Khi Phạm Long Hà rời khỏi văn phòng Giám đốc, bên trong phòng họp của ban âm nhạc, các nhân viên đã lần nữa tập trung đông đủ, chỉ là biểu tình trên mặt từng người tràn đầy sự khó hiểu ——
Không phải vừa tổ chức hội nghị xong rồi sao?
Thế nào mà phó trưởng ban lại gọi mọi người tới họp?
Chẳng lẽ hắn đến bây giờ còn muốn vùng vẫy giãy chết một chút?
La Kỳ vẫn ngồi ghế chủ vị, nhưng tâm tình không hiểu sao cứ luôn bực bội, cho tới khi thấy Phạm Long Hà xuất hiện, nàng lạnh lùng nhìn đối phương hỏi: "Ngươi muốn làm gì, còn muốn ta gia hạn thêm cho ngươi mấy ngày sao?"
Giám đốc đồng ý còn chưa đủ.
Phạm Long Hà phải ngay trước mặt La Kỳ và các nhân viên trong ban ngành, dùng bài hát này làm tất cả mọi người tâm phục khẩu phục.
Chỉ có như vậy, mới có thể tìm về mặt mũi mà trước đó hắn đã đem đi quét rác.
"Bài hát mới?" - Trong lòng La Kỳ lập tức bực mình: "Chưa nói bài hát chất lượng thế nào, chẳng lẽ không cần phải sửa đổi ca từ một chút sao, chỉ có ca từ cũng đạt chất lượng yêu cầu mới có thể chính thức thu âm, ngươi thấy thời gian cho chúng ta còn đủ không?"
"Được thôi." - Phạm Long Hà ngay lập tức lấy điện thoại gọi một cuộc trước mặt mọi người trong phòng:
"Ban âm nhạc bên này có cuộc họp trọng yếu, ba vị lão sư khả năng cần phải qua đây một chuyến."
Nói xong Phạm Long Hà cúp điện thoại, hắn gọi cho Hoàng Đạt, yêu cầu cả ba người lần trước được phái tới hỗ trợ viết lời giúp Tiện Ngư tham gia cuộc họp.
Trong phòng đã có tiếng vo ve thảo luận.
Chỉ có người nhân viên cấp dưới vừa cùng Phạm Long Hà đồng thời nghe một phần «Thích ngươi», im lặng lộ ra nụ cười chờ xem kịch vui.
Hôm nay hắn chứng kiến từ đầu đến cuối sự kiện phát sinh, nội tâm ngoại trừ rung động, ngoài ra không khỏi xuất hiện thêm một chút cảm giác ưu việt.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

