Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Toàn dân sinh tồn: Bắt đầu từ một căn lều nát Chương 2 – Ngày Đầu Tiên (2)

Cài Đặt

Chương 2 – Ngày Đầu Tiên (2)

Hứa Chi thầm nghĩ: Vậy thì thử thêm một cái xem sao.

Trong đầu lập tức vang lên âm thanh thông báo đánh dấu thành công:

【Nhận được: Bánh mì phô mai ×1, cơ hội rút thưởng ×1】

【Nguyệt Thạch +1】

Trên tay trái cô xuất hiện một ổ bánh mì phô mai mềm mại.

Ổ bánh mì xốp mịn, thơm ngậy mùi sữa, mềm như bông, chỉ nhìn thôi đã muốn cắn một miếng.

【Bánh mì phô mai: Món ăn ngon, giàu dinh dưỡng. Sau khi ăn sẽ tăng 5 điểm thể lực.】

【Có muốn rút thưởng ngay bây giờ không?】

Hứa Chi chọn “Có”.

Trước mắt cô hiện lên hàng chục tấm thẻ xoay vòng, cô chọn đại một tấm. Giây tiếp theo, trên tay phải xuất hiện một thẻ bài màu bạc, hơi mỏng nhưng lại mang theo cảm giác bí ẩn.

【Thẻ nhắc nhở: Sau khi sử dụng có thể giúp phát hiện cơ hội đặc biệt hoặc cảnh báo nguy hiểm. Hãy dùng vào thời điểm then chốt.】

Không ngờ còn có món đồ xịn thế này.

Mỗi ngày đều có thể đánh dấu, nghĩa là ngày nào cũng được thưởng. Vui thật sự.

Cái hệ thống “đánh dấu may mắn” này chắc chỉ những người thật may mắn mới có được.

Hứa Chi định mở thử “Cửa hàng Nguyệt Thạch” xem có gì đổi được không, nhưng hệ thống thông báo cấp bậc hiện tại quá thấp, chưa thể mở. Phải liên tục đánh dấu đủ mười ngày mới có thể mở khóa.

Cô đành chịu, tạm thời chờ thôi.

Nhìn lại bảng trạng thái, thể lực của cô còn 45 điểm.

Nói cách khác, cô còn có thể đào thêm hai lần nữa.

Nhưng trước khi tiếp tục, Hứa Chi quyết định ăn cái bánh mì phô mai đang cầm trên tay. Ba lô đã chật, hơn nữa đào vật tư ban nãy tốn kha khá thể lực, giờ vừa mệt vừa đói, ổ bánh mì thơm lừng trên tay thật sự không thể cưỡng lại nổi.

Cô cắn một miếng, bánh mì xốp mềm tan trong miệng, ngọt ngào thơm ngậy. Ba miếng là hết sạch.

Ngon quá chừng.

Từ trước đến nay cô chưa từng ăn ổ bánh mì nào ngon như thế này. Mỗi miếng đều là một kiểu tận hưởng.

【Thể lực +5】

Ăn xong, cô lấy một chai nước khoáng trong ba lô ra uống vài ngụm.

Hai chai nước khoáng, bình thường chắc không đủ uống trong một ngày. Nhưng đây là thế giới sinh tồn, Hứa Chi định mỗi lần chỉ uống một ít, tiết kiệm tối đa.

Uống hết khoảng 1/3 chai, cô ngồi xuống chiếc ghế nhỏ nghỉ ngơi, vừa nghỉ vừa lướt qua các biểu tượng trên giao diện hệ thống.

Có một biểu tượng hình bắt tay – là “Giao dịch”. Nhưng mỗi lần cô nhấn vào đều hiện thông báo: Đài giao dịch chưa thể sử dụng trong khu người mới.

Vì vậy, cô chuyển qua xem kênh trò chuyện.

“Tức điên! Đào bốn lần toàn ra đá to! Mỗi lần trừ 10 điểm bền, nhận về bốn tảng cự thạch!”

“Cười ngất. Có người bảo cự thạch có thể phân giải thành đá nhỏ mà. Cũng là vật tư để dựng nơi ẩn náu đấy chứ?”

“Vấn đề là phải có bàn chế tác mới phân giải được. Không có thì nó chỉ chiếm chỗ trong ba lô.”

“Hay là thử đập vỡ cự thạch ra, biết đâu thành đá nhỏ thật?”

“Nghe hợp lý đấy. Thử xem sao.”

“Tôi vừa đào được một rương vật tư màu lam, mở ra toàn đồ để dựng nơi ẩn náu!”

“What? Ông đúng là hoàng đế may mắn! Tôi toàn rương trắng.”

Người vừa đào được rương màu lam tên là “Bạch Vựng” – cái tên lúc nãy Hứa Chi cũng chú ý đến.

Cô mở hồ sơ người chơi, thấy hắn đã ẩn thông tin cá nhân, chỉ còn khu vực đang ở.

Mỗi lúc trôi qua, càng có nhiều người dựng xong nơi ẩn náu.

Dù gì đây cũng mới chỉ là màn đầu, độ khó chưa cao. Chỉ cần có xẻng, tiếp tục đào là sẽ ra vật tư. Không được thì dùng hết thể lực, xây nơi ẩn náu xong thì ngã ra nghỉ luôn cũng được.

Nhưng Hứa Chi nghĩ đến một khả năng: Nếu đang đào mà thể lực hết sạch, không kịp về nơi ẩn náu, đến khi trời tối vẫn còn lang thang ngoài kia thì sao? Có an toàn không?

Cô lên kênh trò chuyện để nhắc mọi người:

“Mọi người nên giữ lại chút thể lực nhé, đừng dùng hết sạch khi chưa xây xong nơi ẩn náu. Nếu thể lực về 0 thì sẽ rơi vào trạng thái hôn mê đấy.”

“Hệ thống nói ngoài nơi ẩn náu có rào chắn mà. Cùng lắm thì ngất ngoài đó thôi.”

“Tôi còn chưa tới 1 điểm thể lực, mệt rã rời, đói lả người, chỉ muốn ngủ luôn thôi.”

“Cẩn thận đấy, không lại ngất ngay ngoài cửa.”

“Ngủ thì càng tốt, ngất cái rồi tỉnh dậy là sáng. Nhưng tôi có linh cảm đêm xuống sẽ có thứ gì đó… không sạch sẽ xuất hiện.”

“Trời ạ, đây là game sinh tồn chứ không phải game kinh dị!”

Mọi người bắt đầu bàn sang chủ đề thần quái.

Nhưng dù nói thế nào, điểm chung là ai cũng tò mò: Tối đến rồi sẽ có chuyện gì xảy ra?

Cảm giác cứ như đào càng sâu thì càng dễ trúng vật phẩm tốt ấy.

Giống ngoài đời, kho báu toàn giấu kỹ mà.

Cô nhảy xuống hố, cầm xẻng đào tiếp. Thể lực giảm dần…

Kết quả – lại là một tảng cự thạch.

【Đào được: Cự thạch lớn. Xẻng cấp thấp -3 độ bền】

Khá thật… chỉ còn 30 điểm thể lực.

Lại là đá to.

Nếu dừng ở đây thì cảm thấy hơi tiếc. Thế là cô cắn răng, quyết định đào thêm lần nữa.

Dù sao còn 30 điểm, đào tiếp một nhát. Cảm giác lần sau chắc chắn sẽ ra đồ ngon.

-1 điểm thể lực.

-1 điểm thể lực…

Đào 20 điểm thể lực rồi mà vẫn chưa có gì.

Những lần trước 20 điểm là ra được đồ, sao lần này lại không?

Hay là do cơ thể mệt quá, hiệu suất giảm nên tốn thể lực hơn?

Hứa Chi mệt rã rời, chân tay bủn rủn, nhưng vẫn cố cầm xẻng đào tiếp.

Cô còn 10 điểm thể lực. Không thể bỏ cuộc!

Rốt cuộc – một ánh sáng lóe lên!

【Nhận được: Bản vẽ bàn chế tác cơ bản ×1】

Cô thất thểu bò ra khỏi hố.

Một bản vẽ bàn chế tác, chắc chắn là thứ quý. Cô đã tốn cả đống thể lực mới đào được nó.

Phải nhanh về nơi ẩn náu, nếu không sẽ ngất xỉu dọc đường mất.

Trời đã dần tối.

Khắp rừng trở nên xám xịt, Hứa Chi luôn có cảm giác sau lưng mình có thứ gì đang đi theo. Nhưng mỗi lần quay lại, lại chẳng thấy gì.

Cảm giác lạnh sống lưng, rờn rợn lạ thường.

Về đến nơi ẩn náu, cô dựa vào góc tường, thở hổn hển, uống nốt nửa chai nước khoáng rồi mở giao diện kiểm tra bản vẽ.

【Bản vẽ bàn chế tác cơ bản: Dùng để tạo bàn chế tác với nhiều chức năng. Nguyên liệu: Đá quặng sắt ×2, gỗ ×15】

Đừng nói là quặng sắt, ngay cả gỗ mình cũng chưa đủ.

Xem ra trước mắt chưa thể chế tạo.

Với lại nãy giờ chẳng thấy ai nhắc đến quặng sắt trong kênh trò chuyện.

Nếu muốn giao dịch, cô cũng chẳng có gì quý để đổi.

Đành cất bản vẽ lại, chờ sau này đủ đồ rồi tính.

Hiện giờ, cô càng muốn nâng cấp nơi ẩn náu. Chỗ này quá sơ sài, không thể ở lâu được.

Đúng 8 giờ tối.

【Cảnh báo: Trời tối. Sương mù sẽ bao phủ toàn bộ thế giới. Trong 3 ngày đầu, người mới có được bảo hộ – sương mù không thể xâm nhập nơi ẩn náu. Xin hãy ở yên trong nơi ẩn náu, không ra ngoài.】

Màn đêm phủ xuống.

Hứa Chi ngồi trong nơi ẩn náu, rõ ràng cảm thấy ngoài kia đang trở nên âm u, lạnh lẽo.

Dù không có cửa sổ, nhưng qua các khe hở giữa những thanh gỗ, cô vẫn thấy sương mù bên ngoài đang dày đặc hơn, và càng lúc càng đậm màu.

Lờ mờ trong làn sương, có thứ gì đó như đang quẫy động – những hình thù đen sẫm mơ hồ ẩn hiện. Dường như sương mù có sinh mệnh, đang ngọ nguậy thành những hình dáng quái dị.

Không biết có phải ảo giác không, nhưng cô nghe được tiếng “kẽo kẹt, kẽo kẹt” vang lên từ xa.

Kênh trò chuyện bắt đầu nhốn nháo.

“Mọi người có để ý không? Số người trong khu tụi mình giảm gần 200 rồi. Lúc đầu là đúng 100 ngàn, giờ còn hơn 99.800 người.”

“Khoan đã… hơn 500 người bị loại rồi? Mấy người đó chết thật à?!”

“Cứu với! Tôi chỉ còn chút xíu thể lực, còn đang nằm ngoài nơi ẩn náu, không nhúc nhích nổi, giờ phải làm sao đây?! Có quái vật trong sương không?!”

“Nếu có nơi ẩn náu chắc không sao đâu. Hệ thống nói có bảo hộ rồi mà.”

“Có người nhắc giữ lại thể lực từ trước rồi đấy. Ai không nghe thì giờ ráng chịu thôi. Ba ngày đầu có bảo hộ, bị loại chắc toàn mấy người chưa kịp dựng nơi ẩn náu.”

“Tôi vẫn còn 20 điểm thể lực nhưng chưa ăn gì cả, cứ tụt dần đều…”

“Đói cũng là trạng thái xấu, sẽ khiến thể lực giảm nhanh hơn.”

Bạch Vựng: “Đồ ăn thường thì chỉ giúp no bụng, không tăng thể lực. Muốn tăng thể lực thì phải ăn đồ đặc biệt. Nhưng chỉ cần no là thể lực sẽ không bị tụt.”

Hứa Chi thầm thấy may mắn. May mà ban nãy cô đã ăn ổ bánh mì phô mai – khôi phục được 5 điểm thể lực, nếu không thì chẳng đủ sức đào được bản vẽ bàn chế tác.

Mấy rương vật tư màu trắng mở ra toàn bánh bao, chỉ để no bụng chứ không tăng thể lực.

“Có ai có đồ ăn tăng thể lực không? Tôi muốn đổi vật tư lấy.”

Bạch Vựng: “Có thể đổi. Nhưng tôi chỉ cần bản vẽ hoặc vật phẩm đặc biệt.”

Người này không chỉ đào được rương vật tư màu lam, còn có cả đồ tăng thể lực.

Chắc cũng giống như bánh mì phô mai mà Hứa Chi nhận được từ hệ thống đánh dấu…

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc