[Ngày thứ 3 của Lịch Cầu Sinh, trời nắng, 19 đến 29°C, gió nhẹ, 7:30.]
Khương Ninh dậy đúng giờ.
Đầu tiên cô xem qua thị trường giao dịch, 6 đơn vị nhựa cuối cùng cũng đã gom đủ!
Chẳng kịp ăn sáng, Khương Ninh vào ngay phòng làm việc. Căn phòng rộng khoảng tám mét vuông, chiếc bàn làm việc đã chiếm mất một phần ba diện tích.
Khương Ninh đã quá quen với cái bàn này, cô đặt bản vẽ vào hệ thống. Hệ thống lập tức thông báo: [Chế tạo máy lọc nước cần: Nhựa *30, Sắt miếng *20. Xác nhận chế tạo?]
Khương Ninh nhấn [Đúng].
Giây tiếp theo, nhựa và sắt miếng trong ba lô biến mất, trên bàn xuất hiện một chiếc máy lọc nước cao tầm nửa người.
Cái máy vừa to vừa nặng, Khương Ninh cất luôn nó vào ba lô. Cô vẫn còn một tấm bản vẽ nữa, chỉ cần thu thập đủ nguyên liệu là sẽ có máy thứ hai.
Sáng ra cửa đặt máy bên suối, tối về lại cất vào ba lô, mười tiếng đồng hồ chắc cũng thu được kha khá nước.
Vấn đề là thùng chứa nước của máy lọc không lớn lắm, để cả ngày chắc chắn sẽ bị tràn, nên cô cần mua thêm vật chứa cỡ lớn.
Rời khỏi phòng làm việc, Khương Ninh ngồi xếp bằng trên sàn, vừa ăn yến mạch khô uống nước vừa lướt chợ giao dịch. Rất nhanh, một chiếc thùng rác siêu lớn đập vào mắt cô.
Dù hơi kỳ quặc nhưng rửa sạch đi thì vẫn dùng tốt.
Khương Ninh suy nghĩ một chút rồi dùng một hộp cơm tự hâm nóng để đổi lấy nó.
Giao dịch xong, cô định tắt chat thì đối phương gửi tin nhắn: "Tôi còn hai cái thùng rác nữa, bạn có lấy không? Không cần đưa thêm thức ăn đâu, cho tôi nước là được."
Hai cái nữa ư? Khương Ninh nhìn cái thùng rác còn to hơn cả máy lọc nước trước mặt: "Giờ tôi chưa có dư nước uống, bạn cứ giữ lại cho tôi, tối về tôi giao dịch sau."
"Không sao, tôi cứ gửi thùng rác qua trước cho bạn, bạn tranh thủ thu thập nhiều nước vào."
Nói đoạn, Khương Ninh nhận được yêu cầu giao dịch.
Cô hơi sững người rồi nhấn đồng ý: "Tối tôi sẽ gửi nước cho bạn."
"Ok."
Khương Ninh kết bạn với người đó, thấy tên là Thải Hồng Kiều. Cô chợt nảy ra ý nghĩ: "Có phải bạn bị thả xuống vùng đầm lầy không?"
"Sao bạn biết?" Thải Hồng Kiều ngạc nhiên: "Đúng thế, chỗ tôi tài nguyên thì nhiều thật nhưng cá sấu cũng đầy rẫy, chẳng đi đâu thu thập được gì."
"Ba cái thùng rác này là đồ tôi quay thưởng được lúc mới vào game đấy."
"Cái game quái quỷ gì mà khởi đầu lại tặng ba cái thùng rác chứ?!" Thải Hồng Kiều uất ức kể khổ.
Khương Ninh thấy hơi tội nghiệp cho cô ấy: "Vùng đầm lầy chắc có nhiều bùn, nếu bạn thu thập được thì đổi với tôi nhé, tôi đang cần bùn. Bạn muốn lấy gì?"
"Bùn á?!" Thải Hồng Kiều bật dậy: "Bùn thì làm được gì? Trong ba lô tôi có một đống đây này."
Tuy chẳng phải thứ gì tốt lành nhưng vì Thải Hồng Kiều nghèo đến mức chẳng có nổi một viên kẹo nên cô ấy cũng chẳng nỡ vứt đi, cứ giữ lại biết đâu sau này có việc cần.
"Để nâng cấp nơi trú ẩn lên cấp 3." Khương Ninh không giấu giếm, vì đây cũng chẳng phải thông tin gì mật: "Tôi cần 1100 đơn vị bùn, bạn có đủ không?"
Làm một cái lò sưởi cần 50 đơn vị bùn, hai cái là 100.
Mà nâng cấp nơi trú ẩn cấp 3 cần đến: 1000 đơn vị bùn, 1000 đơn vị quặng sắt, 1000 đơn vị đá, 1000 đơn vị gỗ, 100 đơn vị kính và 100 đơn vị ốc vít. Con số khổng lồ này khiến ai nhìn vào cũng phải nản lòng.
Kiếp trước Khương Ninh phải "cày" ròng rã gần một tháng mới gom đủ, mà tốc độ của cô đã thuộc hàng khá rồi đấy.
"1100?!" Thải Hồng Kiều thốt lên, rồi lầm bầm: "Đúng là hạng nhất có khác, mình còn chưa lên nổi cấp 1 mà người ta đã nhắm tới cấp 3 rồi."
"Có, tôi có đủ." Thải Hồng Kiều sực tỉnh, vội vàng trả lời.
Hiện tại trong túi của cô ấy có tới 1918 đơn vị bùn. Hai ngày qua trong khi người khác mở rương tìm đồ ăn nước uống thì cô ấy chẳng có việc gì làm, đành ngồi nghịch bùn xung quanh.
Nếu không nhờ vận may xin được miếng bánh quy thì chắc cô ấy đã quẫn chí rồi.
"Bạn có vũ khí không? Tôi muốn đổi lấy vũ khí." Nhờ Khương Ninh nhắc nhở, Thải Hồng Kiều đã kịp phản ứng. Chỉ cần cô ấy vượt qua được giai đoạn đầu này, đến lúc mọi người cần bùn để lên cấp 3, thời hoàng kim của cô ấy sẽ tới.
Lúc đó bùn của cô ấy sẽ cháy hàng, Thải Hồng Kiều không dám tưởng tượng mình sẽ giàu đến mức nào nữa.
"Rìu đá của bạn đâu?" Khương Ninh hỏi.
Không nhắc thì thôi, nhắc đến là Thải Hồng Kiều lại bực: "Ngay ngày đầu đã bị con cá sấu cướp mất rồi quẳng xuống đầm lầy rồi."
Nếu không cô ấy đã chẳng thê thảm thế này.
"Tôi có một cây rìu sắt dư, để tôi đổi cho bạn." Tạm thời Khương Ninh không dùng đến cây rìu thứ hai, hơn nữa Thải Hồng Kiều này có tiềm năng đầu tư, cô có thể nể mặt cô ấy một chút.
Gỗ dư thừa cô ấy có thể đem đi đổi lấy đá, nhanh thì hôm nay căn nhà nhỏ tồi tàn của cô ấy đã có thể nâng cấp được rồi!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)

















