Dù nguyên liệu hạn chế nhưng nhìn những mũi tên khá ra ngô ra khoai, cô hài lòng cất chúng vào ba lô.
Cánh rừng gần đó đã bị chặt trụi một mảng lớn. Sau lần thu thập nước thứ hai, Khương Ninh buộc phải đi xa hơn, tiến về phía vùng sương mù dày đặc.
Vùng này cô chưa từng đặt chân tới nên phải cực kỳ cảnh giác.
Xung quanh tạm thời không có nguy hiểm. Sau một hồi làm việc, cô lần lượt phát hiện ra ba rương sắt và một rương bạc, liền mở toàn bộ tại chỗ.
[Mở rương sắt, nhận được 1kg mì sợi.]
[Mở rương sắt, nhận được 1kg sủi cảo, 1kg màn thầu.]
[Mở rương sắt, nhận được 5 lít rượu trắng nồng độ cao.]
[Mở rương bạc, nhận được 5kg sô-cô-la.]
Sau khi nhân đôi toàn bộ, ba lô của Khương Ninh bỗng trở nên giàu có lạ thường.
Việc tìm rương tiêu tốn khá nhiều thời gian, giờ chỉ còn khoảng 70 phút nữa là sương mù lại buông xuống. Cô nhẩm tính thời gian rồi bắt đầu di chuyển về hướng nơi trú ẩn.
Đúng lúc này, cô bỗng cảm thấy gai ốc dựng đứng, một luồng nguy hiểm cực lớn đang áp sát từ phía sau!
Khương Ninh không kịp nghĩ ngợi, lập tức cúi thấp người, chân phải đạp mạnh xuống đất, lăn mình sang một bên một cách linh hoạt, sau đó giơ cao cưa điện, xoay người chém mạnh về phía sau.
Một tiếng kêu chói tai vang lên!
Tốc độ của lợn rừng trưởng thành rất nhanh, chỉ trong nháy mắt đã lao đến trước mặt. Trong tay Khương Ninh chỉ có cưa điện và rìu sắt, cô liền cầm cưa tay phải, rìu tay trái, vừa né tránh con đầu đàn vừa bổ mạnh cưa điện vào đầu nó!
Xương sọ lợn rừng rất cứng, nhưng chẳng thể nào cứng bằng lưỡi cưa thép.
Khương Ninh dốc toàn lực xẻ đôi đầu con lợn đầu đàn. Ngay khi vừa giết chết nó, cơ thể cô cũng bị những con lợn khác bao vây phía sau húc bay theo một đường vòng cung.
Không để hệ thống có cơ hội phân giải thịt lợn, cô lập tức thu xác con lợn vừa chết vào ba lô, rồi tập trung đối phó với những con còn lại.
Thấy thủ lĩnh bị giết, lũ lợn rừng hoàn toàn nổi điên.
Cộng thêm sự kích thích của mùi máu, Khương Ninh thấy chúng lập tức rơi vào trạng thái cuồng hóa, móng guốc giẫm nát mặt đất mềm yếu tạo thành những hố sâu đáng sợ.
Vừa rồi Khương Ninh bị ngã nhào xuống đất, nhưng nhờ cơ thể đã được cường hóa qua thuốc nên cô không thấy đau lắm.
Khi đàn lợn rừng bắt đầu đợt tấn công thứ hai, cô chống mạnh tay xuống đất, bật người dậy theo tư thế cá chép quẫy đuôi. Đám dị thú này không chỉ khỏe mà tốc độ còn rất nhanh.
Nếu chỉ phải đối phó với một con, Khương Ninh vẫn còn đủ sức.
Nhưng lúc này có ít nhất hơn mười con lợn rừng đang lao về phía mình, dù rất thèm thịt heo nhưng cô cũng chỉ đành liên tục né tránh.
Ở phía ngoài cùng, sương mù dày đặc đã bắt đầu áp sát. Biết rõ sự nguy hiểm của sương mù, Khương Ninh không dám chậm trễ, chạy như bay về phía nhà trú ẩn. Cô chạy phía trước, đàn lợn rừng đuổi theo sau. Mãi cho đến khi Khương Ninh chạy nhanh tới bên bờ suối, thu máy lọc nước vào ba lô rồi lao thẳng vào nhà trú ẩn, đàn lợn rừng mất dấu mục tiêu mới lần lượt tản đi.
Việc chạy đua kịch liệt khiến hơi thở của Khương Ninh dồn dập, lồng ngực như muốn nổ tung.
Cô ngồi bệt xuống sàn phòng khách, nhắm mắt nghỉ ngơi tận ba phút mới có đủ sức lực và tâm trí để sắp xếp lại những gì thu hoạch được trong ngày hôm nay.
[Chúc mừng bạn tiêu diệt thành công dị thú lợn rừng, nhận được: Rương bạc *1, Thịt lợn rừng 150kg *1, Tiết lợn 2.5kg *1, Đồng xu *30.]
Phát tài rồi!
Khương Ninh không kìm được nở nụ cười.
May mà trước đó đã có được thuốc cường hóa gen của Nghiêm Tuyết Giới, nếu không với cú húc bay vừa rồi, xương cốt toàn thân cô chắc phải gãy đến bảy mươi phần trăm.
Khương Ninh nhẹ nhàng thở ra một hơi, mở ba lô kiểm tra sơ qua.
Nhờ hiệu ứng bạo kích nhân đôi mà 300kg thịt lợn rừng bao gồm đủ loại: thịt nạc, sườn, nội tạng, mỡ lợn và da lợn. Chỉ riêng con lợn rừng này đã đủ để Khương Ninh sống thảnh thơi qua mùa cực hàn.
Nếu giải quyết được cả mười mấy con còn lại... thì ít nhất trong nửa năm tới, Khương Ninh sẽ không phải lo lắng về thức ăn nữa.
Không biết ngày mai đàn lợn đó còn ở đó không, nếu còn, dù thế nào cô cũng phải bỏ thời gian thu hết chúng vào ba lô mới được.
Sau khi thầm tính toán một hồi, Khương Ninh mở hai chiếc rương bạc phần thưởng ra.
[Mở rương bạc, nhận được: Gạo 5kg *1, Lúa mì 1kg *1.]
[Mở rương bạc, nhận được: Gạo 5kg *1.]
Hệ thống sinh tồn trong sương mù hôm nay quá đỗi hào phóng, Khương Ninh nhịn không được lại mở kênh chat lên.
"Nếu biết hôm nay rương báu xịn thế này thì mấy ngày trước tôi đã tích lại không mở rồi... Tiếc quá đi mất, cảm giác như vừa đánh mất cả trăm triệu vậy!"
"Này, bộ mọi người thực sự nghĩ vật tư trong rương phong phú là chuyện tốt sao?"
"... Chứ không thì sao?"
"Thời gian bảo vệ tân thủ bảy ngày sắp hết rồi, tôi thiên về giả thuyết là thiên tai tiếp đó sẽ không dễ dàng vượt qua đối với người thường đâu. Sau khi thiên tai ập xuống, rất có khả năng chúng ta sẽ mất đi năng lực kiếm thức ăn và bị chết đói đấy."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)