Mấy ngày kế tiếp, cứ sau thời gian lên lớp Lâm Uyên lại một mực suy nghĩ con đường thu về giá trị danh vọng hội họa --
Đầu tiên nghĩ đến là mở triển lãm tranh – Bỏ qua.
Làm triển lãm tranh cần phải có người tài trợ. Người chưa có một chút danh tiếng hay tác phẩm ấn tượng nào như Lâm Uyên, sẽ không có ai ngu ngốc bỏ tiền cho hắn mở triển lãm.
Về phần tự trả tiền?
Lâm Uyên đời này cũng sẽ không tự trả tiền làm triển lãm tranh.
Tiếp theo chính là bám càng. Tìm danh họa nổi tiếng trong nghề, thể hiện một chút năng khiếu hội họa với họ, người ta công nhận rồi nói giúp đôi câu vài lời, có thể bớt đi rất nhiều đường quanh co, danh vọng cũng sẽ tăng lên rất nhanh. Bất quá Lâm Uyên không quen biết họa sĩ nào như vậy.
Loại bỏ hai con đường này, Lâm Uyên có thể nghĩ đến phương án trực tiếp nhất:
Gia nhập câu lạc bộ hội họa, có lẽ có thể lấy được cơ hội tăng danh vọng nhanh chóng. Đúng ra mà nói, Lâm Uyên nên nghĩ đến nơi này đầu tiên, trường lớn như Tần Nghệ không thiếu nhất, chính là đủ loại hội đoàn.
Vận động có câu lạc bộ bóng rổ, bóng đã, dance-sport...v.v.
Nghệ thuật có câu lạc bộ đàn dương cầm, hội họa, thư pháp, thơ cổ...v.v.
Những câu lạc bộ hội đoàn này có quy mô rất lớn, bởi vì Tần Nghệ bản thân liền là học viện nghệ thuật.
Thậm chí còn có một số câu lạc bộ cá biệt như câu lạc bộ trinh thám, côn trùng, thiên văn... có quy mô nhỏ hơn một chút
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
