"Còn nữa không?"
Lại có vài bài hát gửi tới, đều là tác phẩm khá ưu tú, mỗi lần đều nhận được khẳng định của Trương Văn Vũ, nhưng vẫn như cũ là ——
Không bằng Trâu Du!
Đường đường cả một khóa năm hai hệ soạn nhạc Tần Nghệ, lại bị một tên Trâu Du Đông Nghệ ép tới không ngóc đầu lên được.
"Haiz..."
Sau khi Trương Văn Vũ khen thêm vài bài, bỗng nhiên thở dài nói: "Thi chủ nhiệm cần gì phải giấu giếm nữa, ta thừa nhận những bài hát vừa nghe cũng không tệ lắm, nhưng ta tin tưởng, lấy thực lực của đệ nhất danh viện như Tần Nghệ, khẳng định còn có bài hát càng tốt hơn không lấy ra!"
Lưu chút mặt mũi được không?
Đánh người không đánh mặt, ngày sau còn vui vẻ gặp nhau!
Thi Thành không nhịn được mắt trợn trắng, hóa ra ta hiện tại nếu như không lấy ra được một bài vượt qua bài hát kia của Trâu Du, có phải là phải thừa nhận thực lực sáng tác của Tần Nghệ không bằng Đông Nghệ hay không?
"Đúng đấy." - Các giáo sư hệ soạn nhạc Đông Nghệ đi cùng Trương Văn Vũ cũng lên tiếng:
"Những bài hát vừa rồi tốt thì có tốt, nhưng so với Trâu Du, rõ ràng còn kém một đoạn."
"Ta không tin Tần Nghệ chỉ đào tạo được ra trình độ như vậy."
"Khẳng định còn giấu đòn sát thủ đây."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

