồi bỏ đó.

Trong lòng cô lóe lên vài suy nghĩ, rồi trả lời: “Anh chỉ nói là tăng khả năng thôi, chứ đâu phải 100%? Vẫn còn một số người được ghép ngẫu nhiên, không thỏa mãn bất kỳ điều kiện nào.”

“Hừ, trong thế giới này không có cái gọi là ‘ngẫu nhiên tuyệt đối’ đâu.”

Gã tóc đỏ vừa nói vừa tháo mặt nạ bảo hộ.

Khuôn mặt anh ta tuấn tú, đường nét sắc sảo, hốc mắt hơi sâu, đôi mắt dài hẹp khẽ cong lên, trông như một con hồ ly cười tủm tỉm.

“Hơn nữa nhìn cô không giống đã trải qua huấn luyện chính quy, cô em.”

Tô Dao không đáp.

Đây là anh ta đang tìm cách đánh cận chiến để thăm dò thân phận của cô sao?

Vì cái gì?

Chẳng lẽ muốn thông qua phản ứng của cô để xác định thân phận thật?

Dựa trên cái lý luận “xứng đôi” vớ vẩn kia?

Nhưng mà như vậy có ích gì?

“… Vì sao tôi phải trải qua huấn luyện?”

Tô Dao tỏ vẻ nghi hoặc, “Tôi trông giống lính lắm sao?”

Đối phương giang tay: “Nếu chúng ta dùng cùng loại khoang trò chơi, thì rất có thể xuất thân cũng tương đồng, tôi nghĩ cô sẽ hiểu ý tôi.”

Tô Dao dối tỉnh bơ: “Không hiểu, khoang trò chơi của tôi là hàng trôi nổi mua ngoài lề đường đó.”

Nói xong liền giơ súng bạo đạn lên, tặng anh ta một phát.

Tuy đối phương dùng thuốc hồi máu, nhưng vẫn chưa đầy máu, lần này bị bắn bay luôn.

“Bay đi rồi nhé.”

Tô Dao thở dài, “Tôi còn không ngờ anh lại kiên trì tới mức xem hết trò.”

Từ văn phòng bị nổ sập bên cạnh, Kyle đi ra từ sau bức tường nứt nẻ, nghe vậy liền lộ ra vẻ nghi hoặc.

“Tôi không thấy chỗ nào không phiền mà.”

Anh ta nghiêm túc nói, “Hơn nữa tôi chỉ mới tới, chưa xem từ đầu đến cuối.”

Tô Dao muốn nói lại thôi.

Cô có thể thấy vị trí đồng đội trên bản đồ nhỏ, nhưng không thể cứ nhìn mãi được, nhất là khi đang đánh nhau, vì thế cũng không biết chính xác Kyle đã đến từ khi nào.

Tô Dao: “... Chúng ta vào trong tòa nhà trước đi, tên kia dùng súng có tầm bắn rất xa. Lúc tôi bị rơi xuống đã xác định hướng anh ta nổ súng, nhưng vẫn không thể xác định được vị trí cụ thể.”

Kyle có vẻ không lo lắng, “Không sao, khẩu súng đó chỉ phá được lớp chắn, mà thời gian nạp lại năng lượng khá lâu. Nếu anh ta bắn nữa, chúng ta sẽ biết anh ta ở đâu, lúc đó anh ta chết chắc.”

Dù nói vậy, nhưng anh vẫn đi cùng Tô Dao vào bên trong.

Tô Dao hơi sửng sốt: “Anh nhìn được anh ta dùng súng gì à?”

Kyle lắc đầu: “Không, nhưng tôi nghe được. Vũ khí đó ngoài đời có bản thật, âm thanh gần như y hệt, tôi đã xem qua diễn tập… video.”

Trong bản đồ này, khắp nơi đều vang tiếng súng và tiếng nổ, âm thanh các loại vũ khí khác nhau đan xen, không dễ phân biệt.

Tô Dao: “…”

Cô chỉ chú ý khoảng cách gần hay xa mà thôi. Xa thì kệ, gần thì xác định vị trí để tránh bất ngờ.

Họ đi qua một hành lang hỗn loạn, dây điện rũ từ trần nhà, các mảnh thạch cao vỡ văng đầy đất, còn có vài vũ khí bị vứt rải rác.

Hiển nhiên vừa rồi nơi đây xảy ra giao tranh dữ dội.

Tô Dao nhặt lên một khẩu súng trường tấn công, chỉnh lại chế độ bắn, kiểm tra số lượng đạn, gật đầu hài lòng.

Trong lòng cô tính toán, sau khi thoát game sẽ luyện tập thêm cận chiến. Dù sao ở nhà có sân huấn luyện trí năng toàn diện, kết hợp thực tế ảo để mô phỏng kẻ địch như thật.

Còn hiện tại, ưu tiên vẫn là giết người giành điểm.

“... Nếu gặp lại tên đó, tôi sẽ dùng khẩu này bắn thẳng vào cái mặt đẹp đẽ kia.”

Cô xoay khẩu súng có ống giảm thanh, “Tất nhiên, cũng có thể chưa kịp đến lúc đó, anh đã giải quyết anh ta rồi.”

Kyle đột nhiên dừng bước, quay đầu nhìn cô một cái.

“Cái tên vừa rồi?” Anh ta hỏi chậm rãi: “Đẹp?”

Không hiểu sao, Tô Dao cảm thấy ánh mắt anh ta có chút ủy khuất và oán thán vi diệu.

Ánh mắt ấy ngay sau đó còn lộ ra vẻ… mờ mịt.

Biết đâu Kyle chỉ đơn giản không thích nghe cô khen người cùng giới?

Loại người này cô từng gặp rồi.

Nhưng tên này lại dùng mặt mặc định trong game — rõ ràng không quan tâm chuyện đó mà?

Anh ta đã chơi game kiểu này thì chắc canh ta không thiếu tiền, nếu thật sự quan tâm đến ngoại hình thì ngoài đời bỏ ít tiền là có thể chỉnh mặt đẹp rồi.

Với khoa học kỹ thuật hiện nay và những năng lực đặc thù, có thể chỉnh sửa gương mặt hoàn mỹ không tác dụng phụ, mà giá cũng không quá đắt.

Nói vậy, anh ta hoàn toàn có thể lấy ra dùng trong trò chơi chứ?

Tô Dao nghĩ tới nghĩ lui, không nhịn được liếc nhìn gương mặt thanh tú như người qua đường của đồng đội bên cạnh.

Anh ta nhanh chóng bình tĩnh lại, lúc này nhìn lại cô bằng ánh mắt nghi hoặc: “Sao vậy?”

Tô Dao ho nhẹ: “Anh không thích nghe tôi khen người khác sao?”

Kyle hơi sững lại, sau đó lộ vẻ do dự.

Tô Dao bắt đầu thấy khâm phục công nghệ của công ty Hoa Phong.

Có thể tái hiện biểu cảm người chơi trong game chi tiết đến mức này!

“Vậy thì…” anh ta mở miệng dò hỏi chậm rãi: “… Cô cũng thích kiểu người như anh ta sao?”

Tô Dao: “…”

Cũng?

Là sao? Có ai khác bên cạnh anh ta cũng thích kiểu đó à?

Cô dứt khoát từ bỏ suy đoán: “Không, với tôi thì chỉ là đẹp thôi. Còn cái kiểu quá đẹp, thì thuộc về một thể loại khác rồi.”

Kyle nhìn cô chăm chú hai giây: “Vậy tôi hiểu rồi.”

Giọng anh ta nghe có vẻ… hài lòng?

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc