Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Toàn Dân Sinh Tồn Nhưng Thanh Máu Của Tôi Biến Mất Rồi Chương 4

Cài Đặt

Chương 4

Cây gậy gỗ đập loạn xạ lên người con bạch tuộc. Con bạch tuộc khựng lại một lúc, rồi lập tức nổi điên, vung vẩy xúc tu phản công.

"Phụt--"

Một chiếc xúc tu quật vào lưng Thẩm Quỳ, cô loạng choạng, đau đến nhe răng trợn mắt.

Những chiếc xúc tu khác thấy thế liền đồng loạt tấn công.

Một chiếc xúc tu quật vào eo Thẩm Quỳ, một chiếc khác nhắm thẳng vào đầu cô.

Thẩm Quỳ bị đập đến đầu óc "ong--" một tiếng, chất lỏng ấm nóng chảy xuống má.

Bị quật túi bụi mấy phát, toàn thân đau nhức, cơn giận bốc lên ngùn ngụt, Thẩm Quỳ như bị kích phát thú tính, vác gậy túm lấy một chiếc xúc tu mà đập lấy đập để.

Mặc kệ những thứ khác, chỉ nhắm vào chiếc xúc tu đã đập vào đầu mình.

Đập, đập cho chết thì thôi, nát rồi à? Đổi cái khác, tao lại đập tiếp!

Người ta thường nói, kẻ ngáo sợ kẻ cứng, kẻ cứng sợ kẻ liều mạng.

Con bạch tuộc không có cảm xúc, nhưng khi cả người và quái đều không có kỹ năng chiến đấu, thì phải xem ai điên hơn, ai liều mạng hơn.

Thẩm Quỳ nghiến răng vung gậy gỗ, không biết mình đã đập bao nhiêu nhát, cũng không đếm xuể mình đã bị quật bao nhiêu lần. Đến khi cô hoàn hồn, con bạch tuộc khổng lồ đã nằm co giật trong lớp bùn loãng của đầm lầy, mấy chiếc xúc tu bị đập nát bét.

Máu màu xanh lam hòa lẫn trong bùn đen tím. Thẩm Quỳ loạng choạng bước đến bên con bạch tuộc, cây gậy gỗ như mưa đá không chút khách khí mà nện xuống người nó.

Thẩm Quỳ thở hổn hển, không kịp xem vật phẩm rơi ra trong túi đồ, vội mở bảng thông tin cá nhân của mình.

【Danh hiệu tím: (Có thể trang bị) Đồ Tể Bạch Tuộc】

Sau danh hiệu là một dòng chữ nhỏ, ghi chú: Sau khi trang bị, độ uy hiếp với động vật +20, độ thù hận của tộc bạch tuộc +20.

Thẩm Quỳ liếc nhìn bầy lợn rừng quanh đầm lầy, một tay chống gậy gỗ, một tay cầm con dao vảy cá vừa nhận được.

Cô nhếch miệng cười, trang bị danh hiệu 【Đồ Tể Bạch Tuộc】.

Chống gậy gỗ bước ra khỏi đầm lầy, dáng vẻ thảm hại, nhưng bàn tay cầm dao lại rất vững.

Bầy lợn rừng vây quanh mép đầm lầy bất giác lùi lại vài bước.

Ánh mắt Thẩm Quỳ lướt qua bầy lợn rừng, cuối cùng dừng lại trên con lợn đầu đàn, ánh mắt mang theo vẻ tàn nhẫn: "Muốn thử không?"

Người phụ nữ toàn thân bẩn thỉu, mặt đầy máu, nhưng khí thế lại mang theo sự điên cuồng của kẻ quyết chiến một mất một còn.

Con lợn đầu đàn nhìn chằm chằm cô một lúc lâu, cổ họng phát ra một tiếng gầm gừ, bầy lợn rừng từ từ đi về bên cạnh nó, nó lùi lại hai bước, rồi quay người dẫn bầy rời đi.

Nếu con lợn đầu đàn đó thực sự quyết định vây săn cô một lần nữa, Thẩm Quỳ đoán hôm nay mình chắc chắn phải chết ở đây.

Cho đến khi bóng dáng bầy lợn biến mất trong rừng, cô vẫn không dám thả lỏng. Không ở lại trong rừng lâu, Thẩm Quỳ đi theo con đường đã định sẵn lúc trước để rời khỏi rừng và đầm lầy. May mắn là sau khu rừng là một bãi đá khá lớn, tuy không hẳn an toàn nhưng không phức tạp như trong rừng.

Bãi đá rất gần bãi biển, cuối bãi đá là một vách núi, địa thế ở đây cao, tầm nhìn rất tốt, vừa hay có một khoảng đất trống. Thẩm Quỳ không do dự, thao tác trên bảng điều khiển đặt nơi trú ẩn lên khoảng đất trống đó.

Sau một loạt tiếng loảng xoảng, một căn nhà gỗ đơn sơ xuất hiện.

【Hoàn thành nhiệm vụ chính tuyến một: Xây dựng nơi trú ẩn cấp 1】

【Bản vẽ Hộp dụng cụ sơ cấp +1, phần thưởng Nước khoáng +2, Bánh mì +1】

Thẩm Quỳ bước vào nơi trú ẩn, không màng đến thân thể bẩn thỉu và mùi máu tanh trong miệng, thấy chiếc giường liền lao tới.

Khi tỉnh lại thì trời đã tối.

Giao diện game hiển thị hơn bảy giờ tối. Thẩm Quỳ đoán mình đã ngất đi, tỉnh lại một lúc, cô mới run rẩy mở kênh thế giới.

[Kênh Thế Giới]

Bào Gia: "Cứu với! Tôi bị rắn độc cắn! Bây giờ thanh máu cứ hai điểm hai điểm một mà tụt!! Sắp xuống 20 rồi, có ai cứu tôi với!"

Dịch Nguyên: "...Thế giới game không có huyết thanh đâu."

Bào Gia: "Tôi #¥% cái game rách này!"

【Phát hiện người chơi Bào Gia có phát ngôn vi phạm, cấm chat 24 giờ】

"..."

"..."

"..."

Giữa một loạt dấu chấm lửng, Thẩm Quỳ thấy avatar của Bào Gia đã chuyển sang màu xám.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc