Hôm nay Khương Ninh vẫn chưa tìm thấy rương báu nào, suy nghĩ một lát, cô quay người đi về hướng ngược lại với buổi sáng. Việc nãy giờ chưa tìm thấy gì có lẽ là do địa điểm không đúng.
Khu rừng này Khương Ninh chưa từng đặt chân tới, cô đi tiếp một đoạn thì đến một sườn núi nhỏ cách bìa rừng không xa.
Tiếng cưa điện lại vang lên, Khương Ninh đang định cưa cây thì bỗng thấy trong bụi cỏ bên cạnh lấp ló một góc màu bạc. Rương bạc sao?!
Khương Ninh vội vàng thu cưa điện lại, rảo bước tiến về phía bụi cỏ.
Gạt những lá cỏ xanh mướt ra xem, quả nhiên đúng là một chiếc rương bạc.
Khương Ninh nóng lòng ngồi thụp xuống, đưa tay mở rương. Bên trong trống không, chẳng có những vật tư hữu dụng như cô mong đợi mà chỉ có một tờ phiếu giấy cũ nát, ố vàng.
Tờ phiếu này nhìn khá quen, Khương Ninh nhặt lên đọc chữ trên đó, đúng là phiếu vào phó bản.
Chỉ là theo trí nhớ của Khương Ninh, kiếp trước lần đầu cô nghe thấy thông báo của thế giới về việc có người vượt qua phó bản là vào khoảng cuối mùa đông giá rét rồi.
Liệu có phải có người đã nhận được phiếu sớm nhưng không dùng, hay là đã dùng để vào phó bản nhưng chẳng may bỏ mạng trong đó?
Trong phó bản, tài nguyên nhận được sau khi vượt ải không hề thua kém việc mở rương, thậm chí có thể bằng cả mười cái rương cộng lại.
Khương Ninh chỉ do dự một giây rồi quyết định kích hoạt phiếu để vào phó bản.
Vật tư có được từ việc mở rương dù sao cũng có hạn, giờ cô đang trong thời gian bảo vệ tân thủ mà vào phó bản thì độ khó chắc chắn sẽ thấp hơn nhiều.
"Vào phó bản." Khương Ninh đặt tờ phiếu lên trán, khẽ nói với hệ thống sinh tồn.
[Kích hoạt phiếu vào phó bản, sử dụng thành công!]
[Đang khởi động phó bản...]
Mắt Khương Ninh tối sầm lại, khi nhìn thấy rõ mọi thứ thì môi trường xung quanh đã hoàn toàn thay đổi.
Đây là một căn phòng, lại còn là một phòng ngủ mang đậm phong cách Pháp. Những đường phào chỉ thạch cao tinh tế, những bức tranh treo tường màu sắc rực rỡ, rèm cửa màu cà phê nhạt trang nhã, bộ chăn ga gối đệm phối ren thanh lịch... Mọi thứ đều cho thấy đây là nơi ở của một người phụ nữ trẻ.
Tình hình trong phó bản luôn biến hóa khôn lường và đầy rẫy hiểm nguy, Khương Ninh không dám manh động.
"Khương Ninh, cô cút ra đây cho tôi!" Trong lúc Khương Ninh đang lặng lẽ quan sát xung quanh, một giọng nữ chói tai bỗng vang lên ngoài cửa mà không có dấu hiệu báo trước.
Tim Khương Ninh thắt lại.
"Tới đây." Cô nhanh chóng đáp lời một tiếng, rồi sải bước đi ra ngoài.
Tầm nhìn bỗng chốc mở rộng, đây là một căn hộ hạng sang vô cùng xa hoa với view nhìn ra sông. So với phòng ngủ vừa rồi, diện tích phòng khách lớn hơn ít nhất là gấp năm lần.
Khương Ninh ước tính bằng mắt thường chắc cũng khoảng 200 mét vuông.
Lúc này ở giữa phòng khách, trên chiếc sofa da đắt tiền có một người đang ngồi... Không, gần như không thể dùng từ "người" để hình dung, gọi là sinh vật hình người thì đúng hơn.
Kẻ đó cao khoảng một mét bảy lăm, mặt mũi xấu xí, dáng người béo phì đến mức không còn thấy đường cong hay hình thù gì nữa.
Tóc của bà ta rất thưa, để lộ cả lớp da đầu nhăn nheo, trông như đám cỏ dại khô héo, xơ xác bên đường vào mùa thu.
Nhìn xuống dưới, Khương Ninh chỉ mới liếc qua khuôn mặt đó một cái đã vội vàng dời mắt đi chỗ khác.
Khuôn mặt đó không còn ra hình người nữa, những lớp mỡ thừa chồng chất ở cổ khiến cả cái cổ bị che lấp hoàn toàn. Ngũ quan biến dạng không rõ hình thù, đôi lông mày dài nhíu chặt, đôi mắt đục ngầu trợn tròn, chỉ còn lại phần xương mày và sống mũi hơi nhô lên là còn lờ mờ thấy được khung xương cũ.
Dưới mũi là đôi môi sưng tấy màu tím ngắt, nước dãi không ngừng chảy xuống trông vô cùng khó chịu.
Khương Ninh cảm thấy rùng mình. Trước đây cô từng trải qua không ít phó bản có Boss hình người, nhưng lần này... rõ ràng khác hẳn với những phó bản kiếp trước cô từng vào.
Là do đang trong thời gian bảo vệ tân thủ sao?
"Gọi cô đấy, không nghe thấy à!" Thấy Khương Ninh đang thẫn thờ, giọng người đàn bà lại vang lên: "Mau cút lại đây!"
Khương Ninh không dám lơ là nữa, vội vàng thu lại tâm trí, bước nhanh về phía bà ta. Cô vẫn chưa rõ danh tính và vai trò của mình trong phó bản này, vì vậy cô cẩn thận giữ im lặng, không dám lên tiếng.
Kích cỡ quần áo trẻ em không giống nhau, có bộ to hơn một chút cho trẻ tầm năm sáu tuổi, có bộ nhỏ hơn cho trẻ khoảng ba bốn tuổi.
Ngoài ra, Khương Ninh còn thấy cả những bộ đồ nhỏ hơn nữa, chắc là của trẻ sơ sinh.
Cô nhanh chóng đưa ra kết luận: cặp vợ chồng này có tất cả ba đứa con, và cả ba đều là con gái.
Việc phơi quần áo không mất quá nhiều thời gian, xong xuôi Khương Ninh quay trở lại phòng khách. Người phụ nữ nhìn thấy cô, đôi mắt sưng húp đến mức chỉ còn là một khe hở khẽ liếc qua: "Vào bếp bưng bát thuốc ra đây cho tôi."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)

















