Phản ứng của Vệ Long lớn như vậy đương nhiên sẽ thu hút sự chú ý của mọi người.
Tuy nhiên, câu nói kia của Vệ Long: “Ba đầu tàu thì làm sao” quả thực có chút ngạo mạn, không thể tránh khỏi dấy lên nhiều tranh cãi.
Nhưng bất luận là tranh cãi như thế nào cũng đều không ngăn được sự tò mò của mọi người...
Cuối cùng thì bản thảo như thế nào mà có thể khiến Vệ Long sơ suất như vậy, sơ suất đến mức bành trướng khoa trương?
Vì vậy, trong bộ phận đương nhiên sẽ sắp xếp một cuộc họp.
Nói là cuộc họp, chẳng bằng nói là tụ tập đọc bản thảo.
Bản thảo «Dây chuyền» vừa mới được in, tỏa ra mùi thơm của mực, trong phòng họp từ nhân viên đến các tổng biên tập mỗi người đều có một bản.
Nội dung cốt truyện chỉ có 5000 chữ nên cũng không tốn quá nhiều thời gian để đọc.
Không biết là đang xem lại câu chuyện, hay là chờ đợi bình luận và ý kiến của những tổng biên tập còn lại.
Dần dần.
Bên trong phòng họp, các tổng biên tập còn lại cũng lần lượt xem xong bản thảo.
Ngược lại với sự im lặng của Hàn Tể Mỹ, phản ứng của mọi người đều rất nhất quán, thậm chí có một số người cũng có phản ứng giống với Vệ Long lúc đầu, trực tiếp đứng bật dậy:
“Bộ truyện ngắn này….”
Hắn mở miệng muốn nói cụ thể hóa đánh giá của mình, nhưng lại thật lâu sau cũng không thể nói ra lời.
Vệ Long khá bình tĩnh liền bổ sung hai chữ : “Kinh điển!”
Chà!
Phòng họp nhao nhao lên.
“Không sai chính là kinh điển, đây mới thực sự là tác phẩm kinh điển, đặc biệt là phần kết, trình độ xuất sắc không thua kém gì «Món quà giáng sinh»!”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)


