Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Phía trước bất ngờ vang lên một tiếng nổ lớn.
Một mái nhà đổ nát ầm ầm nổ tung, giữa ánh hoàng hôn ráng đỏ rực rỡ, khung cảnh như một màn pháo hoa bừng sáng rực rỡ.
Ngay sau đó là loạt tiếng súng liên hồi không dứt, tiếng mắng chửi và kêu thảm thiết vang lên từng đợt nối tiếp nhau.
Vài giây sau, trong làn sóng khí do vụ nổ tạo ra, hai bóng người bị hất văng từ bức tường đổ nát, rơi bịch xuống ngay trước chân bọn họ.
Hai người chơi ngã sóng soài trên mặt đất, thanh máu trên đầu chớp nháy một lúc rồi đồng loạt “về thành dưỡng sức”.
Thi thể dần tan thành ánh sáng trắng, bay đi trọng sinh.
Nhưng vũ khí của họ thì vẫn còn nằm trên đất.
Ánh mắt Tô Dao khựng lại.
Trong chế độ chơi này, mỗi người chơi có thể mang theo hai bộ vũ khí: một loại súng, một loại vũ khí cận chiến, đi kèm một kho năng lượng nhỏ khác nhau.
Ngoài ra, cũng có thể nhặt vũ khí của người chơi khác sau khi họ tử trận.
Tuy nhiên, mỗi lần chỉ có thể nhặt một món, và nếu bản thân chết thì vũ khí nhặt được sẽ biến mất, chỉ giữ lại trang bị cố hữu.
Vũ khí có thể dùng ở cấp tân thủ chỉ có vài loại, muốn có thêm thì phải lên cấp hoặc làm nhiệm vụ. Vàng khóa chỉ có thể dùng để mua skin.
“Cái này…”
Tô Dao nhìn chằm chằm vũ khí hai người kia để lại.
Hai người đó rõ ràng là đồng đội, vũ khí giống hệt nhau — là hai thanh kiếm trường nhận động năng, thân kiếm dài mảnh, phát ra ánh bạc lạnh lẽo như băng.
Phần chuôi được trang bị cơ chế mở khóa năng lượng.
Tô Dao ngồi xổm xuống, nhặt một thanh đao lên: “Trông ngầu quá chừng.”
Cô bấm nút mở năng lượng, lưỡi dao lập tức được bao phủ bởi một lớp trường năng màu bạc, đồng thời bộ phận dự trữ năng lượng ở chuôi cũng bắt đầu nhấp nháy.
Đây là loại vũ khí chuyên dùng để phá lá chắn của kẻ địch.
Sợ tiêu hao năng lượng, cô nhanh chóng tắt đi trường năng: “Hơn nữa có vẻ còn dùng đã tay hơn cái tiểu đao cùn lúc nãy?”
Trong khóa học, cô từng thử qua quyền bộ và chủy thủ dạng động năng, nhưng mấy món đó phạm vi tấn công đều nhỏ.
Tất nhiên, trong game này thì chỉ số thể năng của mọi người chơi đều như nhau.
Nghe nói chuẩn thể năng tương đương với thể chất của người mang huyết thống cấp D.
Cho nên cô sẽ cảm thấy mình yếu hơn thực tế.
Tô Dao vừa đi được vài bước đã thấy rõ — thân thể không được linh hoạt như ngoài đời, hơi thở cũng gấp hơn. Chút nữa đánh nhau chắc sẽ lộ rõ sự chênh lệch.
“Hmm?”
Kyle lên tiếng mà không biểu lộ gì nhiều: “Cô thích dùng cái này à?”
Chưa chờ Tô Dao trả lời, anh ta đã đá nhẹ thanh trường nhận còn lại lên, giơ tay bắt lấy chuôi kiếm: “Thử một chút?”
Trong chế độ này, đồng đội không thể gây sát thương thật cho nhau.
Nên rất hợp để tỉ thí kỹ thuật.
Tô Dao chớp mắt, rồi chỉnh cài đặt giảm sát thương giữa đồng đội xuống mức thấp nhất.
Điều đó đồng nghĩa, cho dù bị đâm một nhát, cảm giác nhiều lắm chỉ như bị cọng tăm gãi nhẹ — mà thậm chí có khi còn không đủ mạnh để trầy da.
“Tôi nói trước nhé,” Tô Dao nhìn đồng đội, “Lần này tôi chắc không đỡ nổi đâu, anh một chiêu là đủ tiễn tôi lên bảng rồi đấy.”
Cùng một mức thể chất thì càng dễ thể hiện sự khác biệt về kỹ thuật — người có võ dễ dàng hạ gục dân ngoại đạo chỉ trong một chiêu.
Kyle bình thản, không mở trường năng trên kiếm: “Chúng ta là đồng đội, cô không chết được.”
Thanh kiếm trong tay anh ta khẽ xoay một vòng, lưỡi đao vẽ ra đóa hoa kiếm đẹp mắt, rồi nhẹ nhàng nằm gọn giữa ngón tay anh ta.
Tô Dao: “…”
Hai người vóc dáng chênh lệch khá nhiều. Món vũ khí này đối với Kyle như một tay đao, nhưng tới tay cô lại rõ ràng là phải dùng hai tay mới vững.
Tô Dao ước lượng lại thanh kiếm. Từ trọng lượng mà nói, dùng một tay múa may cũng được, nhưng rõ ràng hai tay vẫn thoải mái hơn.
Cô thở dài: “Ý tôi là… Thôi kệ, anh hiểu rồi đó, ý là anh đánh một cú mà tôi như bị hạ đo ván luôn vậy.”
“Tôi hiểu rồi,” Kyle chớp mắt, “Cô vừa nói không làm được chuyện gì cơ?”
Tô Dao đặt thanh kiếm xuống đất.
Kyle nghi hoặc nhìn sang.
Tô Dao… giơ chân đá chuôi kiếm một phát.
Kiếm bay ra như đạn bắn, va vào tảng đá bên cạnh kêu một tiếng "keng" giòn tan.
Kyle: “…”
Tô Dao lặng lẽ đi nhặt lại: “Tôi cũng muốn như anh, không cần cúi người mà đá kiếm văng lên tay. Nhưng rõ ràng không làm được.”
Cô nghĩ Kyle sẽ chọc quê mình, hoặc ít ra cũng an ủi đôi câu.
Nhưng không.
Kyle chỉ bình tĩnh nhìn cô: “Nếu không quan sát được cách tôi dùng lực, thì đừng cố bắt chước y hệt động tác.”
Anh ta ngừng một chút: “Thử chém tôi xem.”
Tô Dao hít sâu một hơi: “Được.”
Tay phải cô nâng lên khe hổ khẩu siết chặt vòng chắn tay dao, tay trái nắm ngay phía sau chuôi đao cạnh sườn, thân đao nghiêng dựng thẳng, Tư thế cô bày ra không quá tiêu chuẩn, là một bước tấn thủ với đầu gối trái làm trụ..
Kyle liếc nhìn tay cô, dường như muốn chỉnh lại tư thế, nhưng cuối cùng lại không nói gì.
Tô Dao vung tay chém từ trên xuống, lưỡi kiếm vẽ một đường cong, bổ thẳng vào đầu Kyle.
Xét đến khả năng đối phương sẽ né, cô cũng không dồn toàn lực, sợ lỡ tay.
Nhưng dù vậy, khi lưỡi đao bị kiếm sống của Kyle chặn lại, cô vẫn bị lực phản đẩy mà hơi loạng choạng.
Tô Dao định bổ tiếp đòn thứ hai.
Nhưng còn chưa kịp chém, đã thấy xương sườn bị đầu kiếm cứng cáp của đối phương chống vào.
Kyle vẫn chỉ dùng một tay cầm kiếm. Không rõ anh ta xoay thế nào, giờ chuôi kiếm đã nằm ở tay kiểu phản nắm.
Anh ta co khuỷu tay, tạo thành một tư thế cực kỳ dễ phát lực.
Rõ ràng, anh ta không cần tiến tới. Chỉ cần hơi đẩy cánh tay, lưỡi kiếm sẽ đâm xuyên qua xương sườn, chọc thẳng vào tim cô.
Tô Dao lúng túng: “Tôi… ừm, tôi nghĩ mình cũng sẽ làm như vậy.”
“…Không,” Kyle nghiêng đầu, “Cô không nghĩ vậy.”
Tô Dao do dự: “Được rồi, thật ra tôi nhìn thấy động tác anh là đã hiểu anh định làm gì.”
Hiện tại tất cả người chơi có cùng chỉ số cơ thể, không thể có chuyện vung kiếm nhanh đến mức mắt không thấy kịp.
Tô Dao nghiêm túc: “Nhưng thân thể này xài không quen! Nếu là ngoài đời, tôi chắn chắn có thể đỡ cú vừa rồi của anh!”
Kyle chỉ nhàn nhạt đáp: “Ngoài đời, tôi cũng sẽ không… đánh nhau kiểu này với ai.”
Đúng thật.
Tên này tự xưng đã hoàn toàn thức tỉnh dị năng.
Nên đánh nhau thật chẳng cần dùng đến vũ khí.
Tô Dao cũng không nói rằng ở ngoài đời cô có thể bẻ gãy thanh kiếm này thành năm đoạn — vì đó không phải là kỹ thuật mà là năng lực.
“Nhưng mà,” cô thản nhiên nói tiếp, “Tôi đúng là mù tịt mấy chiêu đấu kiếm này. Anh giỏi thật, tôi gà thật.”
Kyle rõ ràng không phải kiểu thích nghe tâng bốc, nên nghe vậy cũng không phản ứng gì.
Anh ta giơ tay, dùng sống kiếm đỡ tay cô, từ từ đẩy lên đến khi cổ tay cô cao hơn vai.
“Với thể trạng và lực độ hiện tại của cô, nâng quá vai thì rất khó thu về đúng cách.”
Anh ta chậm rãi nói.
Tô Dao nhìn lưỡi kiếm bị đẩy qua khỏi đỉnh đầu.
Kyle trở tay xoay kiếm, vẽ ra nửa vòng cung, sống kiếm lại đụng vào mặt trong cổ tay cô, đè xuống.
Hai tay Tô Dao bị ấn dừng lại ở bên hông.
Lưỡi kiếm lạnh buốt áp vào mu bàn tay trái.
“… Sau này đừng quá căng.”
Mũi kiếm lạnh lẽo chậm rãi lướt qua, dừng lần lượt ở ngón út, ngón áp út rồi ngón giữa, như đang vẽ từng đốt xương tay.
Tô Dao bừng tỉnh: “Anh nói thứ tự phát lực đúng không?”
“Ừ.” Kyle khẽ gật đầu. “Thử lại đi.”
Tô Dao không chút do dự xoay tay, làm lại chiêu vừa rồi nhưng thu nhỏ biên độ.
Lần này vẫn bị chặn, nhưng cô không bị mất thăng bằng. Nhờ lực bật ra, cô chém cú thứ hai, phá được thế phòng thủ của Kyle.
“…Oa!”
Tô Dao cúi nhìn thanh kiếm trong tay: “Học được rồi! Cảm ơn thầy giáo!”
Tuy thân thể trong game yếu hơn ngoài đời, nhưng vẫn mạnh hơn nhiều so với cơ thể người bình thường ở thế giới cũ — từ sức mạnh, tốc độ đến phản ứng, đều không cùng đẳng cấp.
Kyle lại truyền dạy thêm vài chiêu, khiến Tô Dao cảm thấy bản thân mạnh đến đáng sợ.
Trong tiếng súng và tiếng đao kiếm va chạm, cô nhảy vọt qua xác một chiếc ô tô, giẫm lên mấy nóc xe, lao thẳng vào trung tâm thương mại đối diện.
Cô giơ tay chặn lại, trường đao nằm ngang, đỡ lấy một rìu chiến bổ thẳng vào mặt. Thuận thế xoay cổ tay, ép lưỡi đao chĩa về phía ngực đối phương, cùng lúc kích hoạt trường phá hoại lực trên đao.
Mũi đao chạm vào tấm khiên năng lượng của người chơi kia, hai vùng lực trường va chạm rồi triệt tiêu lẫn nhau.
Tô Dao nhìn thấy chỉ số máu dưới lớp khiên của đối phương nhấp nháy dữ dội, gần như tụt đáy.
Vốn dĩ anh ta cũng không đầy máu.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)









-494595.png&w=640&q=75)






