Đổng Thiên Lý cũng kịp thời lên tiếng. Nhờ sự lên tiếng của hai người, tâm trạng của những người sống sót mới ổn định lại đôi chút.
Sau đó, Đổng Thiên Lý tìm riêng Khương Ninh: "Bạn tin cô ta à?"
Khương Ninh nhìn màn hình hồi lâu: "Tôi tin."
"Tại sao?"
"Trực giác."
[Ngày thứ 6 của Lịch Cầu Sinh, trời nắng, 23-32°C, không gió, 7:45.]
Đêm qua Khương Ninh thức khuya nên hôm nay dậy muộn hơn một chút.
Sau khi ăn nhanh bữa sáng, cô vẫn ra bờ suối đặt máy lọc nước như thường lệ. Đây đã là ngày áp chót của thời gian bảo vệ tân thủ, để có thể vượt qua giai đoạn cực hàn một cách tốt nhất, Khương Ninh cần tích trữ nhiều vật tư hơn nữa.
Nước uống, thức ăn, các loại trang bị giữ ấm và cả đồng xu.
Bảng xếp hạng Danh Tiếng sắp mở, Khương Ninh cần dùng điểm số tuyệt đối để bỏ xa những người khác. Có như vậy, cô mới nắm chắc ưu thế, đặc biệt là trước những người sống sót ở các khu vực khác.
Đúng 12 giờ đêm ngày thứ tám, thị trường giao dịch sẽ gỡ bỏ hạn chế khu vực, các khu sẽ không còn vận hành độc lập nữa. Điều này đồng nghĩa với việc, trong thời đại bùng nổ tài nguyên, những kẻ mạnh ở tầng lớp trên sẽ càng ngày càng mạnh, và mỗi một phần tài nguyên đều quyết định khoảng cách thực lực rất lớn.
Dù sở hữu nhiều nguyên liệu hiếm hay có nhiều đồng xu, thì vào rạng sáng ngày thứ tám, sự phân tầng giai cấp hình kim tự tháp sẽ hiện rõ một cách mạnh mẽ, không ai có thể ngăn cản.
Khương Ninh hiện đang cân nhắc xem có nên lôi kéo vài đồng minh đáng tin cậy hay không.
Những người mạnh ở top đầu nắm giữ rất nhiều tài nguyên. Trao đổi tài nguyên với họ sẽ giúp Khương Ninh nâng cấp nhanh hơn, giữ vững vị trí của mình trên bảng xếp hạng.
So với việc hợp tác với những kẻ mạnh ở khu khác, Khương Ninh thiên về người quen ở khu 1 hơn.
Trong lúc suy nghĩ, Khương Ninh đã lắp đặt xong máy lọc nước.
Rời khỏi bờ suối, Khương Ninh đi sâu hơn vào rừng cây. Tay cầm cưa điện, cô chặt cây cực kỳ nhanh và hiệu quả, chưa đầy ba tiếng đã thu hoạch được 3000 đơn vị gỗ.
Đến thời điểm hiện tại, Khương Ninh vẫn chưa thấy dấu vết của đàn lợn rừng, nên cô quay lại suối thu hoạch nước uống một lượt.
Men theo hướng đàn lợn rừng xuất hiện hôm qua, Khương Ninh quan sát kỹ các dấu chân trên mặt đất, cuối cùng xác định được một con đường chúng hay đi qua. Cô phóng tầm mắt nhìn quanh, vì không có xẻng hay cuốc nên phương án đào hố không khả thi lắm.
Đất dưới chân tuy xốp nhưng rất dính, muốn đào hố thì chắc chắn phải mất ít nhất nửa ngày.
Nếu làm vậy mà đàn lợn rừng lại né hướng này đi thì cô sẽ mất công vô ích.
Sau khi loại trừ các phương án dự phòng, chỉ còn cách dùng cung tên tẩm độc bọ cạp để tấn công tầm xa. Tuy nhiên, độc tính của bọ cạp mạnh đến đâu thì Khương Ninh vẫn chưa dám chắc.
Khương Ninh vừa lần theo dấu chân lợn rừng để di chuyển, vừa dùng cưa điện thu thập gỗ, không lãng phí dù chỉ nửa giây.
Đến giữa trưa, Khương Ninh bắt đầu thấy đói, cô ngồi xuống nghỉ ngơi và giải quyết bữa trưa luôn. Cơm tự sôi không còn mấy hộp, cô dứt khoát lấy ra một hộp để ăn.
Giai đoạn mưa to và bão tuyết sắp tới sẽ không thể ra ngoài, lúc đó cô có thừa thời gian để nấu nướng trong nhà trú ẩn.
Hôm nay là cơm thịt kho, Khương Ninh ăn ngon lành. Khi sắp ăn xong, cô bỗng nghe thấy tiếng động lạ phía sau. Chưa kịp suy nghĩ gì, cơ thể cô đã tự động bật nhảy lên cao, nhanh chóng rời khỏi chỗ cũ.
Tiếng động ngày càng rõ, Khương Ninh lùa nốt vài miếng cơm thịt kho cuối cùng vào miệng rồi thoăn thoắt leo lên cây, ẩn mình trong những tán lá xanh rậm rạp.
Lấy cung tên từ ba lô ra, cô lắp tên vào, giữ nguyên tư thế giương cung, mắt không rời những bụi rậm âm u phía dưới.
Tiếng khịt khịt ngày càng gần, mười giây sau, một sinh vật quen thuộc xuất hiện trong tầm mắt Khương Ninh.
Không chút do dự, Khương Ninh nhắm thẳng vào mắt con lợn rừng rồi buông tay dứt khoát. Mũi tên gỗ xé gió bay đi, cắm phập vào mục tiêu.
Tiếng kêu thảm thiết vang lên, con lợn rừng bị trúng tên gào thét đau đớn.
Khương Ninh không nghỉ tay, nhanh chóng rút mũi tên thứ hai, nhắm vào con mắt còn lại của nó mà bắn tiếp.
Con lợn rừng không ngừng giãy giụa, lần bắn này hơi lệch một chút, thay vì trúng mắt thì mũi tên lại cắm vào chính giữa đầu. Khương Ninh bồi thêm ba mũi tên nữa, mũi nào cũng trúng đích vào mắt và miệng nó.
Khi tẩm độc bọ cạp, Khương Ninh không hề tiết kiệm, nên cô trơ mắt nhìn con lợn rừng lăn lộn vật vã trên đất mười phút, rồi biên độ giãy giụa dần yếu đi.
Ánh mắt Khương Ninh sáng lên nhưng vẫn kiên nhẫn chưa xuống ngay.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)

















