Đang đi giữa chừng, cô bỗng nghe thấy tiếng Nghiêm Tuyết Tế quát tháo ầm ĩ ngoài ban công: "Anh lừa tôi! Anh định thâu tóm quyền lực của tôi, cướp đoạt thiết kế của tôi!"
"Anh dày công tính toán để tôi mang thai, bắt tôi kết hôn rồi ở nhà sinh con đẻ cái, suốt ngày chỉ quanh quẩn với gia đình nhỏ này để không còn hơi sức đâu mà làm việc nữa!"
"Như thế anh có thể danh chính ngôn thuận biến những thứ của tôi thành tác phẩm của chính mình một cách dễ dàng!"
Nghiêm Tuyết Tế hét lên trong tuyệt vọng: "Tại sao anh lại làm thế? Tại sao?!"
"Hệ thống Thự Quang rõ ràng là do tôi khổ cực thiết kế ra! Vì nó tôi đã dốc hết tâm huyết nghiên cứu suốt tám năm trời, tôi dành trọn tâm tư cho nó, anh lấy quyền gì mà xóa sạch mọi nỗ lực và sự tồn tại của tôi?"
"Anh rõ ràng chỉ là một kẻ vô dụng, vậy mà giờ đây lại nghiễm nhiên lấy đồ của tôi để hưởng hết danh lợi, tôi không cam tâm, không bao giờ cam tâm!"
"Trả nó lại cho tôi! Anh không chịu ư?"
"Sẽ có ngày cả thế giới nhìn thấu bộ mặt thật của anh, kéo anh xuống khỏi cái bục vinh quang đó, anh sẽ không có kết cục tốt đẹp đâu!"
Nghiêm Tuyết Tế điên cuồng gào thét vào điện thoại. Khương Ninh dừng bước, quan sát bà ta một lúc lâu rồi nhẹ nhàng tiến lại gần: "Thưa nhà thiết kế vĩ đại Nghiêm Tuyết Tế, tôi có thể giúp gì được cho ngài không?"
Tiếng chửi rủa im bặt.
Giây tiếp theo, một gương mặt vặn vẹo kinh dị đập vào mắt Khương Ninh.
Lòng bàn tay cô rịn mồ hôi, nhưng cô vẫn đứng yên nhìn thẳng vào đôi mắt như muốn phun lửa của Nghiêm Tuyết Tế, hỏi lại lần nữa: "Thưa nhà thiết kế vĩ đại Nghiêm Tuyết Tế, tôi có thể giúp gì được cho ngài không?"
"Cô giúp tôi?" Nghiêm Tuyết Tế cười lạnh, đôi môi biến dạng vì khối u nhếch lên đầy khinh miệt: "Giúp tôi ăn thêm mười bát cơm nữa à?"
Khương Ninh hơi đỏ mặt, nhưng vẫn kiên định: "Nếu ngài muốn, tôi sẽ làm tất cả những gì có thể."
"Hừ." Nghiêm Tuyết Tế chẳng nể nang gì, bà ta bóp nát chiếc điện thoại trong tay, từng bước ép sát Khương Ninh: "Cô thì có năng lực gì? Chẳng qua cũng chỉ là một kẻ vô dụng như anh ta thôi."
"Tối nay cô đã ăn sạch một con gà, một cái móng giò, hai con cá, nửa cây bắp cải trong tủ lạnh của tôi..."
Khương Ninh: "Xin lỗi, tôi thực sự rất đói."
Cô ngượng ngùng cúi đầu: "Mong ngài đừng chấp nhất. Quê hương tôi gặp phải biến cố kinh hoàng, cuộc sống yên bình bị đảo lộn hoàn toàn, giờ đây mọi người đều đang phải vật lộn giữa ranh giới sinh tử."
Khương Ninh ngẩng đầu lên: "Tôi không cố ý xông vào đây quấy rầy cuộc sống của ngài, tôi thực sự muốn được trở về nhà, về với ngôi nhà an toàn, ấm áp trước khi bị kéo vào Thế giới sương mù này."
Nghiêm Tuyết Tế vô cảm quan sát Khương Ninh.
Tóc cô không dài, chỉ vừa chạm vai. Đuôi tóc hơi lởm chởm, có vẻ đã lâu không được cắt tỉa.
Khi cô nói chuyện, ánh mắt rất trong trẻo và sáng ngời. Dù gương mặt còn non nớt nhưng ánh mắt lại vô cùng kiên định và bình tĩnh, toát lên vẻ thông minh, chín chắn vượt xa lứa tuổi.
Nghiêm Tuyết Tế nheo mắt: "Tại sao tôi phải thả cô đi? Ở lại đây chẳng phải tốt hơn sao?"
"Giống như ngài vậy."
Nghiêm Tuyết Tế cười lớn: "Thú vị đấy."
"Đã không muốn ở lại thì biến ngay đi cho khuất mắt, kẻo đống đồ ăn trong tủ lạnh của tôi bị cô phá sạch." Nghiêm Tuyết Tế phẩy tay một cái: "Nhớ lấy, kẻ thù của tôi tên là Trần Dực."
"Hãy giết anh ta thay tôi."
Một luồng gió mạnh ập tới, cảnh tượng trước mắt Khương Ninh bắt đầu mờ mịt và tối sầm lại.
Một lúc sau, tầm nhìn mới rõ nét trở lại.
Cô đã về tới khu rừng cạnh nơi trú ẩn.
Đảo mắt nhìn quanh, Khương Ninh thấy chiếc rương bạc trước mặt đã mở, và trên tay cô là một tấm thẻ hoàn toàn khác với vé vào phó bản.
[Truyền tống phó bản thất bại!]
[Mở rương bạc, nhận được Thẻ giảm giá 5% tại Cửa hàng Mê Vụ Cầu Sinh.]
Nhờ hiệu ứng bạo kích gấp đôi, Khương Ninh nhận được tổng cộng hai tấm thẻ giảm giá.
Truyền tống phó bản thất bại? Khương Ninh cau mày, rõ ràng cô đã vào trong đó rồi mà!
Một cơn gió nhẹ thổi qua khiến Khương Ninh rùng mình nổi da gà.
Cô giật nảy mình, định đứng dậy thì vô tình nhìn xuống đáy rương, vẫn còn đồ! Tại sao hệ thống không thông báo?
Khương Ninh cúi người lấy một ống thuốc thử dưới đáy rương lên.
Đây là... Thuốc tăng cường gen!
Trong cửa hàng Mê Vụ Cầu Sinh, một lọ thuốc này có giá tới một trăm vạn điểm danh dự!
Nếu không có sự đóng góp của cả khu vực thì một cá nhân khó lòng mà mua nổi.
Đây cũng là quà của Nghiêm Tuyết Tế tặng cô sao?
Tim Khương Ninh đập thình thịch, cô nhắm mắt lại, hít thở sâu vài cái. Dù sao thì thuốc tăng cường gen cũng vô cùng hữu ích, nó có thể nhanh chóng biến đổi cơ thể yếu ớt hiện tại của cô thành một siêu chiến binh.
Không chút do dự, Khương Ninh mở ống thuốc rồi ngửa cổ uống cạn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)

















