Hắn cũng không muốn rời khỏi hệ soạn nhạc.
"Đi phòng học kế tiếp."
Trước khi Khổng An đi, lão nhìn chăm chú Lâm Uyên một lúc, cái ý tưởng trong nội tâm lại càng thêm kiên định.
Sau khi tổ bình chọn rời đi, ánh mắt cuả mọi người lại tập trung ở trên người Lâm Uyên. Các đồng học xung quanh không thiếu được mấy câu thổi phồng cùng tán dương, xen lẫn mấy phen ân cần hỏi han, Lâm Uyên chính là thuần thục ứng đối.
Từ khi hắn bắt đầu đi mẫu giáo, đã có một loại giác ngộ được mọi người cưng chiều, sớm thành thói quen.
Giống như khi thể hiện trình độ đàn dương cầm vậy.
Mọi người đối với tác phẩm báo tường đẹp mắt này, phần lớn chỉ có thể cho ra kết luận đại khái - Lâm Uyên vẽ rất lợi hại.
Nhưng cụ thể lợi hại tới mức nào lại không khái niệm rõ ràng.
Bất quá phó văn nghệ Nghiêm Mộng Giai, vì học qua vài năm hội họa nên rất rõ hai giờ hoàn thành tranh báo tường đến loại trình độ này rốt cuộc ý vị như thế nào. Cho nên ánh mắt nàng nhìn Lâm Uyên hiện tại có chút không đúng lắm.
Đương nhiên rồi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

